Nguồn: read.st
Hồng Mộc quả thật đã bi kịch. Hắn vốn dĩ muốn trực tiếp xông vào trong cơ thể Tỳ Hưu, nhờ vào Huyền Vũ tinh hồn, chống lại lực tiêu hóa của Tỳ Hưu, sau đó chờ thời cơ vận chuyển Phệ Linh Quyết, điên cuồng hấp thu năng lượng của Tỳ Hưu.
Ai ngờ miệng Tỳ Hưu lại khép kín nhanh như vậy, vừa vặn cắn trúng Hồng Mộc.
Lực phòng ngự của Huyền Vũ tinh hồn mặc dù cực cao, nhưng tu vi của Hồng Mộc tương đối mà nói vẫn rất thấp, ngay cả một phần ngàn cũng không phát huy ra được, làm sao ngăn cản nổi lực cắn mạnh mẽ của Tỳ Hưu, lập tức đã bị cắn đến vỡ nát.
Chẳng qua con Tỳ Hưu này cũng chỉ là huyễn tượng mà thôi, sau khi cắn nát Huyền Vũ tinh hồn, răng bị chấn đứt mấy cái, Hồng Mộc vừa vặn thừa dịp xông vào.
Sau đó, Hồng Mộc không có Huyền Vũ tinh hồn bảo vệ, cũng bắt đầu trải qua bi kịch của Lục Ly trước đó.
Mà lại vừa rồi khi Huyền Vũ tinh hồn băng tán, tâm thần của Hồng Mộc đã chịu trùng kích rất lớn, bị nội thương rất nghiêm trọng, hiện nay có thể nói là thảm càng thêm thảm.
Sự thống khổ của thân thể tiêu tan khiến Hồng Mộc gần như phát điên, hết lần này tới lần khác thần hồn cũng nhận sự can nhiễu rất lớn, khiến Hồng Mộc ngay cả tinh thần gào đau cũng không có.
Lực tiêu hóa của Tỳ Hưu thật sự là quá mạnh mẽ.
Dưới sự bất đắc dĩ, Thủy Tôn cũng đành phải giống như Châu lão, giúp Hồng Mộc chống đỡ sự xâm nhập của Tỳ Hưu, sau đó cho Hồng Mộc cơ hội thi triển Phệ Linh Quyết.
Hồng Mộc tự biết, trong cơ thể Tỳ Hưu, không ai có thể cứu hắn, cho nên hắn chỉ có thể cưỡng ép áp chế nỗi sợ hãi tử vong trong đáy lòng, cũng như sự thống khổ của cốt nhục tiêu tan, dốc toàn lực thi triển Phệ Linh Quyết.
Chỉ có càng nhanh càng tốt hấp thu hết năng lượng của Tỳ Hưu, mới có thể thoát khỏi sự sợ hãi và thống khổ này.
Những năm gần đây, Hồng Mộc vẫn luôn không ngừng tu luyện Phệ Linh Quyết, sự nắm giữ Phệ Linh Quyết của hắn cao hơn Lục Ly rất nhiều, hiệu quả cũng tốt hơn rất nhiều.
Biểu hiện ra bên ngoài là sự giãy giụa thống khổ của Tỳ Hưu, tiếng gào thét không ngừng vang vọng trong tiểu thế giới của Đoái Thất Cung, khiến người ta hoa mắt chóng mặt, ù tai, tim đập nhanh, mọi người chỉ có thể một mực thối lui, một mực thối lui đến ngoài trăm dặm, mới coi như hơi được giảm bớt.
Nhìn Tỳ Hưu không ngừng thu nhỏ, giống như quả bóng da xì hơi, Tiểu Mạn nhịn không được hỏi: “Lục Ly, Hồng Mộc rốt cuộc dùng bí kỹ gì vậy? Sao lại gần giống như cái mà ngươi dùng trước đó?”
Những người khác nghe vậy đều nhìn sang, thật ra rất nhiều người đều có sự nghi hoặc này, chỉ là bí mật này thuộc về Lục Ly, mọi người đều không có ý tứ mở miệng hỏi thăm, cũng chỉ có tiểu nữ hài như Tiểu Mạn, không hiểu nhân tình thế sự, mới có thể tùy tiện hỏi ra.
