Nguồn: read.st
Vương Lệ Na vừa mở cửa, đi vào liền thấy Ly Thiên Phong đang từ trong phòng bếp bưng một ly cà phê đi ra. Hắn không biểu tình hỏi một câu: "Ngươi đi đâu rồi? Ăn cơm chưa?"
"Ta vừa rồi cùng Mạc Tiểu Tình và một người bạn của nàng tên Quyên Tử ăn cơm. Vương Lệ Na không có ý định gạt Ly Thiên Phong, nàng biết mình cũng không gạt được."
Vương Lệ Na vừa dứt lời, sắc mặt Ly Thiên Phong quả nhiên âm trầm đáng sợ, ngay cả âm thanh cũng cao hơn mấy phân bối: "Ngươi vừa rồi nói ngươi cùng ai ăn cơm? Mạc Tiểu Tình! Ngươi chủ động đi trêu chọc nàng, ngươi không muốn sống nữa rồi sao."
Vương Lệ Na phi thường bình tĩnh ngồi xuống: "Phong ca, ngươi yên tâm, ta tự có chừng mực."
"Ngươi! Vương Lệ Na, ngươi đừng cho rằng chính mình có bao nhiêu lợi hại! Mạc Tiểu Tình ngươi tốt nhất đừng đi trêu chọc nàng, nàng tâm vô cùng tỉ mỉ, ngươi chỉ cần hơi có một chút dấu vết, rất có thể bị nàng phát hiện ra."
Ly Thiên Phong nhịn không được nhíu mày, nhìn thật sâu thở một hơi, bắt đầu trở nên nôn nóng bất an.
Vương Lệ Na lại đột nhiên cũng tâm tình vô cùng uất ức: "Tại sao chỉ cho phép ngươi tiếp cận Mạc Tiểu Tình, ta vừa tiếp cận nàng, ngươi vậy mà biểu hiện ra vẻ căng thẳng như thế. Ngươi hẳn là không phải sợ ta xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, mà là sợ ta đối với Mạc Tiểu Tình có điều gì bất lợi phải không?"
Ly Thiên Phong nghe xong liền giận dữ: "Ngươi nói cái gì đó? Ngươi có biết hay không kế hoạch hiện tại đã đến thời khắc mấu chốt cuối cùng, chỉ cần hơi có một chút ngoài ý muốn, ta liền sẽ công dã tràng. Hơn nữa, ta gọi ngươi từ nước Mỹ tới là muốn ngươi toàn thân mà lui, không muốn bị cảnh sát bắt được nhược điểm, nhưng ngươi thì hay rồi, lại chính mình chủ động đi tiếp xúc cảnh sát."
"Ca, thật không phải như ngươi nghĩ vậy, ta là hôm nay lúc đi dạo phố vô ý đụng phải Mạc Tiểu Tình. Ta mua một bộ y phục vừa hay là bạn của nàng thích. Cứ như vậy vô tình đụng phải, ba người chúng ta liền cùng nhau ăn một bữa tối."
Ly Thiên Phong thế nào đi nữa cũng là tiến sĩ tâm lý học, hắn sao lại không biết Vương Lệ Na nói dối, nào có dễ dàng như vậy mà vừa hay đụng phải. Vương Lệ Na nàng chính là cố ý đi tiếp xúc Mạc Tiểu Tình: "Ngươi cố ý tạo ra một lần gặp gỡ như vậy."
Lập tức đã hoàn toàn hiểu rõ, Ly Thiên Phong lập tức trách mắng: "Làm càn!"
Vương Lệ Na bị răn dạy mà cúi đầu, tủi thân như một đứa trẻ: "Ly Thiên Phong, đừng căng thẳng như vậy, cảnh sát hắn hẳn là không có cách nào tra được lên đầu ta, huống chi nói tra được lên đầu ngươi rồi."
Ly Thiên Phong nghe xong dùng sức vỗ bàn một cái: "Ngươi điên rồi sao. Ngươi thật sự cho rằng ta cái gì cũng có thể khống chế! Phía trước ta có thể toàn thân mà lui đều chẳng qua là bởi vì tính toán không chút nào sai sót của ta, dự mưu từ trước."
Vương Lệ Na cười thảm hề hề: "Ta cái gì cũng không làm, ta chỉ là muốn nhìn một chút Mạc Tiểu Tình mà ngươi vẫn không tới tay mà thôi." Nàng nhìn thật sâu Ly Thiên Phong một cái, rồi sau đó đứng người lên, vỗ vỗ vai Ly Thiên: "Phong ca, ngươi quá căng thẳng rồi."
