Nguồn: read.st
Đây lẽ ra là kết cục đã sớm đoán được. Từ trước khi bị bắt cóc, Mạc Tiểu Tình đã đoán được thân phận của Ly Thiên Phong.
Thế nhưng Mạc Tiểu Tình nàng vẫn cảm thấy rất tiếc hận, tại sao đã trải qua nhiều vụ án, nhiều chuyện như vậy, nàng mới thật sự nhìn rõ chân diện mục của Ly Thiên Phong.
Hoặc là nàng quá ngốc, hoặc là Ly Thiên Phong – với thân phận tiến sĩ tâm lý học – đã che giấu quá hoàn hảo, diễn kịch quá rất thật.
Nhìn như hết thảy những chuyện này đều không liên quan đến hắn, thế nhưng kỳ thực hắn chính là người giật dây điều khiển những con rối kia.
Ly Thiên Phong chậm rãi nhảy xuống trên giường, ngồi trước bàn ăn, thản nhiên nói: "Mạc Tiểu Tình, bây giờ ngươi chắc đói lắm rồi, đây là điểm tâm ta chuẩn bị cho ngươi."
"Ngươi đừng giả ý, làm bộ làm tịch nữa!" Mạc Tiểu Tình không nhịn được hô to. Ly Thiên Phong ngồi trước mặt khiến nàng cảm thấy rất ghê tởm.
"Ngươi đồ ma đầu không nháy mắt giết người, đồ quỷ dối trá! Ta thật sự cảm thấy sỉ nhục vì chính ta, vậy mà lại nhận người như ngươi làm bằng hữu, ta càng cảm thấy Húc Đội không đáng. Hắn một mực thực tình chân ý đối đãi ngươi, coi ngươi như chí hữu, còn ngươi thì sao? Lại một mực trốn ở sau lưng thiết kế hết thảy những chuyện này. Húc Đội rốt cuộc đã đắc tội gì với ngươi, đến nỗi ngươi hận hắn như vậy?"
Ly Thiên Phong kích động 'tăng' một tiếng đứng người lên, "Ai nói ta hận hắn? Ta tại sao phải hận hắn? Hắn là hy vọng duy nhất để ta sống."
Chưa chờ Mạc Tiểu Tình chen lời, trên gương mặt Ly Thiên Phong đột nhiên không rõ ý cười, khóe miệng bắt đầu mỉm cười, sau đó nụ cười càng lúc càng lớn, biến thành tiếng cười to, nghe khiến người ta không lạnh mà run.
"Ha ha ha ha! Ta tại sao phải hận hắn? Ta từ trước đến nay chưa từng hận hắn. Từ nhỏ ta đã ỷ lại hắn như vậy, như vậy... Ta không có khả năng hận hắn."
Những lời lẽ này của Ly Thiên Phong khiến Mạc Tiểu Tình cảm thấy rất vô ngữ.
"Ly Thiên Phong, ngươi đừng giả bộ nữa, nếu ngươi không hận hắn, tại sao ngươi lại nghĩ đủ mọi cách để tra tấn những người bên cạnh Húc Đội? Khiến tất cả những người bên cạnh hắn đều không minh bạch bị thương hoặc tử vong chứ? Ta nghĩ ngươi không chỉ là hận Húc Đội, ngươi hẳn là hận tất cả những người đã đắc tội với ngươi trong phúc lợi viện, đúng không?"
Mạc Tiểu Tình bây giờ đã vô cùng rõ ràng đầu đuôi ngọn ngành, cái gọi là họa sĩ ký tên "ym", vị Lý Thiết được người Lý gia nhận nuôi kia, kỳ thực đều là một người. Chính là Ly Thiên Phong đang đứng trong phòng ở này.
Mạc Tiểu Tình cuối cùng cũng nghĩ rõ ràng, trong quá trình tra án, Ly Thiên Phong sẽ vô ý dò hỏi về tình hình tiến triển của vụ án. Suy nghĩ kỹ lại, Ly Thiên Phong đối với tiến triển điều tra của những vụ án này đều rõ như lòng bàn tay.
Nàng lại một lần nữa nghĩ đến khi bọn họ đi tập huấn trên hải đảo, Ly Thiên Phong lúc đó cũng có mặt. Mà vừa khéo là bởi vì hắn có mặt, lại cùng cảnh sát đứng trên cùng một lập trường, căn bản là không có ai sẽ hoài nghi đến hắn, điều này ngược lại khiến hắn hành động tự do.
Chỉ là có một điểm Mạc Tiểu Tình một mực không nghĩ rõ ràng, trong những vụ án này, căn bản là không tra ra bất kỳ manh mối nào chỉ hướng Ly Thiên Phong, hơn nữa hung thủ giết chết những người kia cảnh sát đều đã tìm được, và bằng chứng xác thực. Không có nửa điểm manh mối nào có thể chứng minh Ly Thiên Phong tham dự vào những vụ án này, mà chỉ duy nhất trong vụ án giết người hàng loạt trên hải đảo, khi Đường Hải bị treo cổ chết đã để lại một nửa dấu chân không rõ thân phận. Nàng căn bản là không cách nào tưởng tượng Ly Thiên Phong đã làm thế nào để thần không biết quỷ không hay tham dự vào những vụ án này.
