Nguồn: read.st
Tần Dật đầu tiên một chưởng vỗ ra. Trong lòng bàn tay như mang theo gió mạnh, phát ra quang mang màu xám xanh, tựa một đạo lợi nhận xẹt qua không trung, xé rách cổ họng mấy con linh thể.
Bản thân những linh thể này vốn là tử vật, nhưng điều đó không ngăn cản chúng lại chết thêm một lần nữa. Mặc dù bị người ta ngạnh sinh sinh luyện hóa thành linh thể là một chuyện rất thống khổ và xui xẻo, thế nhưng Tần Dật cũng nhìn ra được trên người những linh thể này đã nhiễm phải sát nghiệt.
Nhân quả báo ứng. Chết trong tay Tần Dật, chính là báo ứng mà những linh thể này đáng phải nhận.
Vừa giải quyết một chút linh thể xong, lại rất nhanh có thêm nhiều linh thể khác nhào tới. Chúng dường như đã nhận ra ý đồ của Tần Dật, những linh thể cấp thấp kia đều đang liều mạng che chở cho mấy con linh thể lợi hại hơn.
Thế nhưng Tần Dật là người thế nào, sao có thể dễ dàng bỏ qua mấy con đó chứ? Tần Dật thăm dò phái thêm mấy đạo phù ra ngoài, quan sát động tác của những linh thể kia, rất nhanh liền phát hiện điều quan trọng.
Đó là một con hồ ly màu vàng kim. Nhìn qua liền biết tuyệt đối không tầm thường, đặc biệt là đôi mắt linh động kia, rõ ràng khác hẳn với những linh thể khác.
“Chính là con này rồi. Ta hẳn là không nhìn lầm, con hồ ly này hẳn là đã ký kết khế ước với kẻ thao túng mọi chuyện phía sau. E rằng nếu con hồ ly này bị thương, hắn ta cũng sẽ không dễ chịu gì.”
Sau khi Tần Dật suy tư những nội dung này ở trong lòng, hắn liền đã có ý nghĩ.
Đầu tiên, bước đầu tiên nhất định phải giải quyết những linh thể đang vây quanh bên người. Nếu không giải quyết những thứ đó, chúng cũng sẽ vô cùng phiền phức.
Nghĩ đến đây, Tần Dật nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển lực lượng trong cơ thể. Xung quanh hắn hình thành một đạo tường gió, những cơn gió này mang theo lực lượng phi thường cường đại, khiến những linh thể kia không thể đến gần, thậm chí chỉ cần hơi không chú ý liền sẽ bị cuốn vào trong đó.
Mà nếu quả thật bị đạo tường gió này cuốn vào trong đó, thì hậu quả cũng chỉ có hồn phi phách tán mà thôi.
Mặc dù chúng không dám công kích Tần Dật đang ở bên trong đạo tường gió, thế nhưng cũng biết chuyện Tần Dật đang làm nhất định bất lợi cho chúng. Nếu hắn thành công, chúng có thể sẽ không sống được. Ai cũng nói động vật có linh tính, nhất là những động vật này.
Sau khi bị luyện thành linh thể âm binh, chúng đã bắt đầu có tư duy. Chúng rất thông minh, biết chắc không thể để Tần Dật thành công, cho nên thà chết cũng từng cái một nhào về phía tường gió.
Những lưỡi phong sắc bén như đao. Từng linh thể một nhào tới đều bị nghiền nát. Chúng không biết đây mới là mục đích chân chính của Tần Dật, hắn nhắm mắt đả tọa căn bản cũng không phải là đang chuẩn bị chiêu thức gì.
Hắn đã tính toán ý nghĩ của những linh thể này, biết nếu như hắn nhắm mắt lại tiến hành đả tọa, những linh thể kia nhất định sẽ không yên lòng mà xông lên công kích, muốn phá vỡ kế hoạch của hắn. Thế nhưng, chúng không ngờ đây mới là kế hoạch chân chính của hắn.
Rất nhanh, dưới những đòn công kích kiểu tự sát của các linh thể, tường gió của Tần Dật đã không chống đỡ được nữa. Thế nhưng, lúc này các linh thể cũng đã chết và bị thương hơn phân nửa, đây chính là hiệu quả mà Tần Dật mong muốn.
“Cái gọi là ma cao một thước, đạo cao một trượng. Chơi tâm nhãn với ta, các ngươi vẫn còn quá non đấy.” Tần Dật lải nhải mở mắt, nói ra một câu như vậy.
Rồi mới, thừa dịp kẻ thao túng phía sau và các linh thể đều còn đang sững sờ, hắn trực tiếp xông về phía con hồ ly màu vàng kim kia. Trong tay Tần Dật xuất hiện một cây chủy thủ, một đao đâm vào trong cổ họng con hồ ly.
Cổ họng là nơi yếu ớt như vậy, làm sao có thể chống đỡ được công kích của Tần Dật chứ? Máu tươi rất nhanh phun trào ra, Tần Dật nhìn thấy con hồ ly màu vàng kim kia hai mắt trừng to, dường như không thể tin được.
“Phốc!” Con hồ ly màu vàng kim kia rốt cuộc thế nào, Tần Dật cũng không quan tâm. Hắn chỉ nghe thấy âm thanh quen thuộc kia truyền đến.
