Nguồn: read.st
Còn về việc Tiền Hoành xử phạt mấy tên tiểu tư kia thế nào, Lục Ly chẳng có hứng thú muốn biết, hắn trực tiếp đuổi hai thị nữ ra ngoài, một mình ở trong bao sương, cùng Châu Lão trò chuyện.
Hai thị nữ kia tuy nhìn rất xinh đẹp, nhưng Lục Ly thường xuyên cùng Kim Lam và Lục Tuyết – những mỹ nữ cấp viện hoa – cùng một chỗ, đối với mỹ nữ bình thường đã sớm miễn dịch, cho nên căn bản cũng không xem ở trong mắt.
Trong học viện, Lục Ly hoặc là cùng Tần Phong tu luyện cùng một chỗ, hoặc là cùng Kim Lam các nàng ăn cơm, hoặc là ở trong ký túc xá ngủ, nói ra thì đã thật lâu rồi chưa hảo hảo trò chuyện cùng Châu Lão.
Lục Ly nghiêm túc thỉnh giáo nói: “Châu Lão, Thiên Nguyên Đại Lục có thứ gì có thể cải thiện tư chất không?”
“Hắc hắc, ngươi cuối cùng cũng ý thức được tư chất mình kém rồi hả?” Châu Lão nói chuyện vốn không khách khí.
Lục Ly bất đắc dĩ trợn trắng mắt, nhưng quả thật lại không có lời nào để biện bác.
Tuy tốc độ thăng cấp của Lục Ly so với người khác mà nói, đã coi như rất nhanh rồi, nhưng nếu tính số đan dược hắn ăn, thì có thể nói là khủng bố.
Từ Nhị cấp Nguyên giả lên tới Tam cấp Nguyên giả, tổng số đan dược Lục Ly đã ăn hết, giá trị đã vượt quá mười triệu kim tệ, vậy Tam cấp lên Tứ cấp thì sao? Tứ cấp lên Ngũ cấp thì sao? Phía sau còn nhiều lắm!
Với phương pháp ăn này của Lục Ly, cho dù là tài lực của một quốc gia, cũng gánh không được.
Thấy bộ dạng lúng túng của Lục Ly, Châu Lão lại cười to mấy tiếng, lúc này mới không vội không chậm nói: “Thứ có thể cải thiện tư chất thì đúng là có.”
Lục Ly nghe vậy mừng rỡ, lập tức vứt bỏ sự uất ức vừa rồi, “Thật sự có ư? Có thể tìm tới ở đâu?”
Châu Lão không trực tiếp giải thích, đầu tiên là phản vấn một câu: “Ngươi có từng nghe nói qua Ngũ Hành Tinh Thạch chưa?”
“Ngũ Hành Tinh Thạch? Thứ gì vậy?” Lục Ly không hiểu.
Đối với người như Lục Ly, xuất thân từ một trấn nhỏ, thật vất vả mới thi đậu vào học viện tốt nhất Đế quốc, nhưng lại chưa từng chính thức nghe giảng, hắn quả thật chưa từng tiếp xúc qua Ngũ Hành Tinh Thạch.
Châu Lão chầm chậm giải thích nói: “Trong Ngũ Hành Tinh Thạch chứa đại lượng Ngũ Hành nguyên lực tinh thuần, là dùng cho tu sĩ cấp Nguyên Sư trở lên tu hành, cũng là công cụ giao dịch giữa các tu sĩ cao giai. Một viên Ngũ Hành Tinh Thạch cấp thấp, liền có thể chống đỡ một triệu kim tệ, hơn nữa còn có giá mà không có thị trường.”
“Vật tốt a!” Lục Ly cảm thán một câu xong, vẫn nghi hoặc: “Vậy thì có quan hệ gì với việc cải thiện tư chất?”
Châu Lão phất phất tay, ý bảo Lục Ly đừng sốt ruột, lúc này mới tiếp tục giải thích nói: “Trong những Ngũ Hành Tinh Thạch này, ngẫu nhiên sẽ xuất hiện một thứ càng thêm thần kỳ, tên là Ngũ Hành Tinh Tủy, đây là một loại sản vật do Ngũ Hành nguyên lực ngưng tụ đến cực hạn mà thành, nếu có thể hấp thu, liền có thể trên phạm vi lớn cải thiện tư chất.”
