Nguồn: read.st
“Thi Dĩnh, nếu ngươi xuất ngoại, vậy ta sẽ đi ra ngoài ở một đoạn thời gian trước, ta không muốn đem nguy hiểm đến cho nhạc phụ nhạc mẫu, ngươi theo ta chịu phải nguy hiểm đã khiến ta cảm thấy rất có lỗi rồi.”
“Ngươi......”
Thân thể Lâm Thi Dĩnh lùi về phía sau mấy bước, nàng lệ mắt mông lung nhìn Tần Dật, chỉ cảm thấy rất kỳ quái. Người đàn ông này trước đây còn chưa từng như thế, vì sao bây giờ nàng càng thêm xem không hiểu hắn, giống như khoảng cách giữa bọn họ càng ngày càng xa, một ý nghĩ gõ vang cửa lòng nàng.
“Được, vậy ngươi cứ vĩnh viễn đều dọn ra ngoài ở đi.”
“Ngươi nói cái gì?” Tần Dật có chút không tin: “Ngươi có ý gì Thi Dĩnh.”
Hắn cố gắng đi đến trước mặt nàng ôm nàng, mặc dù đó rất vô sỉ, nhưng hôm nay hắn thật sự muốn như vậy.
“Đừng qua đây.” Nàng vươn tay ngăn cản hắn đi đến trước mặt nàng, “Ý ta là, ta đang suy nghĩ chuyện ly hôn của chúng ta, từ trước đến nay mẹ ta đều hy vọng như thế, đặc biệt là những chuyện xảy ra giữa chúng ta sau khi Sở Lịch xuất hiện, ta cảm thấy chúng ta chẳng qua chỉ là giả vờ, không bằng bây giờ chia tay, để tránh ngươi đem nguy hiểm đến cho ta.”
“Ngươi hài lòng rồi sao? Vui vẻ rồi sao?” Nàng gần như là gào thét nói ra.
Tần Dật biết nàng nói đều không phải là thật, chẳng qua chỉ là lời nói giận dỗi mà thôi, nhưng hắn vẫn hung hăng gật đầu. “Bây giờ kết thúc cũng tốt, để tránh ngươi trói buộc bước chân của ta, ta còn có chuyện trọng yếu muốn đi làm.”
“Ngươi......”
Mắt Lâm Thi Dĩnh chợt mở to, không ngờ hắn cư nhiên lại dễ dàng như vậy liền đồng ý, bờ vai của nàng lập tức bắt đầu run rẩy, chóp mũi ê ẩm. “Ngươi là một nam nhân vong ân phụ nghĩa.”
Một khoảng trống trong lòng, Tần Dật cảm thấy lòng của mình bị đào rỗng rồi, nhưng hắn không thể ích kỷ đem Lâm Thi Dĩnh trói buộc trước mặt mình, nguy hiểm hắn gặp phải bây giờ càng ngày càng lớn, nói không chừng ngày nào đó......
“Ngươi đã cân nhắc chuyện ly hôn rồi, cũng quyết định muốn xuất ngoại đi dạo một chút, vậy thì ngươi đi trước đi, chờ ngươi trở lại chúng ta hãy kết thúc chuyện này.”
Tần Dật lạnh mặt nhìn Lâm Thi Dĩnh, “Ta sẽ dọn ra ngoài ở, sẽ không đem nguy hiểm đến cho Lâm gia, ngươi cứ yên tâm. Một mình ở bên ngoài chú ý an toàn.”
Lời nói vừa dứt, hắn đẩy cửa bước ra.
Lưu Tố Mai bị động tác của Tần Dật làm cho giật mình, nhưng vẫn vênh váo nhìn hắn. “Hừ, con gái ta muốn ly hôn với ngươi rồi, Tần Dật, ngươi tốt nhất mau dọn ra ngoài, đừng bao giờ trở về nhà này nữa, nơi đây không hoan nghênh ngươi, mau đi đi.”
Vẻ mặt đuổi người này khiến Tần Dật không còn tâm tư muốn ở lại nữa, hắn quay đầu nhìn Lâm Thi Dĩnh đang ngồi ngẩn người bên giường, nhẫn tâm rời khỏi căn nhà này.
“Thi Dĩnh thật là hảo nữ nhi của mẹ, đáng lẽ đã sớm nên đuổi cái đồ chó nhà mất mặt đó đi rồi, bây giờ mẹ có thể giúp con tìm kiếm nam nhân tốt rồi. Không đúng, con muốn xuất ngoại, chờ con trở về nhất định phải đem về hoàng thất ngoại quốc đó nha.”
Lưu Tố Mai tràn đầy ước mơ, nhưng Lâm Thi Dĩnh trong lòng lại trống rỗng, nàng không biết mình bị làm sao, kỳ kỳ quái quái.
“Thật mất mặt, thật mất mặt, gia môn bất hạnh mà.” Lâm Vĩnh Sơn thở dài than thở nhìn đôi mẹ con có trạng thái rõ ràng khác nhau đó.
Lâm Thi Dĩnh không biết phải tự xử lý thế nào, đẩy Lưu Tố Mai lui ra ngoài sau đó tựa vào cửa ngồi xuống.
Tần Dật có chút thất hồn lạc phách đi lang thang ở bên ngoài suốt một đêm, hắn đột nhiên cảm thấy rời khỏi Lâm gia sau đó hắn đều không có một nơi đặt chân. Lời của Lưu Tố Mai câu nào câu nấy đều sắc sảo, mỗi một câu đều là thật.
