Nguồn: read.st
Cũng may tốc độ xe không nhanh, Húc Nghiêu bị thình lình đâm bay ra ngoài, khẩu súng lục trên tay cũng rớt xuống đất. Hắn leo lên đang muốn đi nhặt súng lục thì, nữ nhân tựa hồ đã quyết tâm muốn đâm chết hắn, lập tức phanh gấp mấy lần, lại một lần nữa tăng tốc, đồng thời còn nổ mấy phát súng trong lúc đó.
Húc Nghiêu thân thủ mẫn tiệp lăn một cái sang bên cạnh, thân thể hắn nghiêng một cái ngã trên mặt đất, đang nghĩ bò dậy thì, chiếc xe kia đã lao tới.
Mới vừa rồi Húc Nghiêu đã cùng Mạc Tiểu Tình hai người họ kéo ra một đoạn khoảng cách, sau khi nghe tiếng súng, Mạc Tiểu Tình bọn họ tăng nhanh tốc độ chạy về phía này.
Mạc Tiểu Tình phóng tầm mắt nhìn một cái, mới phát hiện bãi đậu xe liên tục lại có thêm mấy chiếc xe đi vào.
Thấy cảnh tượng như vậy, Mạc Tiểu Tình lập tức tỉnh táo lại, chạy về phía tiếng súng dày đặc.
Qua chỗ ngoặt, nhìn thấy Húc Nghiêu sắp bị xe đâm trúng thì, Mạc Tiểu Tình theo bản năng muốn chạy về phía Húc Nghiêu, nhưng lập tức bị Ly Thiên Phong một tay kéo trở về,
"Mạc Tiểu Tình, mau báo cảnh sát."
Mạc Tiểu Tình đã bị dọa đến lục thần vô chủ, nhất thời không biết phải làm sao, không biết là trước quay về cục tìm người, hay là lập tức gọi 110.
Nhìn thấy chiếc xe sắp đâm trúng Húc Nghiêu, Ly Thiên Phong giống như gió lốc xông ra ngoài, trực tiếp nhào lên người Húc Nghiêu, thuận thế đẩy hắn đi ra.
Hai người lăn không xa trên mặt đất liền dừng lại, chiếc xe cũng phanh gấp dừng lại, nữ tử cũng không buông tha bọn họ, mà là cầm súng tiếp tục nổ mấy phát súng về phía Húc Nghiêu và Ly Thiên Phong.
Ly Thiên Phong nghiêng đầu nhìn một cái, đạn đang bắn về phía này, hắn thuận thế liền đẩy Húc Nghiêu ra, một giây sau viên đạn sượt qua cánh tay hắn bắn tới.
Ly Thiên Phong ngã rầm trên mặt đất, máu tươi từ vết thương tuôn ra, Húc Nghiêu khẽ kéo hắn sang một bên.
Nữ nhân đã giết đỏ cả mắt, gần như không dừng lại mà bắn hết một băng đạn, trên mặt đất đầy rẫy vỏ đạn, hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Húc Nghiêu và Ly Thiên Phong trốn sau chiếc xe, hắn nhìn thấy trên cánh tay Ly Thiên Phong trúng một phát đạn, toàn thân đầy máu.
Lúc này Ly Thiên Phong sắc mặt tái nhợt, đã hoàn toàn không còn sức lực động đậy, bây giờ chỉ có thể Húc Nghiêu cố gắng ngăn cản nữ nhân điên cuồng này.
Mà bắp đùi của Húc Nghiêu bị kéo giãn trong trận đấu súng vừa rồi, hắn mới đi được mấy bước, liền tự mình lảo đảo ngã xuống.
Nữ nhân điên cuồng kéo lê bàn tay chảy máu mở cửa xe, đi ra ngoài nhặt cặp tài liệu rơi xuống đất.
Mạc Tiểu Tình trốn sau cây cột kinh hoàng thất thố, nàng run rẩy hai tay sờ về phía eo của mình.
Nàng co rụt phía sau một mực thở sâu, Mạc Tiểu Tình từ trước tới nay chưa từng trải qua tình huống nguy hiểm như vậy, nàng run rẩy hai tay, kéo khẩu súng trong tay, trợn to đôi mắt.
Mắt vừa ngưng thần, Mạc Tiểu Tình hai tay cầm súng nhắm ngay mục tiêu, một tiếng “phanh”, nhìn thấy máu tươi từ trước ngực nữ nhân kia tuôn ra, chính nàng cũng không biết khi nào viên đạn bay ra ngoài, đánh trúng nàng.
Nữ nhân kia ầm ầm ngã xuống trước mặt Mạc Tiểu Tình, ngã xuống đất.
