Nguồn: read.st
Nhìn cuộc phỏng vấn trên TV, Hùng Đỉnh Thiên lập tức vô cùng tức giận.
www.
"Lâm tiên sinh, tên này thật quá vô liêm sỉ, chết tiệt, sao Võ Minh lại có một tên bại hoại như vậy, rõ ràng là mấy người đó do ngài giết, công lao vậy mà lại bị hắn cướp sạch rồi?"
Lâm Sách thờ ơ cười cười nói: "Không sao, đứng càng cao, ngã càng đau, người đức không xứng vị, cuối cùng cũng có ngày bị lật tẩy."
Đối với Tưởng Đông Minh mà nói, giết chết ba người như Thiết Tí La Hán, đây chính là một cái công lớn, đủ để trở thành nhân vật anh hùng của Trung Hải.
Thế nhưng đối với Lâm Sách mà nói, ba người này chẳng qua chỉ là trộm vặt mà thôi.
Công lao của hắn, chính là chiến công huy hoàng công tại xã tắc, lợi tại thiên thu, cho dù mấy người này là do hắn giết, hắn cũng sẽ không rêu rao khắp nơi.
Tưởng Đông Minh diệt trừ ba đại trọng phạm truy nã của Võ Minh, rất nhanh đã lên trang nhất tin tức.
Sự kiện này, được các phương tiện truyền thông lớn tranh nhau đưa tin.
Tưởng Đông Minh vừa trở về Trung Hải, đã làm được một chuyện lớn như vậy cho người dân Trung Hải, các ban ngành đều muốn biểu dương Tưởng Đông Minh.
Trong nhất thời, Tưởng Đông Minh đã trở thành nhân vật nổi như cồn ở thành Trung Hải.
Nhưng đây đều là chuyện về sau.
Ngay tại lúc Lâm Sách đang ở bệnh viện cùng Hùng Đỉnh Thiên.
Một góc tối ở thành nam Trung Hải, đây là khu vực không ai quản lý, xung quanh đều là những khu nhà lụp xụp.
Người ở tại đây cũng đều là những người thuộc tầng lớp dưới đáy xã hội, hai bên con đường phố nhỏ hẹp, trước cửa các căn nhà trệt treo những tấm bảng hiệu nhỏ đủ màu sắc.
Không ngoài mấy dịch vụ như làm đẹp làm tóc, mát xa, rửa chân các loại.
Ở trước cửa, thỉnh thoảng sẽ có một người phụ nữ ăn mặc hở hang ngồi đó.
Nhà nghỉ nhỏ ở đây, một đêm mới có hai mươi tệ, dĩ nhiên điều kiện rất kém cỏi, chuyên cung cấp một số dịch vụ cho những người thu nhập thấp.
Lúc này, tiếng bước chân của Thất Lý vang lên trên đường lát đá.
Cộp cộp cộp…
Nàng mặc một thân quần áo bó sát màu đen, đi đôi giày chiến màu đen, mái tóc chỉ đơn giản buộc thành đuôi ngựa ở phía sau.
Lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp chẳng kém đấng mày râu.
Sưu sưu sưu!
Trong bóng tối, mấy thân ảnh của Long Vệ Ẩn không ngừng xuyên qua, nhanh chóng bao vây một nhà nghỉ nhỏ tên là Nhị Nha Lữ Quán.
"Hì hì, cô nàng, muốn đi đâu thế?"
Đúng lúc này, mấy tên tiểu lưu manh lảo đảo đi tới, hơi rượu nồng nặc, nhìn Thất Lý với ánh mắt dê xồm.
"Có phải là lão công ngươi đang chơi ở bên trong, đến tìm chồng ngươi à, ha ha, không bằng chơi đùa với mấy anh đây một chút thế nào, bảo đảm có thể làm cho ngươi sướng lật trời."
Một tên côn đồ cắc ké vừa nói vừa đưa tay ra định sờ lên người Thất Lý.
Chỉ có điều, khi bàn tay đó còn chưa đụng tới Thất Lý, một vệt ánh đao loé lên, lại trực tiếp chém đứt hai ngón tay của hắn.
Tên côn đồ đó lập tức tròng mắt thiếu chút nữa thì lồi ra, đau đến mức thét lên một tiếng.
"Cút!"
Mấy tên côn đồ toàn thân toát ra mồ hôi lạnh, chút hơi men đã sớm bị dọa cho bay sạch, vội vàng nhặt ngón tay trên đất lên, cuống cuồng bỏ chạy.
Còn như những tên du thủ du thực đang hút thuốc hai bên đường, nhìn thấy một màn này, cũng đều là sợ không nhẹ, lập tức bỏ đi ý định đến trêu ghẹo một phen.
Trong một căn phòng của Nhị Nha Lữ Quán, cửa ra vào và cửa sổ đều đóng kín, bóng đèn tỏa ra ánh sáng vàng vọt.
Đoạt Mệnh vẫn luôn ngồi ở đầu giường, từ khi trở về từ nhà xưởng bỏ hoang đến giờ, tay của hắn vẫn không ngừng run rẩy.
Hai ngày nay hắn vẫn luôn ở tại nhà nghỉ nhỏ không đáng chú ý này, súng bắn tỉa sau khi tháo rời thì đặt ở dưới giường.
Vốn tưởng rằng nhận được một nhiệm vụ nhẹ nhàng, nhưng không ngờ tay thiện xạ bách phát bách trúng như hắn lại bắn trượt cả hai phát.