Ngày hôm sau, chuyến bay của Lâm Thi Dĩnh đúng hẹn mà tới, khi nàng rời nhà Tần Dật vẫn chưa từng trở về, thất hồn lạc phách nàng chỉ có thể lên chuyến bay rời khỏi nơi đau lòng này, chỉ mong có thể dùng thời gian và không gian để chữa lành vết thương.
Khi Tần Dật dọn đi khỏi Lâm gia không tránh khỏi những lời châm chọc của Lưu Tố Mai, nhưng hắn cũng không lên tiếng, hoàn toàn là nể mặt Lâm Thi Dĩnh mà không so đo với Lưu Tố Mai mà thôi.
Sau khi hắn dọn đi Lam Mộng Uyển liền nhận được tin tức, nàng tựa vào bên xe nhìn người đàn ông đang kéo vali hành lý cười cười.
“Nghĩ ra muốn đi đâu rồi sao?” Nàng làm ra tư thế mời gọi: “Ta cho ngươi một nơi nương thân nhé.”
“Cảm ơn.” Tần Dật mặt đầy vẻ ngượng ngùng, đời này hắn e rằng mắc nợ tình cảm của hai người phụ nữ này rồi.
Lam Mộng Uyển đã cho Tần Dật một nơi đặt chân, là một căn biệt thự nhỏ rất ấm cúng, khiến hắn không còn phải phiêu bạt nữa.
“Này, nghe nói Lâm Thi Dĩnh lúc đi rất khó chịu, ngươi thật sự muốn ly hôn với nàng sao?” Lam Mộng Uyển nhịn không được hỏi ra: “Ngươi đừng như vậy chứ? Trước đây ngươi không phải vẫn nói nếu người khác không nói gì thì các ngươi chính là thật sao?”
“Không có nhiều vì sao như vậy, ta hiện tại tự thân khó bảo toàn.” Hắn cười khổ một tiếng, xoay người từ trong túi rút ra một tờ giấy.
“Nếu ngươi rảnh rỗi thì phái người đi thăm dò chỗ này một chút, đừng có cả ngày chỉ biết bát quái.”
“Hừ.” Lam Mộng Uyển hừ lạnh một tiếng, nhưng nhìn thấy cái địa chỉ đó sau đó nàng mở to hai mắt nhìn: “Ngươi có phải hay không đã tìm được manh mối?”
“Coi là vậy đi, ngươi gọi người đi xem một chút đi, chú ý an toàn.” Tần Dật có chút chán nản nằm trên ghế sofa.
Quả nhiên nhi nữ tình trường có thể nhất lay động lòng của anh hùng, hắn không khỏi cười khổ thành tiếng.
......
“Này, dậy đi, địa chỉ ngươi cho ta đã tra ra được chút đồ vật, rất thú vị, chính ngươi xem một chút đi.” Lam Mộng Uyển mỉm cười đem văn kiện ném vào mặt Tần Dật.
Người vẫn còn đắm chìm trong giấc ngủ giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy đồ vật trên văn kiện thì bật cười.
“Cảm ơn ngươi, quả nhiên có chút manh mối, hôm nay ta sẽ đi gặp người đó.” Hắn đứng dậy vươn vai, trực tiếp ra khỏi cửa.
Lam Mộng Uyển nhịn không được lắc đầu, nàng bây giờ càng ngày càng không nhìn thấu Tần Dật rồi.
Dựa theo địa chỉ lão nhân kia đã cho hắn, thêm vào điều tra của Lam gia, Tần Dật trực tiếp đi tới một căn biệt thự, nơi này nhìn qua rất đơn sơ, nhưng khắp nơi đều giấu giếm sát cơ, nếu không phải người Lam gia đi trước dò đường, hắn e là không vào được.
“Tù phạm, đã lâu không gặp chứ?”
Tần Dật đứng tại cửa phòng đối mặt với cánh cửa tối đen nói: “Môi trường ở đây tốt không? Là cái gì khiến ngươi cam tâm tình nguyện đợi ở chỗ này?”
Người đàn ông trong phòng lề mà lề mề đi ra, hắn dùng tay che đi ánh sáng mặt trời trước mặt, lông mày cau chặt, dường như rất lâu rồi chưa từng nhìn thấy ánh mặt trời.
“Là ngươi à.” Trong ánh mắt hắn không có chút kinh ngạc nào, đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ nhìn Tần Dật, dường như rất nhiều năm trước đã biết hắn sẽ đến vậy.
“Tần Dật, không ngờ ngươi lại đến rất nhanh. Quỷ Cốc Môn bây giờ chỉ còn lại một mình ngươi thôi phải không? Năm đó khi luận bàn với Quỷ Cốc Môn bọn họ lợi hại như thế, ha ha ha......”
Tù phạm mặt đầy vẻ hoài niệm, dung nhan dữ tợn nhìn trong ánh mắt Tần Dật càng ngày càng khiến hắn thấy người này chính là kẻ sát nhân năm xưa.
“Nói đi, năm đó ngươi đã dùng thủ đoạn tàn nhẫn gì để sát hại mọi người của Quỷ Cốc Môn, nói đi, khi nghe thấy tiếng rên rỉ của họ ngươi có động lòng một chút nào không?”
Tần Dật bạo ngược bóp lấy y phục của Tù phạm, cố gắng lôi người đó ra, nhưng lại nhìn xuyên qua lưng của hắn, hắn lập tức mặt đầy vẻ chấn kinh.
------oOo------