Nguồn: read.st
Thi thể Hà Thâm Minh đã được xử lý xong, sau khi loại bỏ khả năng có những nguyên nhân khác dẫn đến cái chết, cuối cùng được xác định là chính hắn cầm súng lục tự sát mà chết.
Hai ngày sau khi vụ án xảy ra, thi thể đã được hỏa táng xong. Cục trưởng cục công an thành phố vốn dĩ muốn tổ chức một tang lễ cho Hà Thâm Minh, các thành viên công an sảnh, thị cục và tổ chuyên án cũng rất ủng hộ.
Thế nhưng vợ của Hà phó cục lại kịch liệt phản đối, thì ra Hà Thâm Minh sinh tiền đã lập di chúc, hắn nói sau khi mình chết chỉ muốn yên yên tĩnh tĩnh trở về với hoàng thổ quê hương, không cần phung phí phô trương tổ chức bất kỳ buổi truy điệu nào.
Cứ như vậy, vợ Hà Thâm Minh ôm hũ tro cốt, khóc đến hôn thiên ám địa, được người khác đỡ lên xe cảnh sát của cục, lái đến quê hương nơi đã nuôi dưỡng hắn trưởng thành.
Húc Nghiêu vốn dĩ muốn đi theo, nhưng Lý a di hoàn toàn không tha thứ cho Húc Nghiêu, ánh mắt của nàng hung ác lại kiên định,
"Húc đội trưởng, xin hãy tha thứ cho tôi sẽ không để anh lên chiếc xe này, bởi vì bây giờ tôi không có cách nào tha thứ cho anh.
Nhưng anh yên tâm, tôi sẽ không hận anh, bởi vì… bởi vì nếu tôi làm như vậy, lão già sẽ đau lòng. Dù sao thì, sinh tiền ông ấy một mực đối xử với anh như con trai vậy."
Húc Nghiêu đưa mắt nhìn theo chiếc xe cảnh sát chở tro cốt của sư phụ mình lái ra khỏi tòa nhà thị cục, còn chính hắn cũng lựa chọn tự nhốt mình trong căn nhà kiểu nhà kho của hắn và không đi ra ngoài.
Hắn cứ như vậy tựa như một cỗ hành thi tẩu nhục, sống một cách hỗn hỗn độn độn trong căn phòng của mình, chân không bước ra khỏi cửa.
Mỗi ngày trừ việc uống rượu hút thuốc ra, chính là ngủ.
Húc Nghiêu gần như không ăn gì cả. Mặc dù mỗi ngày đều nằm ở trên giường ngủ, thế nhưng mỗi lần đều sẽ bị giật mình tỉnh giấc từ ác mộng.
Có thể là uống nhiều rượu, hay là những nguyên nhân khác, gần đây đầu của Húc Nghiêu cứ như bị nổ tung mà đau đớn.
Trong giấc ngủ, hắn luôn nghe thấy cùng một âm thanh đang gọi hắn, "Ca ca, đừng bỏ lại ta ca ca, anh đã hứa với ta sẽ không bỏ lại ta mà."
Trong mơ, Húc Nghiêu cảm thấy có một loại cảm giác áy náy tựa như hồng thủy mãnh thú ập đến với hắn, khiến hắn không thở nổi, dường như muốn ngạt thở.
Thế nhưng, trong cuộc sống hiện thực, hắn biết mình căn bản là không có đệ đệ.
Nếu đã không có đệ đệ, hắn lấy đâu ra chuyện vứt bỏ đây?
Tất cả mọi chuyện này có lẽ chính là phiến đoạn trong ký ức mất trí nhớ từ tuổi thơ của hắn.
Nhưng tuổi thơ của hắn, cha mẹ hắn đã cho hắn đáp án rõ ràng: hắn có một ca ca, từ nhỏ gia đình bọn họ hạnh phúc, chỉ là vào năm hắn tám tuổi xảy ra một vụ tai nạn xe hơi, ca ca vì cứu hắn mà chết đi.
Húc Nghiêu thử từ từ phân tích những mảnh vỡ ký ức này để tiến hành ghép lại. Hắn biết trong này nhất định ẩn giấu chân tướng, thế nhưng cho dù thế nào hắn lại không thể phá giải bí ẩn trong chân tướng này.
Cái chết của Hà Thâm Minh đã gây đả kích rất lớn đối với Húc Nghiêu, cho nên trong cục quyết định cho hắn nghỉ phép dài ngày, mỗi ngày còn gọi điện hỏi thăm. Mỗi lần lãnh đạo gọi điện tới, bất kể hỏi thế nào, câu trả lời của Húc Nghiêu cũng chỉ có những phản ứng đơn giản như ừm, à, khiến trong cục ngược lại cảm thấy rất yên tâm.
Ít nhất hắn bây giờ chỉ là ở nhà, hoàn toàn không đi giết người hoặc không bị người khác giết chết chính là vạn hạnh rồi.
Cục trưởng cục công an tạm thời thay thế công việc của Hà phó cục, hơn nữa phái một đội tinh anh lặng lẽ giám hộ bên cạnh Húc Nghiêu, tiến hành bảo vệ hắn 24 giờ.
Bởi vì rất có thể, mục tiêu kế tiếp của kẻ đứng sau chính là Húc Nghiêu rồi.
Kể từ khi Hà Thâm Minh chết, không khí trong đội cảnh sát hình sự liền trở nên phi thường khác biệt, hơn nữa Húc Nghiêu chịu đả kích, cũng vắng mặt trong công việc, trong tòa nhà cảnh sát hình sự càng lộ ra vẻ rất bình tĩnh.