"Ly Thiên Phong, ta thật sự không cách nào tưởng tượng..." Mạc Tiểu Tình dừng lại, tiếp tục mở miệng nói: "Những nhân viên công tác trong Dương Minh phúc lợi viện, ngươi hận bọn họ đến vậy sao? Bọn họ cũng có phụ mẫu huynh đệ con cái, ngươi cứ nhẫn tâm giết người, ngươi không sợ sao?"
Ly Thiên Phong vẫn không để ý đến nàng, mà là lẩm bẩm tự nói: "Nếu không ăn điểm tâm thì sẽ nguội lạnh. Tiểu Tình, ngươi tốt nhất nên nghe lời mà ăn hết điểm tâm đi."
"Ta sẽ không ăn! Cho dù chết ta cũng sẽ không ăn điểm tâm do một kẻ ghê tởm như ngươi đưa! Ngươi đồ ma đầu giết người!"
Mạc Tiểu Tình vừa nói vừa bắt đầu quan sát cách cục của căn phòng, bên phải cạnh trên giường có một cửa sổ, còn cửa ra vào thì ngay đối diện giường. Cũng may bây giờ khắp toàn thân từ trên xuống dưới nàng không hề bị trói buộc, hoạt động tự do. Chỉ là, Mạc Tiểu Tình cảm thấy được trên cổ mình dường như bị đeo một thứ gì đó, dùng tay sờ một cái, quả nhiên trên cổ nàng đeo một cái vòng cổ.
Nàng không nhịn được hoảng loạn hô to: "Ly Thiên Phong, ngươi bây giờ đeo thứ gì trên cổ ta vậy?"
"Mạc cảnh quan ngươi đừng hoảng loạn nha," Ly Thiên Phong ngồi trên ghế, chậm rãi cầm một cái bánh bao bỏ vào miệng ưu nhã ăn, "Cái trên cổ nàng chỉ là một phụ kiện nho nhỏ thôi, ta thấy cổ nàng thon dài xinh đẹp, trống không như vậy ngược lại mất đi mỹ cảm."
Lời của Ly Thiên Phong quỷ tài mới tin.
Mạc Tiểu Tình tiếp tục cố gắng dùng hai tay xé rách vật giống vòng cổ trên cổ nàng, thế nhưng nàng càng kéo thì càng cảm thấy vòng cổ siết chặt hơn. Cuối cùng trực tiếp ngạt thở, Mạc Tiểu Tình liền cảm thấy chính mình một giây sau sẽ bị nghẹt thở, và bắt đầu ho khan to tiếng. Cảm giác này rất tệ, Mạc Tiểu Tình có thể ý thức được vòng cổ trên cổ ngày càng chặt, nếu như cứ tiếp tục như vậy, nàng hẳn là sẽ nghẹt thở mà chết. Mạc Tiểu Tình vừa ho khan to tiếng, vừa dùng hai chân qua lại đạp giãy giụa, chỉ có thể trợn mắt nhìn Ly Thiên Phong thản nhiên ngồi trên ghế uống sữa đậu nành. Chẳng lẽ chính mình cứ như vậy sẽ bị ghìm chết sao?
Ngay khi Mạc Tiểu Tình cho rằng mình sẽ bị trực tiếp ghìm chết, tầm mắt nàng ngày càng mơ hồ, mơ mơ màng màng liền cảm thấy Ly Thiên Phong hình như từ trong túi móc ra một vật gì đó, đặt trong tay nhấn một cái. Cái vòng cổ vây quanh cổ nàng lại bắt đầu chậm rãi nới lỏng, từng ngụm lớn không khí trực tiếp lại một lần nữa chảy vào khoang miệng của Mạc Tiểu Tình, kích thích đến khoang miệng của nàng, đến nỗi nàng khom người trên giường mà ho khan to tiếng.
"Mạc Tiểu Tình, nàng có cảm thấy cái vòng cổ này thật sự là quá thần kỳ không? Loại vòng cổ này ở quốc nội của chúng ta căn bản là không có sản xuất, cũng may ta đã từng ở Mỹ cũng có quen biết bằng hữu làm khoa học kỹ thuật. Ngươi có thể đừng xem thường cái vòng cổ nho nhỏ này, nó chẳng những có thể giúp nàng phối hợp quần áo càng đẹp mắt, quan trọng hơn là nó còn có rất nhiều tiểu công năng kỳ diệu. Tỉ như vừa rồi chính ngươi đã thân thể trải nghiệm một trong những tiểu công năng của nó. Mặt khác, ta còn bảo nhà thiết kế cải tạo một chút bên trong, chỉ là một quả bom cực kỳ bé nhỏ như vậy, lại thêm giám sát, ghi âm, định vị, đơn giản là xứng đáng hoàn mỹ."
Mạc Tiểu Tình nghe hắn nói vậy, lập tức đã có thể suy đoán được cái vòng cổ đeo trên cổ nàng cũng không phải là một món đồ trang sức, hẳn là đạo cụ Ly Thiên Phong cài đặt ở trên người nàng dùng để trừng phạt nàng. Nàng không nhịn được gầm thét lên, nguyền rủa: "Ngươi đồ ma quỷ, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"
------oOo------