Tần Dật nghĩ thầm, nếu như hắn không đoán sai, âm thanh này hẳn là tiếng người kia bị tổn thương mà phun ra một ngụm máu tươi.
Đây chính là kết quả Tần Dật mong muốn.
Đối phương đích xác giống như Tần Dật tưởng tượng, bởi vì hồ ly màu vàng kim bị thương, nên hắn cũng trọng thương, không đủ để tiếp tục duy trì huyễn cảnh này.
Dưới sự bức bách bất đắc dĩ, đối phương đành thu tay lại. Hắn đứng dậy dùng phất trần phủi phủi bụi bẩn trên người. Có thể rõ ràng mà nhìn thấy khóe miệng của hắn vẫn còn vệt máu.
Trong đôi mắt tràn đầy không cam lòng. Không cam lòng vì mình vậy mà thua Tần Dật, càng không cam lòng vì đối phương vậy mà mạnh hơn mình. Dựa vào đâu chứ?
Nhưng hiện tại hiển nhiên hắn không thể làm gì cả. Cơ hội rồi sẽ có. Đạo sĩ tự nhủ với mình như vậy.
Không có đạo sĩ này quấy phá ở đây nữa, Tần Dật cũng rất nhanh liền từ trong mộng cảnh tỉnh lại. A!
Tần Dật nháy nháy mắt, ngay sau đó hoạt động cơ thể một chút. Thời gian trong mộng cũng không trôi qua bao lâu, thế nhưng ở hiện thực hắn lại cảm thấy dường như đã trôi qua rất lâu.
Đây là di chứng của việc bị thi pháp. Tần Dật điều chỉnh một chút, rất nhanh liền khôi phục lại bình thường.
Thế nhưng, đã có thể khiến hắn xuất hiện di chứng loại này, cũng đủ để nói rõ đối phương thật sự có thực lực nhất định.
Tần Dật lựa chọn nghỉ ngơi một lát. Hắn cảm thấy chuyện sẽ không dễ dàng kết thúc như vậy.
Sáng ngày thứ hai, nhà đầu tư vô cùng quan tâm đến chuyện này. Chuyện đầu tiên ông ta làm là đến tìm Tần Dật, hỏi hắn rốt cuộc thế nào rồi.
“Tần Dật tiên sinh. Tôi tin anh nhất định biết tầm quan trọng của chuyện này đối với chúng tôi. Cho nên anh nhất định phải giúp chúng tôi. Chuyện này rốt cuộc là sao? Anh có thể cho tôi một đáp án được không?”
Đối phương nghiêm túc như vậy, Tần Dật cũng vô cùng lễ phép. Trước tiên gật đầu với ông ta, rồi mới kể cho ông ta nghe toàn bộ quá trình sự việc.
“Tôi có thể trực tiếp nói cho các anh biết, các anh bị một đạo sĩ để mắt tới. Năng lực của đối phương không kém, trước đây không lâu tôi đã đấu pháp với hắn, mặc dù đối phương đã thua, thế nhưng tôi tin đối phương nhất định còn sẽ cuốn thổ trọng lai.” Tần Dật nói như vậy.
Nghe Tần Dật nói thực lực đối phương không kém, ánh mắt của nhà đầu tư lập tức thay đổi. Mang theo sự kinh hoảng và bất an, cơ thể ông ta cũng có chút run rẩy nhẹ. Cũng may rất nhanh liền khôi phục lại bình thường.
“Tần Dật tiên sinh. Anh lợi hại như vậy, chẳng lẽ không trực tiếp giải quyết hắn sao?” Nhà đầu tư vô cùng ngu xuẩn hỏi Tần Dật như vậy.
Tần Dật không vui nhíu mày. Đối phương nhìn như là đang ca ngợi hắn vô cùng lợi hại, nhưng lại mang theo vẻ bất mãn. Điều này khiến hắn rất không thoải mái.
“Xin lỗi Tần Dật tiên sinh, bởi vì chuyện này liên quan đến sự an nguy của nhân viên công ty, nên tôi có chút lo lắng. Có thể ngữ khí vừa rồi không được tốt cho lắm, xin anh lượng thứ.” Nhà đầu tư cũng là một người đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, điều ông ta hiểu rõ nhất chính là cái cách nhìn sắc mặt người khác này.
Cho nên ông ta rất nhanh liền phát hiện sắc mặt Tần Dật không đúng, cũng biết mình đã nói sai lời.
Nghe ông ta nói như vậy, biểu lộ của Tần Dật mới dịu đi.
“Tôi có thể hiểu ý của anh. Yên tâm đi, tôi không phải là người nhỏ nhen như vậy.” Lời này của Tần Dật đương nhiên cũng mang theo ý nghĩa khác. Chính là nói, lời mà nhà đầu tư vừa nói quả thực đã khiến hắn tức giận.
Nhà đầu tư cười cười, rồi lại nói với Tần Dật: “Ngài xem liệu có thể thi pháp ngay bây giờ không? Dù sao cũng có nhiều nhân viên đang làm việc như vậy, vạn nhất ảnh hưởng đến vận hành bình thường của công ty, vậy thì chúng ta sẽ tổn thất thảm trọng.”
------oOo------