Nguồn: read.st
Với sự cảnh giác nghề nghiệp của một cảnh sát, Mạc Tiểu Tình theo bản năng đưa tay định khóa cửa, nhưng động tác của đối phương nhanh hơn nàng. Ngay một khắc ngón tay nàng vừa chạm vào tay nắm cửa xe bên phải, cánh cửa đã bị giật mở ra một cách phũ phàng.
Những cảnh viên khác trên xe cảnh sát nhanh chóng phản ứng, móc súng lục ở bên hông ra, liền hướng về phía cửa xe liên tiếp bắn.
Không ngờ tốc độ của đối phương cũng nhanh vô cùng, trực tiếp ẩn nấp vào phía sau một chiếc xe đậu sẵn đối diện với họ.
Rất nhanh, tiếng súng nổi lên bốn phía, xe cảnh sát bị bắn trúng rất nhiều phát đạn. Nghe tiếng súng, Mạc Tiểu Tình cũng sờ về phía hông của mình, mới phát hiện nàng bây giờ đã chuyển sang làm công tác văn phòng, trên người căn bản là không có súng cá nhân.
Càng không có ai nghĩ đến lại có người dám táo bạo uy hiếp cảnh sát giữa thanh thiên bạch nhật. Đợi mọi người hoàn toàn phản ứng lại, chiếc xe bán tải đã hoàn toàn chắn ở trước mặt xe cảnh sát.
Đến nỗi tất cả cảnh viên trong xe cảnh sát đều ngây người há hốc mồm, hoàn toàn không biết rõ tình hình.
Lưu Tiểu Ba nhanh chóng đưa ra phản ứng, một lần nữa đóng cửa xe bên phải lại, đồng thời bảo mọi người mở cửa xe phía bên kia ra, rồi cúi lưng nhanh chóng xuống xe, tìm được vị trí che chắn.
Tiếng súng vây quanh xe cảnh sát chưa từng dừng lại, Mạc Tiểu Tình cảm thấy tiếng súng cứ sượt qua tai của mình.
Xe cảnh sát hiện tại đang bị kẹt lại, vị trí vừa đúng, phía bên có một tòa núi giả và một hồ nhân tạo.
"Nhanh lên, nhanh tất cả đều trốn đến phía sau núi giả." Lưu Tiểu Ba nói.
Tiếng súng vang vọng bầu trời truyền đi rất xa, Mạc Tiểu Tình đi theo đoàn người trực tiếp xông đến ngọn núi giả phía sau, đồng thời vừa cảnh giác nhìn quanh bốn phía. Nàng phát hiện đối phương đông người thế lớn, lại không biết tình hình vũ khí, xem ra cũng chỉ đành nghĩ cách liều mạng một phen.
Cũng may ngọn núi giả và hồ nước nơi họ đang ở hiện tại, nếu tiếp tục bắn nhau hẳn có thể dùng để che chắn và yểm trợ.
Lưu Tiểu Ba tiến hành nổ súng thị uy, nhưng hỏa lực của đối phương vẫn rất lớn, hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại.
Mạc Tiểu Tình quan sát tỉ mỉ tình hình xung quanh, phát hiện phía sau núi giả chỉ có nàng và Lưu Tiểu Ba, mà ba cảnh viên khác thì tất cả đều trốn ở phía sau xe cảnh sát, đang nắm bắt cơ hội tiến hành nổ súng bắn trả.
Hỏa lực không dừng lại, Lưu Tiểu Ba và đồng đội cũng hết sức phản kích hỏa lực, nhìn thấy đối phương sắp bị cảnh sát áp chế, nhưng đột nhiên khói mù từ mặt đất từ từ lan ra.
Bỗng nhiên Lưu Tiểu Ba cảm thấy bên hông mềm nhũn, tứ chi mất sức, tay lại không thể kiềm chế mà run rẩy, súng cũng không giữ nổi, trực tiếp từ trong lòng bàn tay trượt xuống ngã xuống đất.
Khi Mạc Tiểu Tình ngẩng đầu lên lại, chỉ thấy một chiếc xe bán tải đang lái về phía bọn họ. Trong tầm nhìn mơ hồ, Mạc Tiểu Tình cảm thấy từ trong xe bán tải xuống mấy người, đồng thời từ mặt đất nâng mấy người đồng nghiệp của hắn lên rồi trực tiếp ném vào trong xe.
Đột nhiên, có một thân ảnh cao lớn đang đi về phía nàng, Mạc Tiểu Tình phản ứng lại, đây là muốn trói bọn họ lên xe!
Chờ người kia đến gần, nàng dùng hết lực lượng toàn thân mình vung một quyền, đánh vào khóe miệng của đối phương, sau đó lại theo đó một cước đá hắn ra.
Nhưng một đợt choáng váng tiếp một đợt tê dại, khiến cho Mạc Tiểu Tình rất nhanh liền có chút kiệt sức.
Tầm nhìn của nàng càng mơ hồ, đến nỗi nàng hoàn toàn không thấy rõ tình trạng của các đồng nghiệp xung quanh nàng, cho nên trong tình thế hiện tại nàng chỉ có thể tự vệ.
