Nguồn: read.st
Tần Dật nhìn tiểu gia hỏa mình tóm được, nhất thời có chút cạn lời. Thứ nhỏ bé kia trông cũng không đáng sợ, dáng vẻ nhỏ xíu, chỉ là một vài tinh linh bình thường, đến quỷ quái cũng không tính là.
Bị Tần Dật làm cho như vậy, Lâm Thi Dĩnh đang ngủ bên cạnh hắn cũng tự nhiên mà vậy tỉnh lại. Lâm Thi Dĩnh chưa từng thấy loại tiểu tinh linh này, giữa đêm giữa hôm đột nhiên vừa nhìn thấy tự nhiên bị dọa cho giật mình, lập tức khẽ kêu lên một tiếng kinh hãi.
Bị Lâm Thi Dĩnh hô một tiếng, Tần Dật cũng bị dọa cho giật mình, nhẹ buông tay, liền thấy tiểu gia hỏa bị dọa sợ “vèo” một tiếng chạy mất dạng.
"Vừa nãy... vừa nãy đó là thứ gì?" Lâm Thi Dĩnh kinh hồn chưa định theo bản năng nắm lấy tay Tần Dật, từ trên thân người bên cạnh hấp thu được một tia ấm áp.
Tần Dật khẽ cười cười, vặn mở chiếc đèn ngủ nhỏ bên cạnh đầu giường, sau đó đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai Lâm Thi Dĩnh, để nàng tựa vào lòng mình nói nhỏ: "Đừng sợ hãi, đó chỉ là một vài tiểu tinh linh bình thường mà thôi."
Lâm Thi Dĩnh bán tín bán nghi nhìn về phía phương hướng tiểu tinh linh biến mất, cũng không biết tại sao nàng vẫn luôn cảm thấy trong lòng bất ổn có chút lo sợ bất an.
Tần Dật nhìn vẻ mặt có chút tái nhợt của Lâm Thi Dĩnh cũng không khỏi lo lắng: "Thi Dĩnh, sao thế? Thân thể không thoải mái? Vẻ mặt sao lại kém như vậy?"
"A Dật, ta vẫn luôn cảm thấy những tiểu tinh linh kia xuất hiện rất kỳ quái, bọn chúng có đi hại người không?"
Nghe lời này, Tần Dật sửng sốt một chút, lập tức hỏi: "Vì sao lại nghĩ như vậy?"
Lâm Thi Dĩnh lắc đầu, ngừng một lát mới mở miệng nói: "Ta vẫn luôn cảm thấy trong lòng bất ổn, có một loại dự cảm không lành, cũng không biết là vì nhìn thấy những tiểu tinh linh này hay là bởi vì chuyện lúc trước."
Tần Dật biết Lâm Thi Dĩnh không phải là nữ nhân ăn nói bừa bãi nói nhăng nói cuội, nàng có thể nói như vậy tự nhiên là bởi vì nàng xác thực có loại cảm giác này.
Tần Dật vừa nhẹ nhàng an ủi vỗ vỗ sau lưng Lâm Thi Dĩnh, vừa ở trong đầu phân tích khả năng xuất hiện tình huống này, nhưng nghĩ trước nghĩ sau hắn không nghĩ đến điều gì manh mối.
Nhìn thấy dáng vẻ rối rắm của Tần Dật, Lâm Thi Dĩnh cũng cảm thấy mình có phải là chuyện bé xé ra to một chút hay không.
"A Dật, nếu không ngươi bắt được những tiểu tinh linh kia rồi bảo bọn chúng rời khỏi căn phòng này đi, có lẽ là ta đa nghi rồi cũng không chừng."
Nghe lời này, Tần Dật cũng không trực tiếp trả lời nàng, mà là nói chuyện khác, lực chú ý của Lâm Thi Dĩnh cũng tự nhiên mà vậy bị chuyển đi.
"Tà đạo lúc trước kia đã hấp thu nguyên khí trên người ngươi, ta cảm thấy chuyện này có liên quan rất lớn đến việc ngươi tâm thần bất định."
"Nói như vậy, quả nhiên vẫn là vấn đề của đạo trưởng kia sao?" Lâm Thi Dĩnh nhíu đôi lông mày lá liễu đẹp mắt, một bộ dáng khiến người gặp người thương.
"Tuy rằng đạo sĩ kia đã đào tẩu, nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút. Ngươi yên tâm, ta sẽ bảo vệ tốt ngươi." Tần Dật khẽ cười cười, "Bất quá, ngươi phải đáp ứng ta một việc."
"Cái gì?"
"Sau này không được phép lỗ mãng nhập mộng như vậy nữa." Tần Dật nói đến đây, vẻ mặt mười phần nghiêm túc, rất hiển nhiên, hắn không phải đang nói đùa, mà là thật sự cùng Lâm Thi Dĩnh nhấn mạnh sau này không thể làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa.
Lâm Thi Dĩnh nhìn vẻ mặt Tần Dật, thức thời làm dịu thái độ, cẩn thận từng li từng tí một tới gần trước mặt Tần Dật nói: "Ta biết rồi, lúc đó bởi vì tìm không thấy ngươi, lo lắng đạo sĩ kia sẽ bất lợi đối với ngươi, dưới tình thế cấp bách mới làm như vậy, ta sau này sẽ không thế nữa, ngươi đừng tức giận có được hay không?"
