Nguồn: read.st
An Thành sau khi hoàn thành công việc liền gọi điện thoại cho Tần Dật, nhưng cuộc gọi rất bí mật, là ở trong phòng nghỉ của mình.
"Tần Dật, tôi có chuyện muốn cùng anh nói, tối nay anh đến nhà tôi một chuyến đi." Hắn quyết định đổi một chỗ kín đáo hơn để nói chuyện.
Bởi vì đây là bệnh viện, cho nên hắn nói chuyện với điện thoại cũng cố gắng đè thấp giọng, sợ có người nghe lén.
Tần Dật vừa nghe, chuyện hắn nhờ vả còn chưa đến 24 giờ, bên phe bạn đột nhiên có một tin tức đến.
Hắn rất là hưng phấn, cảm thấy sẽ là chuyện liên quan đến bệnh án, liền trực bạch hỏi: "Có phải là chuyện liên quan đến bệnh án hay không?"
Hắn kích động như vậy, nhất định nghĩ đến sẽ là một tin tốt, nhưng sự thật không phải vậy, An Thành cũng không biết nên nói với hắn như thế nào.
"Tóm lại tối nay gặp ở nhà tôi, không gặp không về nha!" Hắn cố ý nhấn mạnh nửa câu sau, ám chỉ hắn nhất định phải đến.
Nói chuyện điện thoại xong, Tần Dật luôn cảm thấy có một tia không lành, chủ yếu là hôm nay thái độ của hắn quá mức khác thường, hình như hứng thú không quá cao.
Nhưng tất cả chân tướng vẫn phải đợi sau khi đến nhà hắn mới có thể hiểu rõ ràng tình hình.
Tần Dật thu lại vẻ mặt cười hì hì, sau khi mặc áo khoác liền nghĩ thừa dịp bóng đêm đi ra ngoài một chuyến.
Nhưng Lâm Thi Dĩnh vừa mới trở về, nhìn thấy hắn đang muốn đi ra ngoài, chặn hắn lại: "Trời đã vào đêm rồi, anh muốn đi đâu vậy?"
Hắn cười nói trả lời: "Nhà bạn có việc, tôi phải đi một chuyến."
Nói xong, sau đó hắn mang giày vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.
Nhìn bóng lưng của hắn, Lâm Thi Dĩnh không rõ tình hình, thở dài lắc đầu, xoay người đi lên lầu.
Tần Dật đến địa chỉ An Thành đưa, đó là một khu chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố, An Thành tuổi trẻ tài cao, làm bác sĩ cũng có chút tích lũy, liền mua một căn hộ chung cư ở đây.
Hắn đến một căn hộ ở sâu nhất trong khu chung cư, đi lên tầng 28 của căn hộ, đây chính là chỗ ở của An Thành.
Đứng tại cửa nhà An Thành, hắn nhíu mày gõ cửa: "Cốc cốc cốc." Tiếng gõ cửa rất không kiên nhẫn.
Lúc này An Thành ở nhà, nghe tiếng gõ cửa liền biết khách nhân mình mời đã đến, vội vàng đi nghênh đón.
Trang trí trong căn hộ đơn giản mà không mất đi vẻ quý phái, Tần Dật vừa bước vào liền có thể cảm nhận được thái độ nghiêm túc của hắn đối với nhà mình.
"Trang trí không tệ a." Hắn khen một câu.
Hai người đến ghế sô pha ngồi, Tần Dật hỏi: "Rốt cuộc anh muốn cùng tôi nói chút gì vậy? Không thể nói trong điện thoại sao?"
Hiện tại nói chuyện trong điện thoại hắn đều sợ có người nghe lén, cho nên hắn vẫn là chuyển địa chỉ nói chuyện đến nhà.
Hắn biểu lộ kết quả: "Có thể chuyện bệnh án tôi không thể giúp anh được rồi, có người đã ghi âm lời nói của chúng ta, để cho chủ nhiệm bệnh viện của chúng ta nghe thấy."
Chuyện này nói ra thì dài dòng, hắn giản lược nói rõ quá trình, Tần Dật không ngờ một ngày này của hắn lại khá gian nan.
"Không thể nào, cuộc nói chuyện của chúng ta lại bị ghi âm lại." Nghĩ lại chuyện này, thật là đáng sợ đến từng chi tiết nhỏ a, Tần Dật nhíu mày.
Có phải là có người ở bên cạnh nghe thấy lời nói của bọn họ hay không? Hắn bắt đầu hoài nghi điều này, dù sao thì những bàn bên trái phải đều có khả năng, thế là liền hồi tưởng hôm nay bên cạnh bọn họ đều có ai ngồi.
Hình như hai bên trái phải bọn họ không có ai ngồi, ngược lại là trước sau có hai bàn người ngồi, một bàn là tình nhân, một bàn toàn là nam nhân.
Lúc hắn rời đi hình như có liếc qua bàn toàn là nam nhân kia, nhưng bọn họ hình như đều rất căng thẳng, không thất lễ dùng thực đơn che mặt hoặc là quay đầu đi không đối mặt.
Lúc đó hắn vội vàng đi không tiếp tục đi sâu quan sát, nhưng bây giờ nghĩ lại, vậy rất có thể có người nghe lén bọn họ.
