Nguồn: read.st
Sự bình tĩnh ung dung của Lục Ly khiến mọi người khâm phục, nhưng lại làm Hải Phong Hổ cảm thấy không thoải mái.
Hải gia ở phương Bắc đại lục, luôn luôn hoành hành ương ngạnh, rất nhiều người khi thấy người nhà họ Hải đều phải tránh đường. Một câu xen vào của Hải Phong Hổ vừa rồi đã đủ khiến mọi người đang bàn tán lập tức im miệng, không còn dám nhiều lời, uy thế của hắn có thể thấy một phần.
Thế nhưng, Lục Ly đang đứng mũi chịu sào, một Đại Nguyên Sư nhỏ nhoi, lại dám bình tĩnh ung dung như thế, Hải Phong Hổ sao có thể thoải mái được?
Cho nên, Hải Phong Hổ vừa đến, thậm chí không kịp chào hỏi mọi người Dao Trì, trực tiếp với giọng điệu rất không khách khí quát hỏi: “Tiểu tử, ngươi tên Lục Ly?”
Lục Ly liếc Hải Phong Hổ một cái, ngoáy tai, tùy ý hỏi lại: “Ngươi là ai?”
“Ngươi!” Hải Phong Hổ suýt nữa tức chết vì lời của Lục Ly.
Hắn đường đường là lão nhị Hải gia, Trung cấp Nguyên Vương, ở phương Bắc đại lục, ai mà không biết, ai mà không hay? Lục Ly hỏi như vậy, trong mắt Hải Phong Hổ, hoàn toàn là đang khiêu khích.
Nhưng mà, Lục Ly quả thật không quen biết Hải Phong Hổ, hắn giáo huấn với giọng điệu thành khẩn: “Ngươi đúng là người không có lễ phép, trước khi hỏi danh tự của người khác, ít nhất cũng phải tự giới thiệu bản thân trước chứ! Ta hảo ý nhắc nhở ngươi, vậy mà ngươi còn tức giận!”
“Ngươi… ngươi!!”
Lần này Hải Phong Hổ thật sự tức đến mức không nói nên lời.
Kẻ dám giáo dục Hải Phong Hổ như vậy, Lục Ly vẫn là người đầu tiên.
Người nhà họ Hải phía sau Hải Phong Hổ thấy hắn tức giận, đều nhao nhao đứng ra, khung cảnh vừa bắt đầu đã kiếm bạt nỗ trương.
Diêu Lâm kinh ngạc với sự gan dạ của Lục Ly, đồng thời lại có chút dở khóc dở cười. Nàng nghĩ Lục Ly có thể sẽ không sợ Hải gia, nhưng không ngờ hắn lại bất khách khí đến vậy.
Lúc này, Diêu Lâm chỉ có thể đứng ra.
“Lục Ly mới tới phương Bắc, quả thật không hiểu rõ lắm tình hình nơi đây, mong các hạ đừng trách cứ.”
Nói xong, không đợi đối phương phản ứng, Diêu Lâm trực tiếp bắt đầu giới thiệu: “Vị này chính là Lục Ly.” Sau đó lại quay người giới thiệu với Lục Ly: “Vị này là Hải Phong Hổ của Thủy tộc Hải gia.”
Mọi người vốn dĩ cho rằng xung đột sắp bùng nổ, nhưng kết quả không ngờ Đại sư tỷ Dao Trì Diêu Lâm lại xen vào, hơn nữa nhìn ý của nàng, giống như đang bảo vệ Lục Ly.
“Lục Ly này rốt cuộc là thân phận gì, vậy mà ngay cả mỹ nữ của Dao Trì cũng nguyện ý tương trợ như thế?”
“Dao Trì chẳng phải luôn luôn không tham gia tranh chấp trên đại lục sao? Đây là tình huống gì? Tại sao lại vì một nam nhân có thực lực thấp như vậy mà chống đỡ với Hải gia?”
Trong đám người vây xem, lại lần nữa vang lên tiếng bàn tán, mà nghi hoặc của bọn họ, kỳ thật cũng chính là nghi hoặc của Hải Phong Hổ.
Hải Phong Hổ lên tiếng hỏi: “Diêu tiên tử, nàng đây là...?”
Ở phương Bắc, người bình thường đối với mỹ nữ Dao Trì, đều sẽ gọi một tiếng tiên tử. Một là vì mỹ mạo của các nàng, hai là vì khí chất thoát tục của các nàng, đương nhiên còn có thực lực cường đại của các nàng.
Diêu Lâm nhàn nhạt đáp lại: “Lục Ly có ân với chúng ta, từng hai lần giải cứu chúng ta. Ân tình này, chúng ta một mực chưa kịp trả.”
Lục Ly một Đại Nguyên Sư nhỏ nhoi, vậy mà lại hai lần giải cứu các mỹ nữ Dao Trì, điều này sao có thể?
Trong số năm vị mỹ nữ của Dao Trì này, có hai vị tương đương với Nguyên Vương, hơn nữa với lực chiến đấu của các nàng, vẫn là Nguyên Vương mười phần cường đại. Ba người khác hoàn toàn tương đương với tồn tại cấp bậc Nguyên Tông, cũng vì nguyên nhân công pháp, cũng là Nguyên Tông mười phần cường đại.
Một thế lực như vậy, lại thêm thân phận của các nàng, sao có thể gặp phải nguy hiểm gì? Cho dù gặp phải nguy hiểm, cũng không phải Lục Ly một Đại Nguyên Sư nhỏ nhoi này có thể giải cứu được đâu.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Diêu Lâm, lại không giống như là nói dối, hơn nữa cũng không tất yếu phải nói dối như vậy.
