Nguồn: read.st
Cuộc sống ở Quỷ Cốc Môn cho dù không dễ dàng, nhưng lại thoải mái hơn nhiều so với việc trên người gánh vác huyết hải thâm cừu.
"Ta nhất định sẽ báo thù." Hắn dùng sức trên tay, hòn đá bị bóp nát.
Nhìn một mảnh đất phế tích rộng lớn, nơi này lại một lần nữa thuộc về mình. Mặc dù là Lam thị đã bỏ tiền mua lại di chỉ cũ của Quỷ Cốc Môn, nhưng cũng coi như là đã trở về trong tay của mình.
Phế tích như thường, trước khi báo được thù, hắn cũng không hề nghĩ tới việc xây dựng lại phong thái năm xưa của Quỷ Cốc Môn, bởi vì mảnh phế tích này vẫn có thể khích lệ hắn tiếp tục đi về phía trước, đi điều tra những chân tướng bị phong ấn, khiến hắn không thể dừng lại bước chân báo thù.
"Nơi này trước kia là hai pho tượng sư tử đá phải không? Lúc nhỏ ta đã nghĩ, sư tử đá thật là cao to, thật uy vũ." Hắn lầm bầm trò chuyện với chính mình, đôi tay không ngừng vung vẩy, tựa như đang tự nói với mình tuyệt đối không thể quên bộ dáng Quỷ Cốc Môn trước kia.
Bước chân vẫn chưa dừng lại, hắn đi từ từ vào bên trong đại môn. Bên trong và bên ngoài đều là phế tích giống nhau, không có bất kỳ thay đổi nào khác, nhưng trong ánh mắt của Tần Dật, nơi đây vẫn có lực lượng khích lệ hắn tiến lên.
Suy nghĩ đắm chìm trong hồi ức của chính mình, hắn tựa hồ là không muốn lắm kéo mình ra khỏi hồi ức.
"Ai?" Nhận thấy có khí tức của người, hắn cảnh giác hét lớn một tiếng.
Dưới chân đạp lên những viên gạch vỡ phát ra tiếng lạch cạch, hắn cẩn thận từng li từng tí đi về phía trước.
Chỉ cảm nhận được một bóng người xẹt qua, người kia trực tiếp tấn công vào mặt Tần Dật, chiêu thức tàn nhẫn, không hề có chút dấu vết thủ hạ lưu tình.
"Ngươi là ai?..." Hắn lập tức trong lòng đại hãi, chiêu thức kia hắn thật sự là quen thuộc.
Không có khả năng, người của Quỷ Cốc Môn đều đã chết sạch, người kia cũng không thể nào sống sót. Trong tay hắn cho dù không dừng quá trình tấn công, nhưng trong lòng lại kinh ngạc đến muốn chết.
"Động tác của ngươi có hơi quá chậm rồi." Giọng nói của lão nam nhân già nua vang lên: "Không hề có chút tiến bộ nào sao?"
Tay Tần Dật dừng lại, bị người một chưởng đánh vào trên vai. Nhưng một chưởng kia một chút cũng không mang theo lực đạo muốn mạng, ngược lại vô cùng nhẹ nhàng, tựa hồ là đang dạy dỗ hắn.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Dưới đáy lòng hắn một đáp án muốn phá đất mà lên.
Lão nam nhân né người sang một bên, Tần Dật thở phào một hơi nhìn thấy một lão nam nhân tóc trắng bạc đứng trên phế tích của Quỷ Cốc Môn, ánh mắt của hắn không nhìn mình, chỉ nhìn phế tích đầy vẻ hoài niệm và thở dài.
"Tất cả mọi người ở đây đều là người tốt." Hắn nhịn không được ai điếu lên.
"Là ngài sao?" Tần Dật định thần nhìn lại mới nhìn ra người này là ai, mặc dù không phải là người hắn nghĩ trong lòng, nhưng cũng khiến hắn cảm thấy từng trận ấm áp, dù sao cũng coi như là đã gặp được cố nhân.
"Thật có lỗi, năm đó khi Quỷ Cốc Môn xảy ra chuyện, ta đã không giúp được gì cho các ngươi."
Ánh mắt đục ngầu của lão nhân đầy vẻ áy náy, hắn nhìn Tần Dật nói: "Với tư cách là chủ nhân, ngươi không muốn mời ta ngồi một chút sao?"
Tần Dật hơi có chút ngượng ngùng nhìn nơi đầy phế tích, sau đó bật cười, hiện tại người còn nhận Quỷ Cốc Môn thật sự quá ít rồi.
"Vậy chúng ta tìm một chỗ ngồi một chút đi? Vừa đúng ta còn có vấn đề muốn thỉnh giáo ngài."
Lão nhân cũng không làm bộ, theo Tần Dật đi tới một quán trà tĩnh mịch.
Nói về thân phận của ông lão này, Tần Dật vẫn phải cảm kích một chưởng vừa rồi của hắn không dùng hết toàn lực, nếu không lúc này hắn sợ là phải nằm trong bệnh viện rồi.
Lão nhân đang yên tĩnh uống trà trước mặt, trước kia là thủ hạ của Thập Đại Tội Phạm, nhưng vì bị phản bội mà chịu vết thương rất nghiêm trọng, khi chạy trốn tới trước cửa Quỷ Cốc Môn đã thoi thóp, nhưng người của Quỷ Cốc Môn không để ý thân phận của hắn, mà đã cứu hắn về.