Chuyện này hắn không nói với An Thành, sợ hắn đi làm đều nhát gan.
"Nếu là chuyện này bại lộ, vậy thì chuyện này anh đừng giúp tôi làm nữa, làm đêm rất nguy hiểm." Việc liên quan đến tiền đồ, Tần Dật vẫn là phải nghĩ nhiều cho hắn.
An Thành có chút đáng tiếc, bản thân còn chưa kịp làm gì thì ngược lại để sự việc bại lộ, đối với Tần Dật có hổ thẹn.
Hắn xin lỗi: "Thật có lỗi a, không thể giúp được anh, nhưng nếu như sau này anh còn có gì cần giúp đỡ, tôi nhất định sẽ giúp anh."
Đối với chuyện này, hắn vĩnh viễn đứng về phía Tần Dật.
"Rồi sẽ nghĩ ra biện pháp thôi, anh đừng suy sụp như vậy a, tôi về suy nghĩ một chút là có ngay." Tần Dật an ủi hắn.
Từ trong nhà An Thành đi ra, hắn trầm tư, hồi tưởng lại cái bàn người kỳ quái kia, không biết hắn và An Thành đã đắc tội ở chỗ nào.
Hắn trí nhớ không tốt, ngoại trừ Vương Cường một người, bộ hạ của hắn còn không nhận ra mấy người.
"Không được, chuyện này phải điều tra rõ ràng là ai làm, phí hết tâm tư đến gây rối như vậy, chỉ sợ không phải người tốt." Hắn thì thầm nói, chống cằm không biết điều tra thế nào.
Bên quán cà phê nhất định là có camera giám sát, hắn hình như đã nghĩ đến biện pháp, quyết định sáng mai liền thực hiện.
Hôm sau trời vừa sáng, hắn đến trong quán cà phê, lúc này trong tiệm không có mấy người, chỉ có nhân viên.
"Chào cô, hôm qua tôi có đến quán của các cô tiêu dùng, nhưng tôi hình như có đồ vật rơi trên vị trí, là một chiếc vòng tay, tôi muốn tặng cho vợ của tôi." Tần Dật bắt đầu màn kịch lừa dối.
Món quà tặng cho vợ đó thật là ý nghĩa phi phàm, tin tưởng nhân viên cửa hàng nhất định sẽ biết hàm ý trong đó.
Nhân viên cửa hàng do dự một chút, nói: "Nếu là quan trọng như vậy, vậy thì chúng ta vẫn là giúp tiên sinh anh tìm chiếc vòng tay đó đi."
Bọn họ tìm một chút trong tiệm, nhưng đều không tìm thấy đồ vật Tần Dật muốn, rất là xin lỗi nói: "Tiên sinh, không có..."
Điều này đúng với mục đích của Tần Dật, liền bắt đầu đề nghị muốn mở camera giám sát nhìn một chút.
Camera giám sát có thể xem, nhân viên cửa hàng dẫn hắn đến trước máy tính điều chỉnh ra màn hình camera giám sát, và chu đáo vì hắn điều chỉnh đến hình ảnh của ngày hôm qua.
Nhưng hắn có chút chột dạ, dù sao có người ở đây, muốn làm gì cũng có người giám sát, hành động bất tiện.
Bọn họ đều ở đây, Tần Dật là không cách nào điều tra ra thứ mình muốn xem, cho nên chỉ có thể khiến bọn họ rời đi.
"Các cô đi làm việc trước đi, tôi nhìn một chút là được rồi." Hắn mỉm cười nói với nhân viên cửa hàng.
Vừa lúc trong quán cà phê hiện tại có khách nhân bước vào, nhân viên cửa hàng đành phải đi tiếp đãi khách nhân trước.
Tần Dật liền nhân cơ hội xem camera giám sát, phóng to bàn người đã chụp được ngày hôm qua, hắn nhìn rõ ràng dáng vẻ của mấy người kia, cảm thấy quen thuộc.
Hắn nhìn người trên màn hình thầm nói: "Những người này đều là ai?"
Bỗng nhiên, trong ký ức của hắn tái hiện chuyện ba tháng trước, những người này hình như là người của Vương Cường.
Tần Dật nghĩ đến, ba tháng đã trôi qua, Vương Cường hẳn là đã từ trong đó ra rồi, nói không chừng hắn chính là vì báo thù, cho nên nhân tài của hắn mới ra tay độc ác với mình.
"Vương Cường a Vương Cường." Hắn cười lạnh nói.
Lúc này nhân viên cửa hàng trở về rồi, hắn vội vàng rời khỏi màn hình camera giám sát, trên mặt giả vờ bình tĩnh.
"Tiên sinh, có nhìn thấy chiếc vòng tay của anh không?" Nhân viên cửa hàng tương đối quan tâm.
Hắn lắc đầu, cố ý lộ ra nụ cười thất vọng, nhân viên cửa hàng nghe rồi, cũng rất thất vọng, cảm thấy rất đáng tiếc.
Hắn an ủi nói: "Nói không chừng tôi để lọt ở chỗ nào đó rồi, tôi lại trở về tìm xem, cô cũng không cần lo lắng như vậy."
Tần Dật đã xác nhận thứ mình muốn xem, cũng sẽ không làm khó bọn họ, liền rời đi.
------oOo------