Lục Ly ngẩng đầu, khá là đắc ý đáp lại nói: “Đều nói là bí kỹ rồi, sao có thể tùy tiện nói cho người khác biết chứ?”
Câu trả lời của Lục Ly lập tức khiến mọi người hoàn toàn thất vọng.
“Xì, đồ keo kiệt!” Tiểu Mạn nhếch miệng, không muốn để ý đến Lục Ly nữa.
Lúc này Diêu Lâm lại đột nhiên hỏi: “Chính là bởi vì các ngươi có năng lực tương tự này, cho nên mới trở thành túc địch phải không? Ta nhớ rõ trước đó, ngươi cũng không quen biết Hồng Mộc, vừa mới gặp mặt đã thành sinh tử cừu địch.”
Lục Ly nghe vậy nhìn một chút Diêu Lâm, nhún nhún vai, không trả lời.
Về chuyện Phệ Linh Châu, quá đỗi bí mật, Lục Ly dù thế nào cũng sẽ không kể cho ai nghe.
Diêu Lâm cũng biết câu hỏi của mình không quá thích hợp, vừa rồi thuần túy là hành vi theo bản năng, nàng đâu có giống Tiểu Mạn không hiểu chuyện như vậy, cho nên chẳng những không trách tội Lục Ly, ngược lại khom người, nói một tiếng xin lỗi.
Lục Ly xua tay, ý bảo không sao, sau đó quay đầu chú ý đến biến hóa trong tràng.
Thân thể to lớn của Tỳ Hưu không ngừng thu nhỏ, chứng tỏ Hồng Mộc không hề bị cắn chết ngay từ đầu, mà lại quá trình tiếp theo cũng tương đối thuận lợi.
Nghĩ đến bao nhiêu Kim Nguyên Đan lục phẩm thập văn như vậy đã bị Hồng Mộc bỏ vào trong túi, Lục Ly thật sự có chút đố kị, nhưng nếu để Lục Ly làm lại một lần nữa, hắn vẫn sẽ nhường cơ hội cho Hồng Mộc, dù sao cảm giác cốt nhục tiêu tan đó quá thống khổ rồi, Lục Ly thật sự không muốn trải qua thêm một lần nữa, cũng không có nắm chắc có thể sống sót để làm lại lần nữa.
Cùng với sự trôi qua của thời gian, thể hình của Tỳ Hưu không ngừng thu nhỏ, cuối cùng, sau khi qua một khắc đồng hồ, thân thể của Tỳ Hưu thu nhỏ đến cực hạn, sau đó “bo” một tiếng, giống như bong bóng vỡ tan, rồi hoàn toàn tiêu tán, để lại Hồng Mộc với cốt nhục tiêu tan, cực kỳ thê thảm.
“Ôi, tên này cũng thảm như Lục Ly trước đó, ha ha.” Tiểu Mạn hả hê nói, nàng từ trước đến nay là có gì nói nấy, mới sẽ không để ý có hợp hay không.
Mà Lục Ly thì đang tính toán xem có nên thừa cơ hội này để giải quyết Hồng Mộc hay không, dù sao cơ hội này thật sự quá khó có được.
Không chỉ Lục Ly, những người kia của Hồng gia, lại cũng có ý nghĩ này.
Hồng Mộc cai trị cấp dưới vẫn luôn là chính sách áp chế cao độ, dựa vào sự cường đại của mình, cùng với bí kỹ âm độc mà Thủy Tôn truyền thụ cho hắn, cưỡng ép khống chế thủ hạ, hơn nữa dùng các loại thủ đoạn tàn bạo để uy hiếp mọi người.
Bình thường khi Hồng Mộc cường thịnh, mọi người vẫn còn rất kiêng kị hắn, nhưng hiện nay Hồng Mộc đã suy yếu đến trình độ như vậy, những thủ hạ của hắn đương nhiên liền bắt đầu nảy sinh tiểu tâm tư.