Hải Phong Hổ suy nghĩ kỹ càng một lát sau, đột nhiên hỏi Lục Ly: “Hải thuyền của Hải gia, là ngươi hủy đi?”
Lục Ly mười phần rõ ràng đáp lại: “Không phải!”
Cố nhịn sự không vui trong lòng, Hải Phong Hổ tiếp tục hỏi: “Vậy là ai? Đừng nói với ta ngươi không biết!”
“Ta biết, nhưng vì sao phải nói cho ngươi biết?” Lục Ly chính là loại tính tình ngang bướng này, người khác đối xử khách khí với hắn, hắn sẽ còn khách khí hơn, nhưng nếu người khác không khách khí với hắn, thì hắn sẽ còn không khách khí hơn, hắn mặc kệ đối phương có thân phận gì.
“Ngươi…!” Hải Phong Hổ lại bị tức đến mức không nói nên lời.
Diêu Lâm dở khóc dở cười trách mắng: “Được rồi, Lục Ly, đừng gây chuyện nữa, hãy nói những gì ngươi biết cho bọn họ đi!”
Lục Ly nhún vai, nói: “Tốt a, nể mặt Diêu tiên tử, ta sẽ nói cho các ngươi biết. Kẻ hủy diệt hải thuyền là Lư Viễn, hắn cuối cùng đã tự bạo Kim Đan, làm tất cả mọi thứ đều nổ hư, ngay cả ta cũng bị nổ thành trọng thương.”
Hải Phong Hổ nghe xong lời giải thích này, ngược lại càng thêm tức giận: “Cái gì? Đối phó với ngươi, Lư Viễn còn cần phải tự bạo Kim Đan sao? Hơn nữa hắn tự bạo Kim Đan mà còn không giết được ngươi, ngươi đang nói đùa với ta đấy à!”
Trong mắt Hải Phong Hổ, Lục Ly đây hoàn toàn là nói nhảm, một đáp án như vậy, hắn dù thế nào cũng sẽ không tin, không chỉ hắn, tất cả mọi người có mặt đều không thể tin được.
“Tin hay không thì tùy!” Lục Ly cũng không có tính tình tốt để tiếp tục giải thích.
“Ngươi!!” Hải Phong Hổ hoàn toàn nổi giận rồi, hắn quay người nói với Diêu Lâm: “Diêu tiên tử, thái độ của tiểu tử này nàng cũng đã thấy rồi. Hôm nay Hải gia ta dù thế nào cũng phải thật tốt giáo huấn hắn một chút, mấy vị tiên tử chắc chắn vẫn muốn đứng về phía hắn sao?!”
Cho dù ở trong cơn nổi giận, Hải Phong Hổ vẫn không quên mọi người của Dao Trì, như vậy có thể thấy sức uy hiếp của Dao Trì lớn bao nhiêu.
Diêu Lâm thấy xung đột không thể tránh khỏi, chỉ có thể lắc đầu, sau đó kiên định đứng bên cạnh Lục Ly, nói: “Đúng vậy, ân tình Lục Ly dành cho chúng ta, chúng ta dù thế nào cũng phải đền đáp!”
Đã như vậy, Hải Phong Hổ cũng liền không còn gì phải kiêng kỵ nữa, hắn lạnh như băng hỏi: “Các ngươi cảm thấy, chỉ bằng mấy người các ngươi, có thể ngăn cản được chúng ta không?”
Lúc này, Hải Phong Hổ cũng không còn bận tâm đến mặt mũi của Dao Trì nữa.
Khi Hải Phong Hổ nổi giận, xung đột sắp bùng nổ, hơn mười người nhà họ Hải còn lại trên hải thuyền cũng đã chạy đến. Một nhóm hơn hai mươi người, hai Nguyên Vương, hơn hai mươi Nguyên Tông. Khí tức của những người này liên kết lại, luồng khí tức khủng bố khiến cho xung quanh một mảnh tĩnh mịch.
Dù vậy, Diêu Lâm vẫn không chút nào lùi bước đáp lại: “Có thể hay không ngăn được, không thử một chút sao biết được!”
Sự ủng hộ đến trình độ như vậy của Diêu Lâm khiến Lục Ly vô cùng cảm động.
Lúc này, Hải Phong Hổ cuối cùng nhịn không được: “Đã như vậy, cũng đừng trách ta không khách khí!”
Theo lời Hải Phong Hổ vừa dứt, hai bên móc ra vũ khí của riêng mình, xung đột sắp bùng nổ.
“Chờ một chút!”
Ngay khi mọi người đang chuẩn bị xem náo nhiệt, sau đó đoán mò kết quả cuối cùng, đột nhiên một âm thanh cắt ngang xung đột sắp bùng nổ.
Mọi người quay đầu lại, phát hiện người nói chuyện vậy mà lại là tộc trưởng Hàn gia Thủy tộc, Hàn Trác.
Hàn Trác vốn dĩ cách Lục Ly bọn họ không xa, thừa dịp hai bên đang ngây người, chớp mắt đã đến bên cạnh Lục Ly.
“Lục tiên sinh, hơn tháng không gặp, phong thái càng tăng lên!” Hàn Trác khách khí chào hỏi.
Sự băng lãnh của Hàn Trác, ở phương Bắc mọi người đều biết, nhưng mà Hàn Trác trước mắt, lại khiến người ta trong hoảng hốt có một cảm giác không chân thật.
Hơn nữa, cách xưng hô hắn dùng với Lục Ly, vậy mà lại là… tiên sinh! Lần này đừng nói là quần chúng xem náo nhiệt có mặt, ngay cả các mỹ nữ Dao Trì cũng đều kinh ngạc rồi.
------oOo------