Lục Ly xua xua tay, ra vẻ tiêu sái nói: "Không cần khách khí, không phải liền là bách niên thọ mệnh sao? Chỉ cần tu vi tăng lên, cũng không đến mức chết già nhanh như vậy."
Lúc nói lời này, ngay cả thanh âm của Lục Ly cũng khàn đi rất nhiều.
Châu Lão gắng sức đè nén sự chấn động trong lòng, bình tĩnh nói: "Thân thể của ngươi bây giờ quá già yếu rồi, bây giờ phải nhanh chóng luyện chế một vài đan dược khôi phục thanh xuân sức sống mới được, đúng rồi, bàn đào đã ngoài ngàn năm, cũng có hiệu quả như vậy, ta liền để Tử Mộc đi bồi dưỡng!"
Lục Ly quan tâm nói: "Châu Lão, chuyện này trước đừng vội, ta biết nội tâm của ông bây giờ rất bất bình, chờ ông triệt để tiếp nhận hồi ức rồi hãy nói."
"Yên tâm đi, ta không yếu ớt như ngươi tưởng tượng, cái cần tiếp nhận, ta đều đã tiếp nhận." Thanh âm của Châu Lão xuất kỳ bình tĩnh, trước khi biến mất, Châu Lão lại bổ sung một câu: "Sau này đừng gọi ta là Châu Lão nữa, ta gọi Thủy Cảnh Huyền, ngươi có thể gọi ta Lão Thủy, hoặc Huyền Lão."
"Ha ha ha." Châu Lão, à không, là Thủy Cảnh Huyền, cười to chui vào Tinh Hà Đỉnh, đi tìm Tử Mộc bồi dưỡng bàn đào ngàn năm.
Thủy Cảnh Huyền quanh năm ở trong Tinh Hà Đỉnh, quan hệ với Tử Mộc ngược lại là rất tốt, Tử Mộc tuy rằng không mấy nể mặt Lục Ly, nhưng thỉnh cầu của Thủy Cảnh Huyền, Tử Mộc ít nhiều vẫn sẽ cho chút thể diện.
Không lâu sau, liền có một quả bàn đào ngàn năm được đưa ra, đây chính là tiên đào trường sinh bất lão trong miệng người bình thường, tuy rằng cũng không thần kỳ như trong truyền thuyết, nhưng hiệu quả cũng tương đối không tệ.
Sau khi Lục Ly ăn xong, làn da vốn đầy nếp nhăn, một lần nữa trở nên săn chắc và cường tráng, không khác gì người tráng niên, chỉ là lông tóc vẫn chưa khôi phục, vẫn là một mảnh trắng tuyết.
Cũng may trong trạng thái này, đối với chiến đấu đã không còn ảnh hưởng quá lớn, mà Lục Ly đối với ngoại mạo cũng không quá chú trọng, cũng liền không quá để ý nữa.
Sau khi hoàn thành túc nguyện của Thủy Cảnh Huyền, Lục Ly cuối cùng cũng phải đi về làm chuyện của chính mình.
Khi hạ xuống sườn núi, Lục Ly phát hiện, tốc độ trưởng thành của Hắc Long quân đoàn đã vượt xa tưởng tượng của hắn.
Trước sau này mới sáu bảy ngày thời gian, hai ngàn binh tướng của Hắc Long quân đoàn vậy mà toàn bộ đã bước vào cấp Quỷ Tướng, tương đương với Nguyên Tông của nhân loại, trong đó lại có mấy chục người trở thành Quỷ Vương, tương đương với Nguyên Vương của nhân loại.
Mấy chục Nguyên Vương, thế lực như vậy, nếu nói ra ngoài tuyệt đối sẽ làm một đám lớn người khiếp sợ.
Đáng tiếc Hắc Long quân đoàn là Quỷ Binh, không cách nào xuất hiện dưới ánh mặt trời, chỉ có ban đêm mới có thể miễn cưỡng xuất động.
Thành quả như vậy, Lục Ly đã vô cùng hài lòng, cho nên cũng liền không lại trì hoãn, thu hồi Hắc Long quân đoàn, bước qua Nại Hà kiều, đi về con đường quay về.
Mà ở một bên khác của Thần Chi Môn, Côn Ngô Kiếm Tiên và Bạch Lãng vẫn đang cung kính chờ đợi, à, cung kính chỉ có Côn Ngô Kiếm Tiên, còn Bạch Lãng cà lơ phất phơ thì không có tự giác này.
Sau khi Lục Ly xuất hiện, Bạch Lãng nhất thời vậy mà không nhận ra, ngược lại còn rút kiếm quát hỏi: "Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?"
Lục Ly không nhịn được mắng: "Bạch Lãng, ngươi cái đồ ngu ngốc, ngươi nói ta là ai?"
Mặc dù hình dung thay đổi rất lớn, nhưng thanh âm của Lục Ly vẫn còn, cho nên Bạch Lãng lập tức liền phán đoán ra thân phận của Lục Ly.
Bạch Lãng kinh ngạc hô: "Ngươi là Lục huynh? Ngươi sao lại biến thành bộ dạng này rồi? Nhìn qua giống như còn lớn tuổi hơn cả gia gia của ta!"
"Khục!" Côn Ngô Kiếm Tiên bên cạnh thật sự không nhịn được, ho một tiếng.
Bạch Lãng rụt rụt cổ, nhưng vẫn hết sức tò mò nhìn về phía Lục Ly.
Lục Ly đành phải đem việc tiêu hao bách niên thọ mệnh, vì Thủy Cảnh Huyền khôi phục ký ức, đơn giản nói một lần.
"Trượng nghĩa!" Sau khi Bạch Lãng nghe xong, không khỏi âm thầm giơ ngón cái.
