Nguồn: read.st
Sau khi chơi một lúc ứng dụng Mộc Ngư TV, Thường Vũ đã giành được không ít quà tặng nhỏ, trong đó có một loại quà miễn phí gọi là "chày gỗ", không chỉ có thể dùng để dự đoán, mà còn có thể dùng để tặng thưởng. Tóm lại, Thường Vũ xem như đã trải qua một buổi sáng vui vẻ.
Chỉ là, theo thời gian trôi qua, đã đến trưa, Hoàng Tĩnh vậy mà không đến tìm hắn.
Thường Vũ thả thần thức ra ngoài, hắn phát hiện, trong căn phòng bên trái lại có người đang làm chuyện đó, hơn nữa lại là 3p, một trung niên nhân da vàng, cùng hai cô gái Tây, giữa ban ngày ban mặt quằn quại không ngừng. Thường Vũ vội vàng thu hồi thần thức, hắn lúc này mới ý thức được, phòng của Hoàng Tĩnh ở một hướng khác. Thế nhưng là, khi thần thức của Thường Vũ xâm nhập vào bên trong phòng của Hoàng Tĩnh, vậy mà trống không một bóng người.
Không khỏi, Thường Vũ cảm thấy nghi hoặc, theo lý mà nói, Hoàng Tĩnh bất luận đi đâu, đều sẽ nói với hắn một tiếng. Thần thức của Thường Vũ men theo hành lang kéo dài xuống, rất nhanh, hắn phát hiện Hoàng Tĩnh, Hoàng Tĩnh lúc này đang ở đại sảnh tầng một đi tới đi lui, tựa hồ có chuyện gì phiền não.
Thường Vũ nghĩ nghĩ, cũng lựa chọn ra ngoài.
Ra đến cửa thang máy, đối diện đi tới một nam tử trung niên trông có vẻ hình thù kỳ quái, người này có khuôn mặt ngựa, lại thêm cái đuôi ngựa dài, quả thực chính là một thớt ngựa dạng người. Người này đúng là "Ngưu Bá", là "Tiên Nhi" phái tới tìm Thường Vũ.
"Xin chào, xin hỏi 504 ở phía trước phải không?" "Ngưu Bá" hiền lành cười cười, ngay sau đó hỏi Thường Vũ.
Thường Vũ nhíu mày, hắn phát hiện, nam tử trung niên này nội lực thâm hậu, là người có nội công thâm hậu nhất mà hắn gặp cho tới nay. Ngoài ra, căn phòng "504" mà người này hỏi, chính là phòng của hắn.
Nhưng mà, đuôi lông mày của Thường Vũ rất nhanh giãn ra, cũng nhàn nhạt nở nụ cười, nói: "Phía trước rẽ trái, sau đó đi thẳng mười mấy mét chính là 504." Mặc dù không biết người này vì sao tìm mình, nhưng Thường Vũ luôn cảm thấy hắn không có ý tốt, điều này có thể đoán được một số từ khuôn mặt quá mức tự tin, cùng với trang phục kỳ quái của hắn. Nhưng mà Thường Vũ vẫn nói cho hắn căn phòng, bởi vì trong phòng căn bản không có ai.
Được hồi đáp của Thường Vũ, "Ngưu Bá" hài lòng gật đầu, sau đó nghiêng người nhường ra thông đạo, để Thường Vũ tiến vào bên trong thang máy. Thường Vũ mỉm cười, trước khi đi cũng đối với "Ngưu Bá" gật đầu.
"Ngưu Bá" đưa mắt nhìn theo Thường Vũ rời đi, lúc này mới quay đầu đi về phía phòng 504, đồng thời, miệng của hắn còn đang lẩm bẩm: "Thật sự là một tiểu hỏa tử thân thiện, lúc trước hỏi đường, nhưng không có người nào hảo tâm giải đáp như vậy."
Không sai, "Ngưu Bá" vì để đến khách sạn "sáu sao" chỗ Thường Vũ, đã xảy ra rất nhiều khó khăn trắc trở. Đầu tiên là hắn gọi taxi, kết quả gặp phải kẻ lái xe dù, dẫn hắn đi mấy vòng trong thành, thật vất vả mới đến nơi, còn bị thu hơn ngàn tệ Hoa Hạ mới có thể xuống xe. Sau khi đến khách sạn, hắn muốn vào trong tìm người, lúc hỏi đường Hoàng Tĩnh, Hoàng Tĩnh đối với hắn chỉ có một chữ "cút", nếu không phải vì công phu dưỡng khí của tự thân đúng chỗ, hắn e rằng đều muốn động thủ đánh người rồi. Mà ở mấy lần hỏi đường về sau, kết quả lại bị nhân viên phục vụ của khách sạn chặn lại, nói là nếu không làm nghiệp vụ khách sạn thì không thể xông vào.
Trong lúc bất đắc dĩ, "Ngưu Bá" đã mở một căn phòng ở tầng năm, cuối cùng lên tới phía trên, mà lúc ra khỏi cửa thang máy, hắn đã gặp Thường Vũ. Không chút nghi ngờ, Thường Vũ là người thân thiện nhất mà hắn gặp được hôm nay.
Lúc Thường Vũ xuống đến tầng một, Hoàng Tĩnh vẫn còn đang đi tới đi lui một cách không chút đầu mối.
"Thường đại ca." Thấy Thường Vũ đi tới, bước chân của Hoàng Tĩnh cuối cùng dừng lại.
"Làm gì vậy? Nhìn lên ngươi rất nôn nóng." Thường Vũ vỗ vỗ bờ vai của hắn, ôn hoà hỏi.
