Tiêu Kiều với vẻ tò mò như một em bé nhìn Lục Ly, mà lời nàng nói, chính là ngôn ngữ của nhân loại.
"Ưm..."
Lục Ly nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Trước đó Lục Ly trốn trong thế giới Ngũ Sắc Liên Đài, nghe lén được Xà lão Tam và Ngạc lão Ngũ hô như vậy, cho nên trong lúc căng thẳng cũng liền hô lên.
Cũng may Tiêu Kiều không dây dưa vào vấn đề này, nàng tiếp tục tò mò hỏi: "Ngươi là nhân loại?"
"Ừm a!" Lục Ly như trút được gánh nặng gật đầu.
"Nha! Ngươi thật là nhân loại a!" Tiêu Kiều vui vẻ vỗ vỗ tay nhỏ, sau đó như tranh công lại hỏi: "Ngôn ngữ nhân loại của ta nói thế nào? Thuần thục không!"
"Thuần thục!" Lục Ly chết lặng giơ ngón cái lên, hắn thật sự không làm rõ ràng được, con "mỹ nhân ngư" trước mắt này đến cùng muốn làm gì.
Còn như chạy trốn?
Đùa cái gì vậy!
Tiêu Kiều có thể tránh được phong tỏa của thế lực tam phương, hái đi Hải Linh Thánh Quả thành thục, lại có thể dễ dàng vứt bỏ những thế lực tam phương kia, đồng thời có thể âm thầm tới gần Lục Ly, thậm chí Lục Ly trên người Tiêu Kiều đều không cảm ứng được bất kỳ sóng năng lượng nào.
Tình huống này, Lục Ly không có chút nào nắm chắc có thể chạy mất, cho nên hắn hiện tại duy nhất có thể làm, chính là cố gắng hết sức phối hợp, không nên đi chọc Tiêu Kiều, biết đâu chừng lúc nào người ta tâm tình tốt, cũng liền đem hắn thả.
Sau khi được Lục Ly khen ngợi, Tiêu Kiều lại là một trận vui vẻ hớn hở, như là một tiểu hài tử được đại nhân khen ngợi vậy.
"Ngươi gọi tên là gì a? Kể cho ta nghe câu chuyện về thế giới nhân loại có được hay không? Ta rất hứng thú nha!" Tiêu Kiều ngẩng đầu kéo tay áo Lục Ly, giống hệt một tiểu hài tử đòi kẹo.
Lục Ly bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, chỉ có thể thành thật đáp lại: "Ta gọi Lục Ly..."
Còn chưa đợi Lục Ly nói xong, xa xa đột nhiên truyền đến một tiếng la hét: "Thất công chúa ở đó!"
"Vị trí kia là nơi Hải Linh Quả Thụ sinh trưởng, xem ra Hải Linh Quả Thụ cũng phải bị Tiêu Kiều đào đi!"
"Ơ kìa, bên cạnh Tiêu Kiều là... nhân loại!"
"Hỗn Độn Hải Vực sao lại có nhân loại xuất hiện!"
Tiếng kinh hô liên tiếp vang lên, cuộc đối thoại giữa Tiêu Kiều và Lục Ly bị cắt ngang.
Lục Ly thở phào một hơi, thầm nghĩ: Cuối cùng cũng không cần kể chuyện nữa rồi. Thật sự để Lục Ly kể, hắn thật không biết nên trò chuyện gì với Tiêu Kiều.
"Ai nha! Không tốt! Mấy tên ngốc to con kia đuổi về rồi! Chúng ta chạy mau!"
Những hải thú cường đại kia, trong mắt Tiêu Kiều cũng chỉ là mấy tên ngốc to con, cách xưng hô này, nếu như bị chúng nghe được, chỉ sợ có thể làm chúng tức chết mất thôi.
Mà lúc này Lục Ly, đang đắm chìm trong thủ cảm của tay nhỏ Tiêu Kiều, trơn bóng, mềm mại, mát lạnh, ừm, không tệ không tệ!
Nói thật, nếu như chỉ nhìn nửa người trên mà nói, Tiêu Kiều tuyệt đối tính được là cực phẩm mỹ nữ, mái tóc vàng óng như sóng biển dưới ánh nắng kia, làn da dẻ mịn màng đến mức thổi cũng phá, dáng người có lồi có lõm... khắp nơi toát lên sức quyến rũ mê hoặc.
Chỉ tiếc phía dưới là một cái đuôi cá, tuy rằng thêm vào vài phần sức hấp dẫn thần bí khác lạ, nhưng lại rất khó để nam nhân sản sinh loại xúc động kia, dù sao cho dù có xúc động, cũng không có chỗ thi triển a.
Điều này ngược lại khiến Tiêu Kiều, con "mỹ nhân ngư" này, nhiều hơn một phần vẻ đẹp thần thánh mà không thể mạo phạm.
Lục Ly cũng không phải là loại tên háo sắc chưa từng trải đời kia, hắn rất nhanh liền từ trong sự kiều diễm vừa rồi tỉnh táo lại, mãi đến lúc này, Lục Ly mới phát hiện, hắn bị Tiêu Kiều kéo, tốc độ hành tiến trong biển rộng cực nhanh, nhanh đến căn bản không cách nào tưởng tượng được.
Theo lý mà nói, tốc độ nhanh như vậy, trở lực của nước biển mà hắn phải chịu đựng nhất định phi thường lớn, nhưng hết lần này tới lần khác lại không phải như vậy.
