Nguồn: read.st
Chỉ là không có cơ hội cho Mạc Tiểu Tình nghĩ ngợi lung tung, Húc Nghiêu đã lại mạnh mẽ cúi đầu xuống, bắt đầu nụ hôn nóng bỏng.
Hai người họ lẫn nhau cùng chung hô hấp và nước bọt, miệng của Mạc Tiểu Tình rất nhanh đã bị xoa đến đỏ ửng, làn da cũng nóng bỏng, vô cùng mẫn cảm.
Mạc Tiểu Tình khẽ khàng thở dốc, hòa cùng tiếng sóng biển bên ngoài, tạo nên một cảm giác khác lạ.
Nàng không biết sự việc sao có thể đột nhiên xảy ra như vậy, Mạc Tiểu Tình biết chính nàng đã sai lầm khi trêu chọc tình cảm nguyên thủy của nam nhân. Trước khi núi lửa bùng nổ, nàng là không thể nào trốn thoát rồi.
Mạc Tiểu Tình cũng dứt khoát không nghĩ thêm những trói buộc kia, sau đó hai người họ như được giải phóng thiên tính, không nghĩ nữa đến những ngăn trở của nhân sự, chỉ muốn nói là toàn thân sở hữu lẫn nhau.
Cảnh tượng này giống như dung nham dưới núi lửa, chảy trong lòng đất, đốt cháy hết thảy, nhưng dưới ánh nắng chỉ còn lại vỏ tro đen.
Húc Nghiêu hôn nhẹ từng chút một, dày đặc lướt xuống, hắn thích một mực gọi tên của Mạc Tiểu Tình. Giọng nói trầm đục mà nồng ấm, mang theo sự khàn khàn tinh tế, giống như ánh lấp lánh của hạt cát.
Húc Nghiêu khát khao biết bao có thể ôm lấy làn da của Mạc Tiểu Tình mọi lúc mọi nơi, có thể thực sự ngửi thấy mùi hương của nàng, lắng nghe hô hấp của nàng, nhưng hắn vẫn luôn đè nén, mà bây giờ cuối cùng đã bùng nổ.
Dưới đáy lòng nàng lần lượt kêu gọi tên của Húc Nghiêu, nàng thật sự không muốn rời xa hắn, cũng không muốn rời xa thế giới này.
Húc Nghiêu, em yêu anh, em thật sự rất thích anh, hắn đã thật sâu in dấu vào đáy lòng của nàng.
Mạc Tiểu Tình cuối cùng cũng khôi phục lý trí, "Húc Đội, anh nghe em nói."
"Được, anh đang nghe đây," Húc Nghiêu lơ đễnh trả lời, nhưng tay của hắn lại từ từ từ gương mặt nàng mò đến cái mũi của nàng, rồi lại từ bên cạnh mũi lướt qua môi của nàng, cuối cùng vậy mà lại đưa hai ngón tay vào trong môi của Mạc Tiểu Tình.
Bỗng nhiên Mạc Tiểu Tình cảm thấy trong miệng có một luồng hơi lạnh lướt qua, một vật phẩm nho nhỏ tan chảy ra ở đầu lưỡi nàng.
Còn chưa đợi Mạc Tiểu Tình hiểu Húc Nghiêu rốt cuộc đã đặt cái đồ vật gì vào trong miệng nàng, nàng đã bắt đầu ý thức mơ hồ, sau đó mắt càng trầm xuống, cơn buồn ngủ càng đậm đặc.
"Tiểu Tình, em mệt rồi, ngủ ngon một giấc đi." Trước khi ý thức của Mạc Tiểu Tình hoàn toàn biến mất, nàng đã nghe thấy Húc Nghiêu nói câu này.
Rất nhanh, Mạc Tiểu Tình cứ thế nhắm đôi mắt lại, an tĩnh nằm trên túi ngủ trong lều.
Còn Húc Nghiêu ngồi dậy, cầm lấy từng cái từng cái quần áo vừa vứt đầy đất mặc lên người, rồi yên lặng ngồi ở bên cạnh Mạc Tiểu Tình, quay đầu nhìn chằm chằm nàng, không nhịn được đem tay từ bờ vai của nàng một đường đi lên trên trượt đến cổ của nàng, xoa xát băng gạc quấn quanh cổ nàng, lẩm bẩm nói:
"Tiểu Tình em chịu khổ rồi. Em đã trở về nhiều ngày như vậy rồi, vết thương này vẫn chưa lành."
Đầu ngón tay của Húc Nghiêu trượt qua lại trên băng gạc, từ từ môi của hắn mím chặt lại.
Sau đó hắn vậy mà đứng lên, trực tiếp đi ra ngoài từ trong lều, ngồi trên nham thạch. Trên bờ môi của hắn đã có thêm một điếu thuốc, hắn lấy ra bật lửa châm lên, hút từng điếu một.
Gió biển bên ngoài càng ngày càng lớn, giống như một trận bão táp sắp ập đến.
Húc Nghiêu dụi tắt điếu thuốc trên tay, sau đó trở lại lều. Hắn trực tiếp ôm lấy Mạc Tiểu Tình đi đến nhà nghỉ dưỡng của bọn họ.