Mọi người đều đang lo lắng tình trạng của Húc Nghiêu, tương tự lo lắng còn có Mạc Tiểu Tình.
Nàng biết nàng bây giờ không thể ngồi chờ chết, thời gian đã trôi qua hai ngày, nàng nhất định phải làm chút gì đó.
Mỗi một ngày Mạc Tiểu Tình đều sẽ đi đến căn nhà của Húc Nghiêu, mỗi lần nàng đi thăm Húc Nghiêu đều là dáng vẻ tương tự, hoặc là thấy hắn ngồi trên ghế sofa mà ngẩn người, hoặc là ở trong phòng chậm rãi dạo bước, trong tay kẹp một điếu thuốc lá gần như cháy hết.
Mỗi lần Mạc Tiểu Tình đều sẽ xách trên tay một chút đồ ăn do chính nàng tự tay làm mang tới. Nàng biết nếu như nàng không mang thức ăn đến, với tình trạng hiện tại của Húc Nghiêu, hắn là không thể nào tự mình đi tìm thức ăn. Sẽ bị chết đói sống.
Thời gian rất nhanh đã trôi qua ba ngày, dựa theo Ly Thiên Phong từng nói, bên trong vòng cổ của nàng đeo bom hẹn giờ, thời gian thiết kế là bảy ngày.
Nếu như là như vậy, tính mạng của Mạc Tiểu Tình cũng chỉ còn lại có bốn ngày thời gian.
Mấy ngày trước, mỗi khi Mạc Tiểu Tình mở miệng muốn thảo luận tình tiết vụ án, hoặc nói một chút những chuyện có liên quan trong công việc, Húc Nghiêu luôn luôn trực tiếp cắt ngang, bảo nàng im miệng.
Khoảng thời gian này đối với Húc Nghiêu mà nói có thể hao phí được, nhưng đối với Mạc Tiểu Tình mà nói, thì đã sắp không kịp rồi.
Mặc dù Mạc Tiểu Tình biết, trong khoảng thời gian bảy ngày ngắn ngủi này nàng hoàn toàn có thể dùng những khoảng thời gian này đi ra ngoài du lịch, đi nước ngoài ngắm biển.
Còn Mạc Tiểu Tình bây giờ cũng nghĩ thông suốt rồi, dù có thêm ra mấy ngày thời gian nàng cũng vẫn chết. Hơn nữa nàng không tin Ly Thiên Phong sẽ không tốt bụng đến vậy mà cho thêm bảy ngày thời gian để nàng chân chính hoàn thành tâm nguyện chưa dứt của nàng.
Ly Thiên Phong đem Mạc Tiểu Tình nguyên xi đưa về, tuyệt đối là có kế hoạch của hắn. Mạc Tiểu Tình suy đoán khoảng thời gian bảy ngày này, Ly Thiên Phong nhất định đang mưu tính một âm mưu lớn nhất.
Cho nên, nàng bây giờ cần làm nhất chính là đem chân tướng nàng biết rõ nói ra.
Còn nếu như nàng nói ra chân tướng, hậu quả duy nhất chính là tính mạng của nàng sẽ đi đến kết thúc.
Hơn nữa càng hỏng bét chính là, tất cả mọi chuyện nàng biết rõ này hoàn toàn sẽ không trở thành chứng cứ, chỉ là một suy đoán của bọn họ cảnh sát.
Cho dù cảnh sát biết kẻ đứng sau chính là Ly Thiên Phong, nhưng không có chứng cứ đầy đủ dùng để khởi tố hắn, hắn vẫn có thể tiêu dao pháp ngoại.
Ly Thiên Phong có thể một cách to gan thẳng thắn tất cả mọi chuyện, chính là biết trên người Mạc Tiểu Tình không mang theo công cụ có thể ghi âm hoặc chụp ảnh.
Mà trong hiện trường mấy vụ án này, về chứng cứ trên người Ly Thiên Phong thật sự là ít lại càng ít, gần như có thể quy về số không.
Ly Thiên Phong cũng đã từng cảnh cáo nàng, đừng để người biết trên cổ nàng có đeo vòng cổ.
Hắn đã liệt kê hơn mười điều cảnh cáo, đương nhiên trong này cực kỳ có thể có một số là mang tính đe dọa, thế nhưng y theo phong cách làm việc của Ly Thiên Phong, hắn vậy mà việc gì cũng làm được.
Nếu quả thật Mạc Tiểu Tình không dựa theo quyết định của hắn mà làm, cực kỳ có thể mạng nhỏ của nàng trực tiếp biến mất.
Cho nên trong khoảng thời gian ba ngày này, Mạc Tiểu Tình từ trước đến nay đều không ngủ an ổn, nàng một mực cân nhắc lợi hại của sự việc.
Nàng đương nhiên muốn nghĩ ra một kế sách vẹn toàn để chính mình sống sót. Thế nhưng nàng nên làm như thế nào?
Nàng có phải hay không nên đánh cược một phen, đem chuyện trên người mình có bom báo cho cục trưởng đội cảnh sát hình sự hoặc Húc Nghiêu.
Mạc Tiểu Tình do dự.
Trải qua hai ba ngày suy nghĩ, Mạc Tiểu Tình cuối cùng quyết định, nàng chỉ tín nhiệm Húc Nghiêu.
Thật ra người ta nói không sợ chết, nhưng nếu như chân chính muốn thản nhiên đối mặt với nó, đều sẽ cảm thấy sợ hãi.