Lục Ly ở phía sau Tiêu Kiều, hầu như không cảm nhận được bất kỳ lực xung kích nào của dòng nước, thậm chí Lục Ly cảm giác tất cả nước biển phía trước gặp bọn họ, đều sẽ rất có linh tính nhường đường, mà nước biển phía sau thì ở phía sau không ngừng đẩy bọn họ tiến lên.
Vốn chỉ là một đoàn tử vật là nước biển, sau khi gặp Tiêu Kiều, phảng phất sinh ra linh tính vậy.
Những hải thú cường đại kia, tung hoành trên đại dương bao la hơn ngàn năm, vốn dĩ tốc độ đã xem như là cực nhanh, nhưng sau khi gặp Tiêu Kiều, tất cả đều bị thiệt, cuối cùng nhất chỉ có thể trong sự không cam lòng bị bỏ lại phía sau.
"Thôi đi, đừng đuổi nữa, nghe nói Giao Nhân Thất công chúa Tiêu Kiều đã đạt tới cảnh giới hòa hợp làm một với biển rộng, hiện tại xem ra, lời đồn hẳn là thật. Trong biển rộng, chỉ sợ ai cũng đừng hòng đuổi kịp nàng!"
Xà lão Tam thở dài một tiếng, dừng lại bước chân. Lúc này bộ hạ còn đi theo phía sau nó, chỉ còn bốn cái. Mặt khác ba cái trong hỗn chiến vừa rồi mất mạng, còn có một cái là đi đuổi theo con cá chạch biển to lớn của Ngũ Sắc Liên Đài, hiện tại chỉ sợ cũng dữ nhiều lành ít.
Huyên náo một hồi, tổn thất bốn viên đại tướng, kết quả rốt cuộc không được gì cả. Chuyến này đối với Xà lão Tam mà nói, thật là mất cả chì lẫn chài a.
Ngạc lão Ngũ một nhóm lại đuổi theo một lát, cuối cùng nhất cũng lựa chọn từ bỏ, lúc trở về phát hiện Xà lão Tam bọn họ đã rời đi, liền cũng lười đi đuổi theo, trực tiếp xám xịt về nhà rồi.
Ngạc lão Ngũ chỉ là muốn dạy dỗ Xà lão Tam một chút, cảnh cáo kẻ xông vào một chút, cũng không nghĩ thật sự giết chết Xà lão Tam.
Dù sao Cửu Đầu Xà nhất tộc vốn dĩ con nối dõi thì không nhiều, nếu như Ngạc lão Ngũ đem Xà lão Tam giết chết, thì tất sẽ gây nên một trận đại chiến. Những thượng cổ di chủng này, từng thấy qua quá nhiều hưng suy, biết rõ sinh tồn không dễ, cho nên sẽ không đi phạm phải loại ngu ngốc này.
Còn như Vô Hình Hải Triết tộc, đám hải thú vô hình vô chất này, sớm không biết chạy đi đâu mất rồi.
Tiêu Kiều kéo Lục Ly một mực trốn xa mấy vạn dặm, mới cuối cùng dừng lại.
"Được rồi, khoảng cách xa như vậy, bọn chúng nhất định không đuổi kịp nữa rồi!"
Tiêu Kiều cười đắc ý một tiếng, lúc này mới buông ra tay Lục Ly.
Sau đó, Tiêu Kiều không biết từ đâu lấy ra một cái vỏ sò nhỏ, vừa để xuống nước, lập tức tăng lớn gấp trăm ngàn lần, trở nên như một tòa lâu nhỏ kích cỡ tương đương.
Cái vỏ sò kia tự động mở ra hai cánh vỏ, lộ ra bên trong trang trí tinh xảo, nhìn kỹ sẽ phát hiện, lại cùng phòng khách của nhân loại không chút khác biệt, tương tự có bàn có ghế, thậm chí trên trung đường còn treo thư họa của nhân loại.
Trong sự kinh ngạc của Lục Ly, Tiêu Kiều đưa tay làm một động tác mời.
Lục Ly cũng không biết vị mỹ nhân ngư cường đại trước mắt này đến cùng muốn làm gì, dù sao hắn cũng không có thực lực phản kháng, cho nên chỉ có thể thuận theo bước vào.
Trong căn phòng vỏ sò tự động ngăn cách nước biển, sau khi bước vào, cùng với việc bước vào phòng của nhân loại lại có cảm giác y hệt, thật là thần kỳ đến cực điểm.
Tiêu Kiều sau đó cũng bước vào căn phòng vỏ sò, đồng thời, nửa người dưới của nàng bị một chiếc váy dài kim sắc chấm đất bao phủ, rốt cuộc không nhìn thấy đuôi cá, nhìn qua cùng mỹ nữ nhân loại quả thực không có bất kỳ sự khác biệt nào.
Nếu như Lục Ly không phải biết trước hình dáng thật của Tiêu Kiều, biết đâu chừng còn thật sự sẽ nổi lên xúc động, tiến lên theo đuổi một phen.
Nhưng là, Lục Ly dù sao cũng biết tình huống chân thật dưới váy dài của Tiêu Kiều, cho nên chỉ có thể mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, một bộ dáng chính nhân quân tử, ngồi ngay ngắn giữa đại sảnh.
Tiêu Kiều nhẹ nhàng dời gót sen, cũng ngồi tới.
Đồng thời, hai cánh vỏ chậm rãi đóng lại, sau đó nhanh chóng di chuyển ở trong nước biển.
Thì ra cái này cũng là một chiếc "tàu ngầm"!
Chỉ là mức độ thần dị, vượt xa Hải tộc.
------oOo------