Nàng liếc nhìn bên cạnh chính là hồ, trong một cái nháy mắt, cho nên nhân lúc đối phương không chú ý, trực tiếp một bước nhảy về phía trước, thẳng tắp từ một bên núi giả nhảy vào trong hồ nước, nước bắn tung tóe.
Mạc Tiểu Tình trực tiếp lặn xuống nước, nước lạnh như băng tạt vào mặt, khiến nàng trong nháy mắt ý thức trở nên tỉnh táo rất nhiều.
Trong mơ mơ hồ hồ, nàng nghe thấy có người lại nói: "Bắt được nàng chưa? Nhanh, hiện tại dùng tốc độ nhanh nhất đưa các cô ta lên xe."
Một giọng nói khác lại nói: "Lão đại, tình hình không ổn. Còn một nữ cảnh sát quan trọng đã trốn thoát."
"Vậy còn sững sờ làm gì, nhanh đi tìm đi! Nhất định phải bắt được nàng. Bằng không thì chúng ta sẽ rước họa vào thân."
Mạc Tiểu Tình ngừng thở, nàng biết nếu như cứ ở trong hồ, nàng căn bản là không có cách nào hô hấp, sau hai phút nữa vẫn sẽ bại lộ bản thân.
Nhưng nàng vẫn chưa từ bỏ ý định tiếp tục kiên trì, chỉ là cảm thấy hô hấp càng lúc càng khó thở, nhìn thấy sắp chết đuối.
Đột nhiên, một lực mạnh đến trực tiếp khiến nàng bị vớt từ trong hồ lên. Còn chưa kịp đợi Mạc Tiểu Tình phản ứng lại, liền nghe thấy có người kêu to: "Tìm thấy rồi!"
Mạc Tiểu Tình muốn mở mắt, nhìn xem rốt cuộc là chuyện gì. Đột nhiên một bàn tay lớn ở trước mắt nàng nhoáng một cái, Mạc Tiểu Tình lại một lần nữa choáng váng, đầu tối sầm, mọi tri giác đều mất hết.
Một luồng mùi thuốc lá và rượu, mồ hôi, còn có mùi mục nát và ẩm ướt, trực tiếp chui vào xoang mũi của Mạc Tiểu Tình. Nàng khó chịu nhíu mày, cuối cùng từ trong hôn mê tỉnh lại, từ từ mở hai mắt.
Đây đã không phải lần đầu tiên Mạc Tiểu Tình bị người khác bắt cóc. Đã từng trong một vụ án trước đây, nàng bị một người bệnh tâm thần nhốt vào tầng hầm, và còn chìm vào bể tử thi.
Bởi vì đã có kinh nghiệm đáng sợ trong quá khứ, điều này khiến Mạc Tiểu Tình lúc này lại trở nên vô cùng bình tĩnh.
Mạc Tiểu Tình bây giờ đã bình tĩnh hơn nhiều so với lúc vừa mới vào đội hình sự. Từ một khắc đầu tiên khi tỉnh lại, nàng bất giác đã phát huy phẩm chất nghề nghiệp mà một cảnh sát nên có.
Nàng không lập tức hành động, bắt đầu cẩn thận từng li từng tí lặng lẽ quan sát xung quanh, và bắt đầu đánh giá tình hình xung quanh.
Đầu tiên đi vào tầm mắt nàng chính là bóng đèn màu trắng đang lung lay trên đầu, bóng đèn đó chỉ dùng một sợi dây điện treo lên, lung lay sắp đổ, khiến nàng hơi chói mắt.
Mạc Tiểu Tình chỉ có thể híp hai mắt, quay đầu sang nhìn về phía những nơi khác.
Quét mắt nhìn quanh một lượt, Mạc Tiểu Tình cuối cùng làm rõ nơi nàng đang ở hiện tại nên là thuộc về trong nhà, phía bên còn có hào quang nhỏ yếu chiếu đến từ cửa sổ, lần này nàng không ở tầng hầm.
Căn phòng này có diện tích khoảng chừng mười mấy mét vuông, còn có một số cốt thép lộ ra trên bức tường xi măng chưa kịp san phẳng, trên mặt đất còn có rác thải xây dựng, và một vài hộp cơm. Ngoài ra còn có bình nước đã uống một nửa, ở đây chắc hẳn là một công trường bỏ hoang.
Căn nhà nàng đang ở hiện tại rất có thể là một tòa nhà bỏ hoang, trên trần nhà có một cái cửa sổ nhỏ.
Mạc Tiểu Tình đánh giá chiều cao của mình, ước lượng một chốc nàng chắc hẳn rất khó leo lên. Trên mặt đất chất đống hỗn độn một số chăn nệm.
Vừa nhìn là đã rất lâu không có người dùng rồi, tỏa ra một luồng mùi hôi khó chịu ẩm ướt mục nát.
Mạc Tiểu Tình rất rõ ràng rằng trong một số tòa nhà bỏ hoang luôn luôn sẽ có rất nhiều người lang thang, người vô gia cư ngủ đêm tại đây.
------oOo------