Lục Ly lười không lại nói nhảm với Bạch Lãng, bởi vì từ nơi sâu xa, hắn luôn cảm thấy ngoại giới dường như có đại sự gì đó đang xảy ra.
Bởi vì có sự tồn tại của Tạp La Tinh Bài, cảm ứng từ nơi sâu xa của Lục Ly thường thường rất chuẩn xác, cho nên Lục Ly không còn dám trì hoãn nữa.
Đang đi ra khỏi kiếm trủng trước, Côn Ngô Kiếm Tiên đột nhiên nói: "Chủ nhân, Hậu Thổ Thượng Thần đã nói, bảo kiếm trong kiếm trủng đã đến lúc tái hiện quang huy rồi, không bằng ngài chọn trước một vài thanh mang ra ngoài, tặng cho thủ hạ của ngài, cũng tốt để tăng thêm một chút thực lực!"
Lời của Hậu Thổ, Lục Ly cũng nghe thấy rồi, mà lại cảm thấy tương đối có đạo lý.
Lục Ly bây giờ đã là chủ nhân của một mạch Côn Ngô Kiếm Tiên, hết thảy nơi đây đều là vật riêng tư của hắn, cho nên Lục Ly cũng liền không khách khí nữa, trực tiếp dựa theo đặc điểm của thủ hạ, chọn lựa một chút bảo kiếm thượng hạng, ngay cả những bằng hữu kia ở quê hương, hắn cũng không quên, thậm chí ngay cả Tiểu Bạch, Lục Ly đều vì nó chọn lựa một thanh bảo kiếm Thiên giai.
Nếu đã Tiểu Hắc có thể sử dụng Định Hải Thần Thiết bảo vật này, vậy thì vì Tiểu Bạch chuẩn bị một thanh bảo kiếm Thiên giai, nó hẳn là có thể sử dụng.
Cái Lục Ly chọn cho Tiểu Bạch, chính là Cực Quang Kiếm của Côn Ngô Kiếm Tiên đời thứ một trăm sáu mươi bốn, Lục Ly còn đang nghĩ, nếu như Tiểu Bạch có thể đem Cực Quang Kiếm Ý của hắn cũng lĩnh ngộ, vậy thì càng tốt.
Bạch Lãng thừa dịp Lục Ly chọn lựa bảo kiếm, len lén lấy đi một thanh trường kiếm màu hồng, kết quả bị Côn Ngô Kiếm Tiên bắt tại chỗ, lại bị cưỡng ép đoạt xuống.
Sau khi nghe giới thiệu, Lục Ly mới biết được, thì ra thanh trường kiếm màu hồng này, chính là Mỹ Nhân Kiếm mà Bạch Lãng vẫn luôn nhắc tới.
Nghe nói sau khi Kiếm Ý của Mỹ Nhân Kiếm thi triển, sẽ có đủ loại mỹ nhân cực phẩm nhẹ nhàng nhảy múa, đồng thời còn sẽ tấu lên tà âm, thần hồn hơi có chút không kiên định, liền sẽ chịu ảnh hưởng của nó, sau đó đấu chí hoàn toàn biến mất.
Mỗi lần Bạch Lãng tiến vào kiếm trủng, đều sẽ đụng phải thanh Mỹ Nhân Kiếm này, rồi mới mỗi lần đều thảm bại mà quay về, xem ra là Côn Ngô Kiếm Tiên đặc biệt an bài, muốn Bạch Lãng có thể phá trừ chỗ thiếu sót lớn nhất trong lòng, đáng tiếc gia hỏa này một mực không nên thân.
Bằng không thì với thiên phú của Bạch Lãng, tài nguyên của Bạch gia, lại thêm sự chỉ đạo của Côn Ngô Kiếm Tiên, tu vi của Bạch Lãng nào chỉ là hiện giờ.
Sau khi chọn lựa xong bảo kiếm, Lục Ly cuối cùng cũng chuẩn bị khởi trình rồi.
Bất quá cân nhắc đến Bạch Uy đã nhận ra Lục Ly, đồng thời biết được sự cường đại của Lục Ly, trên đường trở về, nói không chừng phục binh sẽ càng thêm cường đại.
Để đảm bảo an toàn, Lục Ly quyết định đem Côn Ngô Kiếm Tiên mang theo cùng một chỗ.
Vừa vặn Côn Ngô Kiếm Tiên cũng cần dựa theo yêu cầu của Hậu Thổ, ra ngoài đi tìm đệ tử có tư chất, vì Lục Ly bồi dưỡng thủ hạ kiếm tu cường đại.
Mà Bạch Lãng cũng cần Côn Ngô Kiếm Tiên giúp đỡ, đi vạch trần chân diện mục của Bạch Uy.
Cho nên Côn Ngô Kiếm Tiên phải đi ra ngoài một chuyến rồi.
Cũng may kiếm sơn này chính là do Hậu Thổ Thượng Thần xây, cho dù là Huyết Ma Tôn năm đó, cũng không thể đột phá, cho nên căn bản không cần lo lắng sẽ bị trộm, Côn Ngô Kiếm Tiên hoàn toàn có thể yên lòng rời đi.
Tốc độ trở về còn nhanh hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Lục Ly, bọn họ không lại đi cưỡi Bạch Lạc Đà, trực tiếp đạp lên kiếm quang của Côn Ngô Kiếm Tiên, chỉ một ngày, liền bay ra khỏi sa mạc Salar.
Lục Ly cuối cùng cũng đã được chứng kiến, thế nào gọi là Ngự Kiếm Phi Hành.
Ngự Kiếm Phi Hành, đây chính là một trong những kỹ năng phi hành nhanh nhất, chỉ có kiếm tu cực kỳ thuần túy và cực kỳ cường đại, mới có thể làm đến.
------oOo------