Nòng súng vẫn còn lưu lại mùi thuốc súng gay mũi, sức giật to lớn khiến Mạc Tiểu Tình có chút đứng không vững, lùi lại mấy bước, toàn thân nàng đều là mồ hôi.
Mạc Tiểu Tình bị một màn trước mắt dọa đến ngây người, trong miệng một mực lẩm bẩm: "Tôi giết người rồi, tôi giết người rồi."
Nàng đứng tại chỗ không nhúc nhích, trong miệng một mực đang thì thào nói mấy lời này, ngay cả toàn thân xương cốt đều cứng ngắc.
Quay đầu nhìn thấy máu tươi của nữ nhân kia đã chảy đầy mặt đất, rải đầy mặt đất những tờ giấy tài liệu tản mát.
Lúc này, hô hấp của Mạc Tiểu Tình vẫn chậm một nhịp, hai tay nhẹ buông, vai xụ xuống, chân từ từ mềm nhũn ra ngồi dưới đất.
Phía sau lưng bọn họ truyền đến tiếng bước chân dồn dập và hỗn loạn.
Máu tươi của nữ nhân tùy ý lan tràn trên mặt đất, đôi mắt mở to của nàng không nhúc nhích, đã đình chỉ hô hấp.
Khi cảnh sát chạy tới, phát hiện quần áo của Ly Thiên Phong đã bị máu thấm đẫm, tổ chức cơ thể bắt đầu trở nên băng lãnh.
Húc Nghiêu cấp thiết hoảng loạn hô: "Mau gọi xe cứu thương, có người trúng đạn rồi!"
Trong tiếng bước chân hỗn loạn, Mạc Tiểu Tình nghe thấy giọng nói quen thuộc khàn khàn:
"Mạc Tiểu Tình, ngươi không sao chứ?"
Nghe được tiếng gọi của Húc Nghiêu, Mạc Tiểu Tình cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhưng nàng vẫn còn hoảng sợ chưa định thần, nhanh chóng điều chỉnh lại một chút cảm xúc, cố gắng làm cho chính mình trông vô cùng bình tĩnh.
Húc Nghiêu nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, đỡ lấy lưng của nàng, ôn nhu nói:
"Không sao đâu, vừa rồi ngươi làm rất tốt."
Một câu nói của Húc Nghiêu giống như linh đan diệu dược, Mạc Tiểu Tình rất nhanh bình tĩnh lại.
Khi hắn nhìn thấy Ly Thiên Phong toàn thân đầy máu, không nhịn được kinh hoàng hô: "Ly Thiên Phong ngươi sao vậy? Trúng đạn rồi?"
Ly Thiên Phong nhàn nhạt cười, trên môi không có chút huyết sắc nào, ôn nhu nói: "Không có gì, ta chỉ là cánh tay bị thương một chút."
Húc Nghiêu ngũ vị tạp trần, Mạc Tiểu Tình cũng không biết nên nói gì, khi nàng nhìn qua thì liền phát hiện, Ly Thiên Phong đã bất tri bất giác ngất đi lúc nào không hay.
Chỉ nghe tiếng xe cứu thương bên cạnh càng ngày càng vang...
Đưa Ly Thiên Phong vào phòng phẫu thuật, Húc Nghiêu tựa ở bên ngoài nhịn không được lại từ trong túi áo móc ra một điếu thuốc, đặt ở trên môi.
Mạc Tiểu Tình nhìn thấy sau đó, liền vội vàng rút đi điếu thuốc trên môi hắn,
"Húc đội, bệnh viện không thể hút thuốc."
Húc Nghiêu ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, nói một câu: "Ngươi biết không? Ly Thiên Phong hắn vì ta mà bị thương đó."
Mạc Tiểu Tình có thể từ trong ánh mắt của Húc Nghiêu cảm nhận được sự áy náy của hắn,
"Húc đội, ngươi không sao chứ?"
Mạc Tiểu Tình cũng không biết lấy từ ngữ nào để an ủi hắn, "Không sao đâu, Ly Thiên Phong phẫu thuật nhất định sẽ rất thuận lợi."
Húc Nghiêu chỉ là quay đầu liếc Mạc Tiểu Tình một cái, cảm xúc không chút dao động mà nói một câu: "Ngươi về trước đi, ta ở đây trông chừng là được rồi."
Cuối cùng, qua trọn vẹn ba giờ, cửa phòng phẫu thuật mở ra, bác sĩ từ bên trong đi ra, mặt đầy ý cười nói: "Ca phẫu thuật rất thành công, sau này Ly Thiên Phong chỉ cần an tâm dưỡng thương là được."
Trái tim treo lơ lửng của Húc Nghiêu cuối cùng cũng hạ xuống.