Nguồn: read.st
"Ngươi đừng tức giận nữa, ta cũng không còn cách nào khác, lúc đó nhiều người như vậy ta cũng không thể trơ mắt nhìn bọn họ bị thương chứ. Hơn nữa cũng không phải chỉ là chuyện bị thương, dưới tình huống lúc đó, nếu như ta không xuất thủ thì khả năng những người kia sẽ không sống được." Tần Dật nói như vậy.
Nghe Tần Dật nói vậy, Đường Thi Dĩnh cũng không thể nói thêm gì khác. Nàng tuy không phải Thánh Mẫu. Nhưng đã Tần Dật có năng lực cứu người, nhất định phải cứu, loại chuyện này cho dù là đổi thành nàng, nhất định cũng sẽ xuất thủ cứu mạng.
Vốn dĩ Tần Dật làm loại chuyện nguy hiểm này, Đường Thi Dĩnh khẳng định là rất tức giận, nhưng nghe được lời giải thích của hắn. Đường Thi Dĩnh liền có thể lý giải cho hắn.
"Thì ra là như vậy. Là ta không tốt, ta không nên lúc không hiểu rõ tình hình mà lại không phân biệt phải trái oan uổng ngươi. Ta nói xin lỗi với ngươi." Đường Thi Dĩnh đỏ mặt nói.
Thật sự là quan tâm quá nên rối trí. Nếu như là đổi thành người khác, nàng có thể sẽ không kích động như vậy, nhất định sẽ hỏi rõ tiền căn hậu quả của sự tình. Nhưng bởi vì nhân vật chính của chuyện này là Tần Dật, cho nên liền khiến nàng không cách nào bình tĩnh lại. Chỉ cần vừa nghĩ tới Tần Dật có thể sẽ gặp nguy hiểm. Nàng liền lo lắng không thôi.
Tần Dật nhìn thấy biểu lộ đau khổ trên mặt Đường Thi Dĩnh, trong lòng cũng rất khó chịu, hắn ôm Đường Thi Dĩnh vào trong lòng. Nhẹ nhàng hôn lên sợi tóc của nàng.
"Ngươi không cần nói xin lỗi với ta, mà là ta nên nói xin lỗi với ngươi, chuyện này là ta làm thiếu suy nghĩ. Là ta đã không chú ý tới cảm thụ của ngươi, nhưng ngươi phải tin tưởng ta làm những điều này đều là trong tình huống đảm bảo bản thân không có vấn đề gì. Ta vẫn luôn nhớ ngươi đang chờ ta."
Những lời này của Tần Dật, nói xong khiến Đường Thi Dĩnh vô cùng cảm động.
Có ai mà lại không thích một nam nhân tình thâm ý trọng chứ? Nàng đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Nhưng vừa nghĩ tới những gì Tần Dật nói, nếu như không phải Tần Dật xuất thủ, thì khả năng những người kia sẽ không sống được. Hiện tại mọi chuyện đã đâu vào đấy, ngoại trừ lo lắng cho sự an toàn của Tần Dật ra, trong lòng nàng còn có một chút kiêu ngạo.
Thật sự rất muốn đi ra ngoài đường lớn mà hét lên một tiếng, Tần Dật lợi hại như vậy chính là nam nhân của nàng.
"Ta biết rồi! Quả nhiên nam nhân của ta là tuyệt vời nhất. Đã cứu nhiều người như vậy. Thật giống như anh hùng vậy." Nói xong câu này, nàng lại vội vàng liên tục lắc đầu: "Không đúng không đúng, lời ta nói không đúng, làm sao có thể nói giống như anh hùng chứ? Ngươi rõ ràng chính là anh hùng của ta."
Khi nói những lời này, trên mặt nàng mang theo nụ cười, nụ cười kia vô cùng ngọt ngào. Khiến Tần Dật nhìn có chút ngây dại.
"Ngươi có thể lý giải cho ta thật sự là quá tốt rồi." Tần Dật cảm thán như vậy.
Nghe Tần Dật nói những lời như vậy, Đường Thi Dĩnh lại bắt đầu đỏ mặt. Có chút xấu hổ vì những gì mình vừa làm.
Hai người cứ thế ôm nhau, giống như muốn đến thiên hoang địa lão vậy. Tần Dật cảm thấy cảm giác này thật sự rất tốt. Ôm Đường Thi Dĩnh trong lòng, thật giống như ôm cả thế giới vậy.
Hắn rất muốn cứ như vậy một mực xuống, nhưng hắn còn có việc khác cần hoàn thành. Nhất định phải rời đi.
Trong lòng Tần Dật có chút phiền não, về việc hắn còn phải đi ra ngoài giải quyết chuyện khác, chuyện này hắn phải nói với Đường Thi Dĩnh thế nào đây?
Ở trong lòng suy nghĩ thật lâu, Tần Dật vẫn không nghĩ ra nên nói thế nào mới tốt.
Đường Thi Dĩnh được hắn ôm trong lòng. Bởi vì vấn đề góc độ nên không nhìn thấy biểu lộ trên mặt hắn, nhưng lại có thể cảm nhận được cảm xúc của hắn.