Nhìn thấy dáng vẻ Lâm Thi Dĩnh kiều nhược trước mặt ngoan ngoãn, trong lòng Tần Dật mềm nhũn thành một mảnh, hắn có chút bất đắc dĩ cười cười, sau đó giơ tay lên nhẹ nhàng sờ sờ tóc Lâm Thi Dĩnh: "Ai, ta thật sự là hết cách với ngươi, yên tâm, sau này bất kể gặp nguy hiểm gì, ta đều sẽ bảo vệ tốt ngươi."
Ngay khi hai người còn muốn nói gì đó, bên ngoài phòng khách đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Lâm Thi Dĩnh bị âm thanh đột ngột này dọa sợ lập tức cảm thấy lông tơ dựng đứng.
Tần Dật nhíu mày nói với Lâm Thi Dĩnh: "Ta đi xem một chút, ngươi ngoan ngoãn đợi ở đây."
"Được, ngươi phải cẩn thận."
Tần Dật gật đầu xuống giường, sau đó đi mở cửa, liền thấy Lâm Mạt Hàm với vẻ mặt cười hì hì đứng ở bên ngoài cửa.
Tần Dật hơi ngẩn ra, sau đó ngữ khí có chút bất thiện nói: "Nửa đêm không ngủ, tới gõ cửa làm gì?"
"Ừ? Ta tới tìm ngươi có việc à." Lâm Mạt Hàm cũng không để ý thái độ của Tần Dật.
Lâm Thi Dĩnh nghe thấy tiếng động bên trong cũng đi tới, khi nhìn đến Lâm Mạt Hàm, trong lòng nàng lập tức dâng lên một cỗ không thích. Thái độ của Lâm Mạt Hàm đối với Tần Dật vẫn luôn là một cây gai trong lòng Lâm Thi Dĩnh.
Ngay cả khi hai người bọn họ là tỷ muội, nhưng Lâm Mạt Hàm quá mức không có quy củ, ngày ngày đối với tỷ phu của mình hô to gọi nhỏ chỉ huy tới chỉ huy lui, rất rõ ràng không hề đặt tỷ tỷ nàng vào mắt.
Vẫn chưa đợi Tần Dật mở miệng, Lâm Thi Dĩnh liền đi tới nói: "Nửa đêm không ngủ, tìm tỷ phu ngươi làm gì? Có gì muốn mua ngày mai rồi nói."
Nhìn thấy Lâm Thi Dĩnh đi ra, vẻ mặt Lâm Mạt Hàm cũng hơi có chút thay đổi, thái độ cũng thu liễm một chút, nhưng Lâm Mạt Hàm từ nhỏ đã là một tính cách hoang dã lại kiêu ngạo, trước kia còn tốt, hiện tại gặp Tần Dật sau đó có thể nói là càng ngày càng tệ hơn.
"Chị, một mình em ngủ ở đó sợ hãi mà, em có thể tới tìm hai người không?"
Nghe lời này, Tần Dật có chút bất đắc dĩ nâng đỡ trán, Lâm Thi Dĩnh ở một bên tức giận phản cười nói: "Lâm Mạt Hàm, ngươi giữa đêm giữa hôm chạy tới phòng tỷ tỷ và tỷ phu của ngươi nói muốn ngủ cùng chúng ta, ngươi cảm thấy năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"
Lâm Mạt Hàm lập tức bị nghẹn một cái, đứng ở đó có chút không vui.
Biết tính tình muội muội mình, lúc này trong lòng Lâm Thi Dĩnh cũng không còn giận nữa, nàng đưa tay nhéo nhéo má muội muội nhà mình nói: "Thôi được rồi, nghe lời tỷ tỷ đi ngủ, ngày mai dẫn ngươi đi ăn đồ ăn ngon, mua cho ngươi chiếc túi xách ngươi vẫn luôn muốn có được hay không?"
"Thật sao?" Nghe lời này, Lâm Mạt Hàm lập tức mở to mắt, "Chị, chị đừng gạt em nha~"
"Tiểu nha đầu, tỷ tỷ ta bao giờ lừa ngươi chứ, được rồi, nhanh đi ngủ đi, khóa kỹ cửa phòng lại, biết không?"
"Ừm ừm, ta biết rồi, tỷ tỷ tỷ phu ngủ ngon."
Đợi Lâm Mạt Hàm đi rồi, Lâm Thi Dĩnh mới thở phào nhẹ nhõm, có chút mệt mỏi xoa xoa thái dương, có chút áy náy nhìn về phía Tần Dật: "A Dật, tính tình Mạt Hàm thật sự là bị chúng ta làm hư rồi, ngươi đừng để ý."
Tần Dật ngược lại là không có cảm giác gì quá lớn, hắn lắc đầu nói: "Không sao, tính tình Mạt Hàm đơn thuần hoạt bát, tuổi cũng nhỏ, là nên hảo hảo cưng chiều nàng."
Sau đó hai người lại một lần nữa trở lại căn phòng, trước khi chìm vào giấc ngủ, Lâm Thi Dĩnh khẽ nói: "A Dật, những tiểu tinh linh kia thật sự không có vấn đề gì sao?"
Nghe lời này, Tần Dật lập tức cười nhẹ ra tiếng: "Lão bà đại nhân của ta, ngươi yên tâm đi, những thứ nhỏ nhặt kia xác thực không có vấn đề gì."
------oOo------