Nguồn: read.st
Theo như Bạch Lãng nói, lối vào Thương Ngô Sơn nằm trong Sa Mạc Salar, nơi đó cách đây vẫn còn hơn mười vạn dặm đường. Ở giữa còn phải đối mặt với sự truy sát như thiên la địa võng của Bạch Uy, đường đi thật sự không hề đơn giản.
Tranh thủ khi đợt truy binh tiếp theo của Bạch Uy còn chưa tới, Lục Ly phải cố gắng đi được càng nhiều đường càng tốt.
Lúc này, vấn đề xuất hiện.
Lục Ly có Bạch Long Lộc, có thể đi vạn dặm một ngày, nhưng Bạch Lãng lại chỉ có hai chân.
Bạch Lãng ưỡn mặt, đi theo bên cạnh Bạch Long Lộc, nói: “Sở huynh, Bạch Long Lộc của huynh thật sự rất hùng kiện, chúng ta cùng cưỡi đi?”
Bạch Long Lộc sở hữu chân long huyết mạch, đừng nói là cõng hai người, ngay cả cõng vạn cân vật nặng cũng không thành vấn đề.
Tuy nhiên, Lục Ly lại vô tình từ chối.
“Nếu ngươi là một nữ nhân, ta còn có thể suy nghĩ một chút, hai đại nam nhân cùng cưỡi một tọa kỵ, ra thể thống gì!”
Tuy nhiên, cho dù Lục Ly đã vô tình từ chối như vậy, Bạch Lãng lại vẫn không để ý, ngược lại còn thuận thế mà nói: “Sở huynh, nếu huynh đã nói như vậy, ta có thể hóa trang thành nữ nhân. Lúc nhỏ ta lớn lên rất thanh tú, mẹ ta liền thường xuyên hóa trang cho ta thành nữ hài tử!”
Lục Ly nghe vậy, che mặt không nói nên lời, đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy người có da mặt dày như vậy.
Bạch Lãng dường như không nhìn thấy sự câm nín của Lục Ly, tiếp tục lải nhải nói: “Sở huynh, để có thể nhanh chóng lên đường nhất có thể, để tiết kiệm thể lực của ta, ta thật sự đề nghị ngươi ta cùng cưỡi! Yên tâm, ta có thể ngồi phía trước!”
“Ngươi câm miệng cho ta!” Lục Ly thật sự nhịn không được nữa.
Để Bạch Lãng nói tiếp như vậy nữa, Lục Ly đều có thể ngửi thấy mùi vị kiều diễm trong không khí rồi, da gà của hắn đều sắp nổi lên rồi.
Bị Lục Ly rống một tiếng như vậy, Bạch Lãng cuối cùng cũng yên tĩnh một lát.
Nhưng Lục Ly phát hiện, với tốc độ của Bạch Lãng, muốn đuổi kịp Bạch Long Lộc, thật sự rất khó khăn, hơn nữa tốc độ của hắn tuy rất nhanh, nhưng tiêu hao dường như rất lớn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, một khi gặp đợt tấn công tiếp theo của Bạch Uy, Bạch Lãng rất có thể ngay cả lực lượng phản kháng cũng không có.
Nghĩ đến đây, Lục Ly cuối cùng cũng dừng Bạch Long Lộc lại.
Bạch Lãng vui vẻ nói: “Sở huynh, ta biết ngay huynh sẽ không nhẫn tâm để ta một mình chạy trốn đâu, mau kéo ta lên đi!”
Bạch Lãng đưa tới bàn tay nhỏ bé trắng bóc, lại thật sự có dáng vẻ nhu đề của nữ nhân.
Lục Ly vội vàng vứt bỏ loại ý nghĩ ghê tởm này, sau đó nhảy xuống Bạch Long Lộc, nói: “Ngươi cưỡi Bạch Long Lộc đi, ta ở phía dưới chạy!”