Đường Thi Dĩnh rõ ràng cảm nhận được. Hắn dường như có việc gì đó đang phiền não. Lúc bắt đầu nàng cảm thấy mình vẫn là không nên hỏi thì tốt hơn. Nếu như Tần Dật muốn nói cho nàng, nhất định đã nói cho nàng rồi. Nhưng rất nhanh Đường Thi Dĩnh cảm thấy mình vẫn nên hỏi một chút đi, bởi vì nàng rất hiểu rõ tính cách của Tần Dật, vậy mà lại do dự như vậy thì nhất định là có chút khó xử rồi.
Vậy thì quyết định này cứ để nàng làm đi.
Đường Thi Dĩnh nhẹ nhàng đẩy Tần Dật ra, vẫn ôm cánh tay của hắn, hai người kéo giãn ra một chút khoảng cách, Đường Thi Dĩnh nhìn thẳng vào mắt Tần Dật. Trong ánh mắt tràn đầy thâm tình.
"Ngươi nói cho ta biết, ngươi có phải hay không có lời gì muốn nói với ta không?"
Sau khi Đường Thi Dĩnh trực tiếp hỏi thẳng như vậy, sắc mặt Tần Dật có một cái chớp mắt biến hóa. Rất nhanh hắn liền thành thật gật đầu nói: "Lời ngươi nói không sai, hiện tại ta thật sự có một chuyện vô cùng khó xử, không biết phải nói với ngươi như thế nào."
Đường Thi Dĩnh nghĩ thầm mình vậy mà đoán đúng rồi. Nhưng rốt cuộc hắn có việc gì muốn nói với mình đây?
Không khí lại trở nên trầm mặc, giữa hai người lại xuất hiện một loại không khí vô cùng kỳ quái. Tần Dật có lòng muốn phá vỡ bầu không khí cứng nhắc này, nhưng lại không biết làm gì mới tốt.
Ngược lại là Đường Thi Dĩnh rất thông minh. Nàng nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, nguyên nhân tranh cãi giữa bọn họ, cùng với biểu lộ trên mặt Tần Dật hiện tại, đã đoán được chuyện không sai biệt lắm.
Đường Thi Dĩnh cười: "Ta biết rồi, ngươi có phải hay không lại có việc gì cần xử lý?"
Nghe lời nàng nói, Tần Dật có một cái chớp mắt kinh ngạc, hắn không biết Đường Thi Dĩnh làm sao lại đoán được. Nhưng cũng cảm thấy có chút vui vẻ, nữ nhân thông minh như vậy là nữ nhân của hắn.
Tần Dật gật đầu nói với Đường Thi Dĩnh: "Lời ngươi nói không sai, đích xác là có chút chuyện, cần ta đi qua xử lý một chút. Chuyện này liên quan rất lớn. Cho nên ta nhất định phải đi qua."
Đường Thi Dĩnh duỗi ra ngón tay che miệng hắn lại, cái miệng còn muốn tiếp tục giải thích. Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Dật: "Ngươi không cần giải thích với ta, ngươi quên những gì ta vừa nói với ngươi sao?"
Tần Dật gật đầu, những lời Đường Thi Dĩnh vừa nói đương nhiên hắn đều nhớ kỹ.
Đường Thi Dĩnh cười nhẹ nói: "Đã ngươi đều nhớ kỹ rồi, vậy còn giải thích với ta cái gì chứ? Ta không phải đã nói sao, những chuyện ngươi làm là đang cứu người. Ngươi là một anh hùng. Tuy không phải anh hùng của một mình ta, nhưng ta vì ngươi mà kiêu ngạo."
Nghe Đường Thi Dĩnh nói vậy, Tần Dật vậy mà còn có chút ngượng ngùng gãi gãi mũi.
"Ta thật ra cũng không vĩ đại như ngươi nói." Bị Đường Thi Dĩnh nói như vậy, hắn cảm thấy chính mình thật giống như anh hùng vô sở bất năng vậy. Thậm chí có chút cảm giác mình đã cứu vớt thế giới.
Thực ra không chỉ là chính hắn, Đường Thi Dĩnh cũng cảm thấy lời mình nói có hơi khoa trương quá rồi.
Hai người lẫn nhau nhìn đối phương, cười một tiếng. Cảm giác này mỹ diệu cực kỳ.
Đã về chuyện này đã thông suốt rồi, vậy thì Tần Dật cũng có thể yên tâm đi xử lý chuyện kia rồi.
Đương nhiên rồi, trước khi hắn rời đi. Đường Thi Dĩnh tuy nói đã đồng ý hắn đi. Nhưng những chuyện cần dặn dò vẫn phải dặn dò một chút.
Đường Thi Dĩnh duỗi cánh tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy eo Tần Dật, dán khuôn mặt mình lên lồng ngực của hắn: "Ngươi đi làm gì ta cũng ủng hộ ngươi, bởi vì ngươi là nam nhân của ta. Nhưng ngươi nhất định phải chú ý an toàn."
Tần Dật có thể cảm nhận được nỗi lo lắng của nàng. Hắn lần nữa cúi đầu hôn lên sợi tóc đen nhánh trên đỉnh đầu nàng: "Yên tâm đi, ta sẽ xử lý ổn thỏa, ngươi đừng lo lắng cho ta."
------oOo------