Hoàng Tĩnh thở dài một tiếng, ngồi xuống trên ghế sofa ở một bên, nói: "Ta đang chờ thủ hạ của ta đem tự thiếp đến cho ta, thế nhưng là thủ hạ kia tựa hồ đã mất liên lạc rồi."
"Tự thiếp? Tự thiếp Mạnh Hàng Tường viết cho ngươi sao?" Thường Vũ hồi ức một chút, hỏi.
"Không sai, chính là tự thiếp do Mạnh hội trưởng làm cho ta." Hoàng Tĩnh trịnh trọng gật đầu nói.
"Thế nào, ngươi không có mang theo bên mình sao?" Thường Vũ tò mò hỏi.
Khóe miệng Hoàng Tĩnh co giật mấy cái, trên mặt xuất hiện thần sắc hối hận, nói: "Bởi vì tự thiếp mà Mạnh hội trưởng đã làm có chút cỡ lớn, cho nên ta để thủ hạ đi trước đưa tới Kinh Đô, chỉ là, thế nào cũng không nghĩ tới, hắn sẽ gây rắc rối vào thời điểm quan trọng này."
"Không cần quá lo lắng, cho dù không có tự thiếp cũng không có gì, chúc mừng sinh nhật, chỉ cần có tâm ý, quà gì cũng được, ta nghĩ ông nội của ngươi sẽ không so đo đâu." Thường Vũ ngồi bên cạnh hắn, lần nữa vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói.
Hoàng Tĩnh đương nhiên hiểu đạo lý này, nhưng là hắn chính là không cam tâm, rõ ràng đã chuẩn bị quà mà ông nội thích, nhưng lại không có biện pháp đưa ra ngoài.
Ngay khi bọn họ nôn nóng chờ đợi, "Ngưu Bá" đã đến cửa phòng 504, hắn gõ gõ cửa, nhưng là không có ai đáp lại. Liên tục gõ mấy lần cửa, lại chờ 3 phút sau, hắn cuối cùng mất kiên trì, hắn chuẩn bị xông vào. Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị một cước đạp tung cửa, dì lao công ở một bên đã sớm sinh nghi liền ngăn cản hắn.
"Này, cái quái nhân kia, ngươi muốn làm gì?" Dì lao công giơ chổi lên, hung ác nhìn chằm chằm "Ngưu Bá".
"Ngưu Bá" sững sờ, ngược lại là không chú ý tới trong căn phòng đối diện chéo lại có một dì lao công, đồng thời, hắn chú ý tới số phòng kia, 507, chính là số phòng hắn vừa mới làm thủ tục.
"A di, hỏi ngươi một chuyện, người ở bên trong 504 này đi đâu rồi?" "Ngưu Bá" ngượng nghịu buông chân phải giơ cao cao của mình xuống, sau đó lộ ra một nụ cười tự cho là rất đẹp trai, hỏi.
"Ngươi gọi ai là a di đó, lão già, ngươi còn già hơn ta nhiều." Dì lao công nghe thấy xưng hô phía trước của hắn, thì đã giận không kềm được, đợi hắn nói xong, thì lập tức phản bác nói.
"Ngưu Bá" thu hồi nụ cười, lông mày nhíu lại một chút, nghiêm túc hỏi: "Tiểu muội muội, ngươi nói cho lão ca ta xem thử, người ở bên trong căn phòng này đi đâu rồi?"
Dì lao công nghe được một tiếng "tiểu muội muội" của hắn, lập tức liền là một trận ớn lạnh, nhưng mà nàng cũng không chuẩn bị nói chuyện với "Ngưu Bá" nữa, trực tiếp hồi đáp: "Người vừa mới ngồi thang máy xuống dưới chính là, thật sự là cái lão nam nhân vô sỉ, chừng tuổi này còn học người khác cua gái, còn tiểu muội muội nữa chứ, cũng không tè dầm xem thử cái khuôn mặt ngựa kia của mình." Nói xong, dì lao công cũng không thèm để ý đôi mắt quả thực muốn giết người của "Ngưu Bá", tự lo lấy mình cầm chổi, tiếp tục quét dọn vệ sinh.
"Ngưu Bá" cuối cùng vẫn là nhịn xuống sát ý, hắn đến đây là phải chịu trách nhiệm mang người về cho Thiếu chủ, không thể gây chuyện, giết người là việc nhỏ, nếu vì thế mà lỡ việc mới là đại tội. Thế là hắn u uất trở lại cửa thang máy, trong lòng có chút không nói nên lời, hóa ra Thường Vũ mà hắn vừa mới gặp cũng không phải người tốt gì, bởi vì hắn rõ ràng tìm chính là Thường Vũ, thế nhưng là Thường Vũ lại không trực tiếp nói cho hắn biết, còn khiến hắn đi một chuyến vô ích.
Tầng một, trên ghế sofa đại sảnh.
"Ta đoán thủ hạ của ta hoặc là đã phản bội, hoặc là đã xảy ra chuyện rồi." Hoàng Tĩnh tự lẩm bẩm nói.
"Không sai, hắn đích xác là đã phản bội, đường đệ tốt của ta." Trong đại sảnh truyền đến một tiếng nói kiêu ngạo đến cực điểm, khiến tất cả mọi người thoáng liếc mắt.
"Nhìn gì mà nhìn, chưa từng thấy qua soái ca a." Người đến thấy tất cả mọi người đều nhìn hắn, không khỏi gầm thét một tiếng. Mấy tên bảo tiêu phía sau người này đứng ra ngoài, tiếng bước chân "vù vù" khiến những người xung quanh đều là sợ hãi xoay mặt đi.
------oOo------