Sắc mặt Ly Thiên Phong trở nên rất lạnh tĩnh: "Vương Lệ Na, ta lại nói với ngươi một lần nữa, sau này ngươi tuyệt đối không thể giấu diếm ta làm bất cứ chuyện gì, đây là Trung Quốc, nó có rất nhiều quy tắc mà ngươi căn bản là không thể lường trước được. Ta không muốn ngươi sẽ có nguy hiểm gì, nếu như trên đời còn có người nào mà ta quan tâm, tuyệt đối không muốn để hắn xảy ra chuyện, thì nhất định là ngươi."
Nghe được lời này xong, Vương Lệ Na có thể cảm nhận được sự quan tâm và lo lắng của Ly Thiên Phong, mặc dù trong dự liệu, nhưng vẫn khiến nàng rất cảm động.
Kỳ thật nàng không có nói thật với Mạc Tiểu Tình, nàng cùng Ly Thiên Phong từ trước đến nay cũng không phải là quan hệ tình lữ, mặc dù nàng đối với Ly Thiên Phong cũng là một loại ái mộ, cũng nhiều lần thổ lộ với hắn, nhưng Ly Thiên Phong từ trước đến nay cũng chưa từng tiếp nhận, chỉ là coi nàng thành muội muội. Hai người bọn họ hẳn là xem như một đôi huynh đệ hoạn nạn, cảm giác đã quen biết rất nhiều năm, nhưng cụ thể bao lâu, Vương Lệ Na ngay cả chính nàng cũng đã không nhớ rõ rồi. Nàng chỉ nhớ lúc đó ở khu quần cư người da đen của nước Mỹ, xuất hiện một thân ảnh da vàng quật cường, luôn luôn dưới ánh hoàng hôn, nhìn hắn bị quyền đả cước thích, toàn thân là vết thương. Lúc đó nàng cũng không biết là xuất phát từ sự đồng tình đối với kẻ yếu, hay là muốn thể hiện năng lực của mình, vậy mà cứu được Ly Thiên Phong.
Như vậy, hai người bọn họ xem như quen biết rồi, lúc đó phụ thân của Vương Lệ Na là lão đại bang phái hắc đạo ở khu vực đó, cứ như vậy Ly Thiên Phong liền trở thành bảo an bên cạnh nàng, thà nói là bảo an, không bằng một con rối bầu bạn với nàng.
"Lệ Na, này Lệ Na, ngươi đang nghĩ gì thế."
Nghe được tiếng gọi của Ly Thiên Phong, tư duy của Vương Lệ Na mới kéo trở lại. Nàng nhìn hắn, ánh mắt ôn nhu: "Ngươi yên tâm, ta có chừng mực."
Ly Thiên Phong lắc đầu: "Không, ngươi không hiểu. Ngươi căn bản là không biết tình hình hiện tại. Ta quá hiểu Mạc Tiểu Tình, bề ngoài nàng trông có vẻ ngây thơ lỗ mãng, nhưng tâm tư của nàng lại thanh tỉnh hơn bất cứ ai. Chỉ cần là chuyện bị nàng để mắt tới, nàng rất có thể sẽ truy tra đến cùng. Đó chính là trợ lý của tổ trưởng đội cảnh sát hình sự Húc Nghiêu thành phố Giang Sa, nếu là tra ra chuyện gì, nàng lập tức vạch trần cho Húc Nghiêu, sau khi trải qua điều tra của thần thám độc thủ Húc Nghiêu đó, chúng ta rất có thể sẽ bị bại lộ."
Vương Lệ Na nghe xong, lúc này mới hiểu được tầm quan trọng của sự việc, cho nên liền đem tất cả quá trình lúc buổi tối hôm nay ăn cơm cùng Mạc Tiểu Tình đều một năm một mười báo cho biết Ly Thiên Phong.
"Phong ca, xin lỗi nha. Ta thật sự không phải muốn gây thêm phiền phức, ta chỉ là thật tò mò cô gái ngươi thích trông như thế nào? Muốn sờ sờ ngọn nguồn của nàng."
Ly Thiên Phong bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng rất nhanh lại lộ ra tiếu dung, trong ánh mắt đều là cưng chiều: "Không sao. Lần sau đừng như vậy là được. Ngươi hẳn là biết tầm quan trọng của ngươi đối với ta, hẳn là nói không có sự xuất thủ tương trợ của ngươi năm đó, liền không có ta của hôm nay." Ly Thiên Phong vừa nói vừa đưa tay quét nhẹ lên tóc của Vương Lệ Na.
"Được rồi, ngươi đi tắm rửa nghỉ ngơi đi. Sau này ngươi muốn làm bất cứ chuyện gì, tốt nhất nên báo cáo với ta trước một chút."
Vương Lệ Na gật đầu, liền đi về phía phòng của mình.
Ly Thiên Phong trầm mặc một lát, cuối cùng cũng cầm lấy điện thoại di động bên cạnh.
------oOo------