Nếu như thừa cơ giết chết Hồng Mộc, những người này liền có thể tự do, rốt cuộc không cần mỗi ngày nơm nớp lo sợ đi theo Hồng Mộc tàn bạo khát máu, hỉ nộ vô thường nữa.
Sát cơ tràn ngập trong số người nhà họ Hồng.
Thật ra mà nói, trong số những người này, đại bộ phận đều không phải chân chính người nhà họ Hồng, đều là thủ hạ mà Hồng Mộc dùng các loại thủ đoạn thu phục, đối với Hồng gia, vốn dĩ không có bao nhiêu lòng trung thành, đối với Hồng Mộc, càng là sợ hãi nhiều hơn tôn kính, có cơ hội giết chết Hồng Mộc, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua.
Thủ đoạn cai trị cấp dưới khác nhau, kết quả mang lại thường thường cũng sẽ khác nhau, muốn dựa vào chính sách áp chế cao độ để cai trị cấp dưới, trừ phi mình có thể một mực bảo trì cường thế, nếu không, tổng có một ngày, sẽ bị thủ hạ vô tình lật đổ.
Sau khi Lục Ly nhìn thấy tình huống này, khóe miệng nổi lên một tia cười xấu xa, dừng bước, đứng ở đằng xa chuẩn bị xem kịch.
Hồng Mộc tự nhiên cũng có cảm giác, hắn nhìn những thủ hạ đang không ngừng đến gần, đôi mắt đỏ đậm càng ngày càng khát máu.
“Hừ hừ, đã các ngươi muốn chết, vậy cũng đừng trách ta nữa!”
Hồng Mộc rống giận một tiếng, hai tay duỗi ra, một cỗ hấp lực khổng lồ trào ra, hai người nhà họ Hồng đến gần nhất lập tức bị hút tới trước mặt Hồng Mộc, sau đó toàn thân nguyên lực cùng với máu tươi không ngừng bị Hồng Mộc hấp thu vào trong cơ thể, biểu lộ dữ tợn nở rộ trên mặt hai người kia, giống như ác quỷ, tiếng gào thét thống khổ phát ra từ miệng hai người kia, tựa như tiếng quỷ gào.
Những người xung quanh muốn động thủ, tất cả đều bị dọa đến nằm rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy, cũng không dám có bất kỳ hành động không tốt nào.
Đôi mắt đỏ như máu của Hồng Mộc hung hăng trừng quanh một vòng, cuối cùng không tiếp tục giết chóc, dù sao những người này đều là hắn thật vất vả thu phục được, hơn nữa tiếp theo còn có chỗ dùng, cứ như vậy mà giết, thật sự là có chút đáng tiếc.
Người nhà họ Hồng xung quanh thấy Hồng Mộc không tiếp tục giết chóc, từng người đều thở phào một hơi dài, có người thậm chí trực tiếp nằm liệt trên mặt đất.
Những người này thấp nhất đều là Nguyên Tông cấp bậc, lại bị dọa thành như vậy, đủ thấy Hồng Mộc tích uy lừng lẫy đến mức nào.
Sau khi hấp thu toàn bộ nguyên lực và máu tươi của hai Nguyên Tông, cốt nhục tiêu tan của Hồng Mộc đã khôi phục đại bộ phận, tùy ý lại thôn phệ mấy viên đan dược phẩm giai cao, cùng với một số thiên tài địa bảo cực phẩm, rất nhanh, hắn liền khôi phục như lúc ban đầu.
Chẳng qua Hồng Mộc không chút kiêng dè thi triển Phệ Linh Quyết, cũng gây ra nghi ngờ từ những người khác.
“Hút máu? Chẳng lẽ Hồng Mộc là người của Huyết tộc?”
Sự nghi ngờ như vậy lập tức gây ra sự cộng hưởng lớn.
Phệ Linh Quyết của Hồng Mộc cùng với khả năng hút máu của Huyết tộc, thật sự quá giống.
Chẳng lẽ muốn bại lộ rồi?
Bất kể là Hồng Mộc, hay là Lục Ly, trong lòng đồng thời siết chặt.
------oOo------