Cái này mẹ nó không khoa học chút nào.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên, hắn móc ra nhìn một chút, là Hoàng Khiếu Thiên gọi tới.
Hắn ấn xuống nút nghe.
"A lô."
Hoàng Khiếu Thiên ở đầu dây bên kia vội vàng nói: "Đã quá thời gian kết thúc nhiệm vụ, sao ngươi vẫn luôn không gọi cho ta, rốt cuộc kết quả thế nào, người chết chưa?"
"Chết cái rắm, hắn vẫn sống thật tốt!"
Đoạt Mệnh không kiên nhẫn nói.
Hoàng Khiếu Thiên sững sờ, hắn cũng nổi giận.
"Ngươi sao thế, lão tử chuyển cho ngươi nhiều tiền như vậy, ngươi cũng đã nói chắc chắn, nhất định sẽ giết tên đó, sao đến bây giờ ngươi vẫn chưa ra tay?"
Đoạt Mệnh trong lòng vô cùng uất ức, ai nói lão tử không ra tay, rõ ràng là đã ra tay, chỉ là thất bại mà thôi.
Nhưng những lời này, hắn chắc chắn sẽ không nói với Hoàng Khiếu Thiên, bằng không thì chẳng phải là làm mất danh tiếng của hắn sao.
"Gấp cái gì, số dư không phải vẫn chưa chuyển sao, cho ta thêm mấy ngày nữa, ta nhất định hoàn thành nhiệm vụ, Đoạt Mệnh xuất thủ, không có ngoại lệ!"
Hoàng Khiếu Thiên hít một hơi thật sâu, nói: "Đây chính là ngươi nói đó, vậy ta chờ ngươi tin tốt lành."
Cũng đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
"Ai?"
Đoạt Mệnh nhíu mày, liền muốn móc ra con dao găm gài ở trên eo.
"Giao đồ ăn." Ngoài cửa truyền đến giọng nói lạnh nhạt.
Đoạt Mệnh thở phào nhẹ nhõm, đi đến bên cửa, vừa định nhìn ra phía ngoài qua mắt mèo, kết quả cửa của cái nhà nghỉ rách nát này, ngay cả mắt mèo cũng đều bị phong kín.
Hắn cũng liền không nghĩ quá nhiều, mở cửa ra.
Chỉ là cửa vừa mở ra, trong nháy mắt, mấy cái họng súng đen ngòm đã chĩa thẳng vào đầu Đoạt Mệnh.
Long Vệ Ẩn dàn ra, Thất Lý chậm rãi đi tới, nhìn một chút lên mặt Đoạt Mệnh, cười lạnh.
"Đoạt Mệnh, sát thủ khét tiếng trên thế giới, lại dám đến Hoa Hạ, lẽ nào ngươi không biết Hoa Hạ là cấm địa của thế lực nước ngoài sao?"
Đoạt Mệnh toàn thân căng cứng, vừa định xoay người, thế nhưng từ cửa sổ lại có mấy Long Vệ Ẩn xông vào, vây chặt lấy Đoạt Mệnh, rất nhanh đã tìm ra khẩu súng bắn tỉa chống khí tài tầm xa NTW-20 của hắn.
"Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai?" Đoạt Mệnh hỏi với giọng hơi run rẩy.
"Ngươi muốn giết ai, ta chính là người của kẻ đó." Thất Lý nói.
Đoạt Mệnh không dám tin hét lên: "Không thể nào, sao các người lại tìm được ta nhanh như vậy, tuyệt đối không thể nào!"
Muốn làm được sát thủ hàng đầu, chỉ có kỹ năng giết người lợi hại vẫn còn xa mới đủ, còn phải học cách che giấu tung tích của chính mình.
Hắn tự nhận điểm này mình làm được thiên y vô phùng, nhưng lại không ngờ, chỉ mới qua ba tiếng đồng hồ, vậy mà liền bị tìm được.
"Trên thế giới này, chuyện không thể nào còn có rất nhiều, cắt đứt gân tay gân chân của hắn, mang về đi."
"Vâng!"
Dao găm loé lên, tứ chi của Đoạt Mệnh toàn bộ bị phế, hắn đau đớn kêu thảm một tiếng tê tâm liệt phế.
Mà lúc này, Hoàng Khiếu Thiên ở đầu bên kia điện thoại căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, vội vàng hét lớn vào điện thoại:
"Đoạt Mệnh, ngươi nói gì đi chứ, rốt cuộc là chuyện gì, đã xảy ra chuyện gì?"
Thất Lý cầm lấy điện thoại, nhìn một chút trên điện thoại có ghi chú là hai chữ “nhiệm vụ”, liền biết đầu dây bên kia là khách hàng của Đoạt Mệnh.
"Hắn đã bị chúng ta bắt rồi, người tiếp theo, chính là ngươi." Thất Lý lạnh lùng nói.
Đầu óc Hoàng Khiếu Thiên nổ oanh một tiếng, nhanh chóng cúp điện thoại.
"Chết tiệt, chết tiệt!"
Hoàng Khiếu Thiên tức giận đến mức ném vỡ nát điện thoại.
"Từng đứa một, tất cả đều là phế vật, phế vật! Chuyện giết người đơn giản như vậy cũng làm không xong, còn làm sát thủ cái rắm gì nữa!"
------oOo------