Không phải khỏa thân — mà là một bộ trang phục hoàn toàn khác: Áo bó sát, vai trần, đường nét cơ thể phô bày nguy hiểm. Đùi trần cong đầy sức sống. Mái tóc dài xõa xuống trong ánh sáng xám.
Một vẻ đẹp chết người.
Cô ta đưa dao găm lên, cắm nhẹ vào giữa xương ức.
Kim loại lạnh kẹp giữa hai xương sườn.
“Bây giờ… anh hài lòng chưa?”
Giọng nói không còn đùa cợt.
Không còn là chủ quán trọ.
Mà là Nữ Hoàng Bóng Tối nguyên vẹn.
Không khí ép xuống đến nghẹt thở.
Cuối cùng, Yeon-ju quay sang tôi.
“Tôi mời anh một ly.”
“Khoan—”
“Đêm còn dài.” “Uống trước đã.”
Cô ta ghé sát, hơi thở ấm áp lướt qua tai tôi.
Không phải khiêu khích.
Mà là tín hiệu.
Tôi nâng ly, đáp lại bằng cả hai tay.
Một trận chiến đã kết thúc.
Và một ván cờ khác… vừa mới bắt đầu.
------oOo------