“Ngũ Hành Tinh Tủy?” Lục Ly nhắc tới một câu, lại hỏi: “Có thể tìm tới thứ này ở đâu?”
“Chỉ có thể ngộ mà không thể cầu a!” Châu Lão cảm thán một câu, rồi bổ sung: “Loại Ngũ Hành tinh túy này, chỉ có khi Ngũ Hành nguyên lực ngưng tụ đến cực điểm mới xuất hiện. Nhưng vì quá mức ngưng tụ, ngược lại không có bất kỳ nguyên lực nào tiết ra ngoài, cho nên rất khó phát hiện, nhiều người dù có phát hiện ra, chỉ sợ cũng không nhận ra, chỉ coi là một tảng đá khá kỳ quái mà thôi.”
Lục Ly thở dài một hơi, không cần phải nhiều lời nữa.
Có điều Lục Ly sớm có tâm lý chuẩn bị, tư chất chính là trời sinh, nếu muốn thay đổi, đó chính là nghịch thiên mà làm, vô luận như thế nào, cũng không có khả năng đơn giản.
Lục Ly lại cùng Châu Lão nói chuyện phiếm một lát sau, Kim Lam các nàng cuối cùng cũng tan học, Châu Lão cảm ứng được xong, liền co lại vào Phệ Linh Châu.
Thiên Hương Lâu thường xuyên tiếp đãi học sinh Nam Linh Học Viện, đối với thời gian tan học của Nam Linh Học Viện hết sức rõ ràng, vừa vặn kịp lúc trước khi Kim Lam các nàng tới, dọn xong Thiên Hương Ngọc Yến.
Nhìn một bàn lớn món ăn tinh xảo đầy ắp, Bàng Dật nước bọt đều chảy ra, “Ca, một bàn Thiên Hương Ngọc Yến này nhưng là muốn tốn vạn kim tệ đó, đệ khát vọng thật lâu rồi, mà không cam lòng ăn qua, vẫn là đi theo huynh mới có thịt ăn a, ha ha.”
“A! Một vạn kim tệ ư!” Lục Tuyết nghe vậy kinh hô, rồi phàn nàn nói: “Lục Ly, huynh cũng quá không hiểu được tiết kiệm rồi!”
Bởi vì Lục Ly không thích Lục Tuyết gọi hắn biểu đệ, cho nên Lục Tuyết khoảng thời gian này đã sửa miệng.
Dù sao cũng là xuất thân từ Ngọc Dương Thành – địa phương nhỏ này, tuy Lục gia là một trong tam đại gia tộc ở Ngọc Dương Thành, nhưng thu nhập một năm bất quá chỉ mười mấy vạn kim tệ mà thôi, đối với loại yến hội tốn vạn kim tệ này, Lục Tuyết tự nhiên đau lòng.
Bàng Dật chảy nước bọt nói: “Tẩu tử, nàng còn chưa qua cửa đâu, đã thay anh ta tiết kiệm tiền rồi! Nhưng không cần đâu, anh ta không kém chút tiền này.”
“Cái gì mà tẩu tử? Cái gì mà ca của ngươi?” Ba người đối với sự vô liêm sỉ của Bàng Dật quả thật không nói nên lời, Lục Tuyết lại càng mặt đỏ bừng.
Lục Ly đá Bàng Dật một cước, sau đó giải thích nói: “Không sao, không tốn tiền, Tiền Hoành mời.”
Bàng Dật bị đá một cước, cũng không tức giận, lại lân la tới nói: “Hắc, Tiền Hoành này thật là xui xẻo, ăn đòn, lại còn phải bồi thường tiền, bây giờ còn phải mời ăn cơm, cũng chỉ có anh ta mới bá khí như vậy, khiến hắn thành thật nhận thua.”
Đây là lời gì vậy!
Lục Ly trừng Bàng Dật một cái, “Mau dùng đồ ăn chắn cái miệng thúi của ngươi lại đi!”