Hắn đặt Mạc Tiểu Tình lên giường, rồi đắp chăn cẩn thận cho nàng. Mà trong toàn bộ quá trình, Mạc Tiểu Tình vậy mà bất động, ngủ được vô cùng say giấc.
Sau khi thu dọn hết thảy đâu vào đấy, Húc Nghiêu liền đóng cửa phòng rồi đi đến thư phòng, hắn mở máy tính xách tay mang theo người ra, kết nối một thiết bị lớn cỡ bàn tay vào.
Húc Nghiêu lấy ra điện thoại di động quay một số điện thoại, đầu bên kia rất nhanh đã bắt máy.
"La Viện Trưởng xin chào. Bây giờ tôi đã gửi toàn bộ dữ liệu quét cho ông rồi, ông bây giờ hãy phân tích một chút. Rốt cuộc đây là một vật kiện gì?"
Đầu bên kia trả lời nói: "Được, cho tôi năm phút."
Sau khi Húc Nghiêu cúp điện thoại, hắn ngồi trên ghế da, thật sâu thở dài một hơi.
Chờ đợi là dày vò đến vậy, kỳ thật từ khi lên hải đảo này, Húc Nghiêu đã nhìn ra sự bất thường của Mạc Tiểu Tình, cho nên hắn vẫn luôn cố gắng từ bên cạnh bắt đầu cân nhắc đắn đo, rốt cuộc Mạc Tiểu Tình đã xảy ra chuyện gì?
Kỳ thật Húc Nghiêu hiểu rõ vô cùng Mạc Tiểu Tình, hắn biết Mạc Tiểu Tình có chút lỗ mãng, nhưng tuyệt đối sẽ không vô cùng tùy hứng. Vào thời điểm quan trọng, sẽ không đặt chuyện riêng tư của mình lên hàng đầu.
Nhưng lần này, Mạc Tiểu Tình vậy mà vô cùng kiên quyết muốn để Húc Nghiêu cùng nàng đến hải đảo, danh xưng là cùng hắn tản bộ, kỳ thật chỉ nói là muốn để hắn cùng nàng đón sinh nhật.
Tất cả hỉ nộ ai lạc của Mạc Tiểu Tình, những thay đổi tế vi trên nét mặt, đều có thể bị Húc Nghiêu nhìn thấu.
Rất rõ ràng, Mạc Tiểu Tình đột nhiên từ hiện trường bắt cóc hoàn toàn không bị tổn hại xuất hiện ở chỗ ở của chính nàng, Húc Nghiêu đã vô cùng nghi hoặc.
Khoảng chừng 15 phút sau đó, tiếng chuông điện thoại của Húc Nghiêu lại một lần nữa vang lên, hắn vội vàng nắm lên điện thoại di động, ấn phím nghe, vô cùng lo lắng hỏi: "Viện trưởng thế nào rồi? Ra chưa?"
"Húc Đội Trưởng, xem ra chuyện này không đơn giản chút nào. Nhưng xác định nói cho anh biết, cách làm lần này của anh là đúng, không hề hành sự lỗ mãng.
Tôi từ những dữ liệu quét được này có thể thấy được, quả thật trên cổ trợ lý của anh thật không phải chỉ là buộc một miếng gạc đơn giản như vậy. Trong cổ của nàng đeo một cái vòng cổ, mà lại là đặc chế."
Chỉ là một lần quét đơn giản như vậy, tôi liền phát hiện bên trong còn có một quả bom hẹn giờ, đồng thời vô cùng công nghệ cao, mang theo các loại cảm biến nhạy cảm, bên trong có camera, thiết bị nghe."
Húc Nghiêu nghe được lời này đơn giản là như sét đánh ngang tai, kỳ thật lúc đó hắn cũng không hề ý thức được cổ Mạc Tiểu Tình buộc băng gạc, bên trong sẽ có những vật thể khác.
Nhưng chính là lúc hắn đang hôn, tay không nhịn được sờ cổ của nàng, liền cảm thấy bên trong có một dấu ấn.
Trong điện thoại di động tiếp tục truyền đến âm thanh, "Húc Đội Trưởng. Tôi cảm thấy vật kiện mà trợ lý của anh đeo này có lẽ thật không phải là loại bom bình thường đơn giản như vậy.
Bằng không thì, nàng cũng sẽ không một mực giấu anh. Bởi vì tôi vừa từ nước ngoài trở về, ngay tại một buổi họp báo khoa học kỹ thuật đã từng nhìn thấy một thiết bị tương tự.
Cùng cái này của anh rất gần, phía trên có camera, cũng có thiết bị nghe. Chất liệu của vòng cổ này vô cùng kiên cố, một khi đeo lên liền không thể tháo xuống. Mặc kệ là dùng lửa đốt, dùng cưa điện đều không có cách nào, đồng thời nó còn có một đặc tính, chính là có thể điều khiển từ xa thu nhỏ phóng lớn.
Đồng thời vật kiện này khi được nghiên cứu phát triển đã phải chịu rất nhiều áp lực dư luận, cho nên viện nghiên cứu nước ngoài liền đình trệ dự án này.
Nhưng mà nếu như anh muốn lấy được dữ liệu chi tiết hơn, tốt nhất là để tôi chính mắt nhìn thấy cái vòng cổ này."
------oOo------