Bạch Lãng nhìn Lục Ly một chút, lại nhìn Bạch Long Lộc một chút, nói: “Sở huynh, như vậy không tốt sao, vạn nhất truy binh của Bạch Uy kéo tới, huynh mệt đến mức đã không còn sức lực phản kháng nữa rồi, vậy thì như thế nào cho phải? Bạch Long Lộc này chính là thuộc tính rồng, cõng hai chúng ta thật sự không có vấn đề gì đâu!”
“Đâu ra lắm lời vô nghĩa như vậy, mau lên!” Đối mặt với Bạch Lãng, tính khí của Lục Ly thật sự không thể tốt lên được, từng khoảnh khắc đều ở trong trạng thái phát điên.
“Được rồi.” Bạch Lãng yên lặng bò lên Bạch Long Lộc, tựa như là một cô vợ nhỏ bị giận dỗi vậy.
Lục Ly bất đắc dĩ xoa xoa trán, cuối cùng vẫn nhịn không được giải thích một câu: “Yên tâm đi, tốc độ chạy của ta rất nhanh, mà lại tiêu hao rất ít, đan dược lại càng vô cùng sung túc, sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Bạch Lãng cuối cùng cũng yên lòng gật đầu, nhưng sau khi không cần tự mình chạy nữa, miệng của Bạch Lãng ngược lại càng không nhàn rỗi được.
“Nhìn dáng vẻ của Sở huynh, xuất thân chắc hẳn không thua kém ta đi, nhưng sao ta chưa từng nghe nói trên Thiên Nguyên Đại Lục có gia tộc họ Sở nào lớn hơn vậy?”
Lục Ly lười để ý đến hắn, chỉ tự mình cuồng chạy.
“Sở huynh tìm Tam Sinh Thạch, chắc hẳn là vì tình yêu sao? Dù sao trong dân gian vẫn lưu truyền nhiều cố sự tình yêu về Tam Sinh Thạch như vậy mà.”
Trên mặt Lục Ly đã xuất hiện vạch đen, nhưng vẫn không nói gì.
“Ơ! Sở huynh, huynh đang sử dụng phong nguyên lực sao? Ta nghe nói phong nguyên lực là do hai nguyên tố kim thủy tổ hợp mà thành, huynh không phải thuộc tính hỏa sao?”
Trong trường hợp không có ai trả lời, Bạch Lãng lại còn có thể lải nhải như vậy, cũng không có ai chịu nổi.
Lục Ly thật sự nhịn không được nữa, hét lớn: “Nắm chặt thời gian lên đường, đâu ra lắm lời vô nghĩa như vậy!”
Bạch Lãng cũng không tức giận, tiếp tục lải nhải nói: “Lên đường lại không làm chậm trễ việc nói chuyện phiếm, ta ở trong Sa Mạc Salar, sư phụ chê ta nói nhiều, rất ít để ý đến ta, ta đều là nói chuyện phiếm với bọ cạp cát, tiên nhân chưởng, đá, khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, gặp được nhân loại, không nói nhiều thêm một chút lời, vậy thì khó chịu biết bao!”
Lục Ly thật sự không nghe nổi nữa, Khinh Phong Thuật và Phong Hành Thuật trên Phong Chi Tháp La Tinh Bài đồng thời thúc giục, tốc độ lại tăng lên mấy phần, ổn định vượt qua Bạch Long Lộc, với tốc độ cực nhanh hướng về phía trước lao đi.
Dưới sự lải nhải như ruồi của Bạch Lãng, Lục Ly lại bị ép buộc mà lại đột phá cực hạn, đây vẫn là lần đầu tiên hắn đồng thời dùng ra hai loại Nguyên kỹ.
“Ai, Sở huynh, ngươi chờ ta một chút!” Bạch Lãng ở phía sau đại hống đại khiếu.
Lục Ly thật sự không muốn để ý đến Bạch Lãng, chỉ tiếp tục cuồng chạy.