Người này cũng coi như là có liên hệ với Quỷ Cốc Môn, cũng coi như là cố nhân của Tần Dật, hắn vô cùng kích động.
"Năm đó nếu không phải người của Quỷ Cốc Môn không chê mà cứu giúp ta, hôm nay đã không có lão nhân tóc trắng bạc phơ ngồi đây uống trà với ngươi rồi, chúng ta đều rất may mắn."
"Đúng vậy, ta may mắn là còn có thể sống sót để báo thù." Tần Dật cúi đầu.
Thời gian càng lâu không tra được tin tức hữu dụng, hắn càng thêm ái ngại và phát hỏa, phảng phất như gặp phải bình cảnh.
"Nhưng ta cái gì cũng không biết, ngay cả kẻ thù của ta là ai cũng không rõ ràng lắm, ta thật sự là quá thất bại rồi." Hắn thất bại nhìn lão giả đang uống trà.
Lão nhân mặt đầy vẻ thần bí khó lường, điều này khiến Tần Dật nhen nhóm lên một chút tín niệm.
"Ngài hôm nay tại sao lại đến di chỉ cũ của Quỷ Cốc Môn? Chẳng lẽ ngài biết chút gì đó sao?" Ánh mắt của hắn lóe lên quang mang.
"Thật có lỗi." Lão nhân hung hăng lắc đầu: "Ta không biết, nhưng lại nghe nói di chỉ cũ của Quỷ Cốc Môn bị người mua lại, ta rất muốn nhìn một chút người kia có phải là hậu nhân của Quỷ Cốc Môn hay không, không ngờ lại gặp tiểu tử ngươi."
Có lẽ là áy náy, trong lòng hắn cũng rất vui mừng thanh thản khi Quỷ Cốc Môn còn có thể có hậu nhân tồn tại.
Lời nói phủ định khiến Tần Dật lại cúi đầu xuống, hắn thật sự là không thể chịu nổi bất kỳ thất bại nào nữa rồi, toàn bộ năng lực và lòng tự trọng của một nam nhân đều bị đả kích, hắn hơi có chút không chống đỡ nổi rồi.
Tựa hồ là những người kia chính là đang làm hao mòn lòng tự tin của Tần Dật, bọn họ không muốn để hắn sống yên ổn.
"Ta biết đến cũng không nhiều lắm, mà ta và Quỷ Cốc Môn cũng chỉ là quen biết hời hợt. Năm đó cho dù ta có ở Quỷ Cốc Môn cũng không biết quá nhiều chuyện, dù sao ta cũng chỉ là người ngoài." Lão nhân trên mặt có chút vẻ khó xử.
"Vậy ngài chắc chắn biết chút gì đó." Ánh mắt Tần Dật bỗng nhiên sáng lên. "Xin ngài hãy nói cho ta biết những chuyện ngài biết, vì để báo thù cho gia tộc, ta nguyện ý trả giá toàn bộ."
Nhìn bộ dạng của Tần Dật, lão nhân vô cùng khó xử.
"Ta cũng là nghe nói, chuyện này có liên quan đến Tù Phạm, một trong Thập Đại Tội Phạm, ta không rõ lắm, cũng là nghe người khác vô tình nói ra."
Hắn khó xử nhìn Tần Dật, hiện tại hắn cũng đã già rồi, không muốn gây chuyện lắm, nhưng lại lòng không đành nhìn Quỷ Cốc Môn từng giúp đỡ mình bị người diệt môn, không có đường báo thù.
"Ta nhận được sự giúp đỡ và không chê bai của người Quỷ Cốc Môn, và đây cũng là chuyện duy nhất ta biết, Tần Dật, ngươi hãy tự lo liệu cho bản thân. Những người kia không phải là một tiểu nam hài như ngươi hiện tại có thể đối phó được, cho dù ngươi trong giới trẻ vô cùng lợi hại, nhưng ở trước mặt những người kia cũng chỉ là châu chấu đá xe mà thôi."
"Tần Dật, ngươi không thể khinh cử vọng động, đến lúc đó mất mạng của ngươi, Quỷ Cốc Môn càng thêm hậu kế vô nhân."
Chỉ thấy nắm đấm của Tần Dật siết chặt, hắn đương nhiên sẽ không khinh cử vọng động rồi, dù sao những người kia ở trong tối, hắn cũng chỉ có một người, nếu như liên lụy Lam gia lại xảy ra chuyện, hắn sẽ là tội nhân thiên cổ. Nhưng điều này cũng không chứng minh hắn không muốn biết chân tướng...
"Ngài còn biết gì không? Hy vọng ngài có thể cho ta thêm nhiều gợi ý, ta sẽ không nói ra những chuyện ngài kể cho ta, cũng sẽ không nói cho người khác về buổi gặp mặt hôm nay của chúng ta, chuyện ở đây sẽ cứ như vậy chôn vùi tại đây."
Lão nhân từ trong ánh mắt của Tần Dật nhìn thấy những tia quang mang khác biệt, hắn biết mình tựa như đã đánh giá thấp nam nhân này.
------oOo------