“Được rồi!” Bàng Dật nghe vậy, trực tiếp không chút hình tượng bổ nhào xuống bàn, chuẩn bị bắt đầu ăn, hắn đã sớm liền đang chờ câu nói này.
Kim Lam cũng không giống như Bàng Dật tham ăn như vậy, nàng càng quan tâm đến đan dược, “Lục Ly, những đan dược kia huynh thật là đã chuẩn bị xong rồi ư?”
“Cái kia đương nhiên!” Lục Ly đắc ý móc ra hai cái hồ lô đưa cho Kim Lam.
Kim Lam mở ra nhìn một chút, thấy thật là hai trăm viên Kim Nguyên Đan nguyên lực tinh thuần, trong mắt không khỏi phát ra dị sắc. Tuy nàng vẫn rất có lòng tin vào Lục Ly, nhưng lập tức lấy ra nhiều cực phẩm đan dược như vậy, Kim Lam vẫn có chút không dám tin.
Bàng Dật thấy vậy, cũng không thèm để ý ăn nữa, vội vàng lân la tới.
Lục Ly lại móc ra một cái hồ lô ném qua.
Bàng Dật cẩn thận từng li từng tí tiếp được, sau đó vừa mở ra xem, cái mặt béo kia quả thật muốn cười toe toét.
Lục Ly không dừng lại, lại móc ra năm cái hồ lô, đưa cho Lục Tuyết.
Tiểu Hắc cách hồ lô liền ngửi thấy mùi vị đan dược, có điều hai loại phía trước đều không thích hợp với nó, cuối cùng khi thấy Thủy Nguyên Đan, Tiểu Hắc trực tiếp nhanh như Thiểm Điện từ trong tay Lục Tuyết cướp đi một cái hồ lô lớn, sau đó ngồi ở trên xà nhà, một hơi nuốt vào một trăm viên Thủy Nguyên Đan.
Sau khi ợ hơi một cái, Tiểu Hắc trực tiếp thăng một cấp, trở thành Tam cấp Nguyên giả.
Lục Ly tức đến mắng to: “Tiểu Hắc, sau này ngươi đừng nghĩ lại ăn đan dược của ta nữa!”
Đối với lời uy hiếp của Lục Ly, Tiểu Hắc nhếch miệng, căn bản là không để tâm, trực tiếp rơi xuống chính giữa bàn, hướng về phía Thiên Hương Ngọc Yến, ăn uống thỏa thích.
Lục Ly không có cách nào với Tiểu Hắc, chỉ có thể dặn dò Lục Tuyết nói: “Lần sau khi muội ăn đan dược, chú ý một chút, đừng lại bị con khỉ nhỏ đáng chết này cướp đi!”
Lục Tuyết cười nhạt một tiếng, cưng chiều nói: “Không sao đâu, thật ra Tiểu Hắc rất nghe lời mà.”
Tiểu Hắc nghe vậy, hướng về phía Lục Tuyết làm nũng, biểu hiện vô cùng đáng yêu, thậm chí còn cầm một quả đỏ rực, đưa tới cho Lục Tuyết.
Tiện thể, Tiểu Hắc lại dùng biểu tình khinh bỉ quen dùng của nó, mắt liếc Lục Ly.
Lục Ly triệt để không nói nên lời.
Khi Tiểu Hắc quậy phá, Kim Lam vẫn đang ở trong chấn kinh.
Chỉ trong một lát thời gian như vậy, Lục Ly đã xuất ra tám trăm viên Nhị phẩm đan dược trân quý, loại đan dược này Kim Lam từng thấy ở Hỏa Linh Đấu Giá Hành, một viên giá trị hơn bảy vạn kim tệ, tám trăm viên, đó chính là năm sáu ngàn vạn kim tệ! Lục Ly đã làm được điều đó như thế nào?
Câu nói này từ khi Võ Thí bắt đầu, vẫn có người đang hỏi, cũng vẫn bồi hồi trong đầu Kim Lam, cho đến bây giờ đã triệt để đạt đến đỉnh phong, Kim Lam ở trong lòng thầm suy nghĩ: “Còn có chuyện gì Lục Ly làm không được sao?”
Kim Lam đối với Lục Ly, cũng sắp đạt đến tình trạng sùng bái rồi.
------oOo------