“Ai, Sở huynh, ngươi chạy sai phương hướng rồi, Kim Linh Thành ở bên trái!” Bạch Lãng lại đang kêu to.
Hỏa khí của Lục Ly tức thì lại dâng lên, hắn dừng lại bước chân, quát về phía sau: “Bái thác! Ngươi có thể hay không suy nghĩ một chút tình cảnh hiện tại của mình, ngươi đang bị truy sát đó! Lại còn dám vào thành!”
“Ưm, ta không quen ở dã ngoại!” Bạch Lãng một bộ dạng ủy khuất.
“Thật sự là phục ngươi rồi!” Lục Ly cũng là hết cách rồi, hắn nhổ ngụm khí, đen mặt nói: “Vào thành thì được, ngươi tổng phải dịch dung một chút đi!”
Ai ngờ lúc này, Bạch Lãng đột nhiên kiêu ngạo vỗ bộ ngực nói: “Ta đường đường là đích tử Bạch gia, truyền nhân Côn Ngô Kiếm Tiên, đi không đổi tên ngồi không đổi họ, làm sao có thể tùy tiện dịch dung được!”
Mắt thấy Lục Ly liền muốn nổi giận, Bạch Lãng vội vàng lại bổ sung nói: “Yên tâm đi, trong thành nhãn tuyến đông đảo, những truy binh kia của Bạch Uy ngược lại không dám giết ta, trừ phi Bạch Uy đã làm tốt tất cả chuẩn bị, không sợ hãi thế lực của cha ta và gia gia ta. Nhưng nếu quả thật là như vậy, hắn cũng sẽ không cần gấp gáp giết ta như vậy rồi.”
Bạch Lãng tuy hơi lải nhải một chút, nhưng có một số việc nhìn vẫn rất thấu đáo.
Lục Ly cũng nghĩ đến điểm này, liền không còn kiên trì nữa, xoay người hướng về phương hướng Kim Linh Thành lao đi.
Đúng như Bạch Lãng đã nói, thành trì so với dã ngoại, có lẽ còn an toàn hơn một chút.
Khi Lục Ly đồng thời dùng ra hai phong hệ thân pháp Nguyên kỹ, tốc độ tăng lên trên diện rộng, mặt trời còn chưa lặn, hai người liền đã đến Kim Linh Thành cách đó mấy ngàn dặm.
Tuy nhiên hai Nguyên kỹ đồng thời được sử dụng, tốc độ tiêu hao nguyên lực lại nhanh hơn mấy lần, trên đường đi này, Lục Ly đã ăn không ít đan dược, số lượng đó khiến Bạch Lãng nhìn mà đỏ mắt.
Cho dù là thân là đích tử Bạch gia, Bạch Lãng cũng không dám xa xỉ như vậy a, điều này khiến Bạch Lãng đối với lai lịch của Lục Ly càng thêm hiếu kỳ.
Đáng tiếc Lục Ly vẫn luôn im miệng không nói, Bạch Lãng cũng là hết cách.
Càng tiếp cận thành trì, người trên đường càng nhiều, ánh mắt bất thiện xung quanh cũng càng ngày càng nhiều.
Tuy nhiên nơi đây tai mắt đông đảo, những người có lòng bất thiện kia cũng không dám có quá nhiều hành động, để tránh tin tức ở đây bị truyền ra ngoài, dẫn tới sự chú ý của Bạch gia tộc trưởng.
Mà Bạch Lãng cũng không dám tùy tiện đem chứng cứ hắn nắm giữ giao cho người của Bạch gia kia, dù sao hắn cũng không cách nào biết được, rốt cuộc ai vẫn là người của Bạch gia, ai đã phản bội.
Ngay cả Cư lão đã thuộc về Bạch gia hơn trăm năm còn có thể phản bội, Bạch Lãng làm sao còn dám tùy tiện tín nhiệm người khác.
------oOo------