Nguồn: read.st
Thường Vũ đã được tất cả mọi người công nhận, trở thành Hội trưởng Cổ Cầm Hiệp Hội đúng như tên gọi.
“Tiếp theo, xin mời Nam Cốc Tử đời tiếp theo của chúng ta nói vài câu.” “Nam Cốc Tử” nhìn Thường Vũ nói.
Sắc mặt Thường Vũ tối sầm, cái danh hiệu “Nam Cốc Tử” này cũng quá khó nghe đi.
“Khụ khụ, lão già Nam Cốc Tử, ta nói trước về vấn đề danh hiệu này đã, danh hiệu Nam Cốc Tử này quá khó nghe, ta không cần nữa, chính ngươi giữ lấy, hoặc ngươi thích cho ai thì cho.” Thường Vũ sắc mặt khó coi nói.
“Cái này sao mà được chứ, Cổ Cầm Hiệp Hội của chúng ta thành lập mấy chục năm, còn chưa từng có chuyện tách rời danh hiệu Nam Cốc Tử và chức vụ Hội trưởng bao giờ.” Nam Cốc Tử lắc đầu, kiên quyết nói.
Những người khác cũng liên tục gật đầu.
“Bây giờ ta là Hội trưởng đúng không? Vậy ta sẽ hủy bỏ danh hiệu này, như vậy được chứ? Nếu ngay cả điểm này cũng không được thì cái chức Hội trưởng này ta cũng không làm nữa.” Thường Vũ xòe tay ra, dứt khoát nói.
Thấy Thường Vũ vậy mà như thế vô lại, lập tức tất cả mọi người đều hết cách.
“Được rồi, cứ quyết định vậy đi, chức Hội trưởng này ta làm, nhưng danh hiệu Nam Cốc Tử vẫn để lại cho ngươi đi.” Thường Vũ khoát tay, kiên định nói.
Nam Cốc Tử thấy Thường Vũ ý đã quyết, liền cũng không còn ý nghĩ phản bác nữa.
“Tiếp theo ta muốn tuyên bố một chuyện.” Thường Vũ chỉnh ngay ngắn sắc mặt, tiếp tục nói.
Thần sắc mọi người đều nghiêm lại, đều phi thường tò mò hắn muốn nói gì.
“Xét thấy Cổ Cầm Hiệp Hội của chúng ta không có địa điểm làm việc chuyên biệt, ta chuẩn bị mua hoặc xây một căn nhà trong huyện thành Bình An Huyện làm tổng bộ, đến lúc đó các ngươi có thể đích thân nhập trú, hoặc để thủ hạ đệ tử bọn người của các ngươi đến.” Thường Vũ tuyên bố, chỉ là biểu lộ của mọi người trông nhàn nhạt, không quá đỗi vui mừng.
Thường Vũ cũng không để ý, tiếp tục nói: “Phàm là người đến nhập trú, đến lúc đó đều có thể hưởng thụ đãi ngộ lương bổng của công chức cao cấp, đồng thời cũng là bao ăn bao ở, các ngươi có thể tham khảo tiêu chuẩn nhân viên của Thư Pháp Hiệp Hội.”
Lời này của Thường Vũ vừa nói ra, lập tức khiến mọi người xôn xao, Cổ Cầm Hiệp Hội chỉ là hiệp hội dân lập, từ trước tới nay chưa từng có chuyện đãi ngộ lương bổng, bây giờ Thường Vũ lại muốn cho bọn họ bao ăn bao ở và cung cấp tiền lương, ai không đến nhập trú, người đó chính là kẻ ngu.
Thấy mọi người phản ứng nhiệt liệt, Thường Vũ cũng coi là yên tâm rồi.
Những sự việc cụ thể phía sau, Thường Vũ liền không nói nữa, bởi vì những thứ này đều cần nhân tài chuyên nghiệp đến giải quyết.
Thường Vũ tìm Đường Sở Sở, bảo nàng đi tìm người làm quy hoạch, đến lúc đó sẽ tu kiến một tòa đại lâu, chuyên môn dùng cho công ty của Thường Vũ và nhân viên hiệp hội.
Đương nhiên rồi, cụ thể ra sao, vẫn là phải chờ Đường Sở Sở tìm người đi thiết kế và quy hoạch.
Nhiệm vụ Thường Vũ hiện tại giao cho nàng chính là đi thuê một tầng lầu, trước tiên an ủi tốt người của Cổ Cầm Hiệp Hội, còn như kế hoạch tiếp theo, theo Thường Vũ phỏng chừng, ít nhất cũng phải nửa năm mới có thể hoàn thành.
Mà trong lúc bàn giao những sự việc này cho Đường Sở Sở, Thường Vũ cũng không quên “chính sách nông nghiệp nâng đỡ” mà Hà Trạch Minh từng nói với hắn, cho nên hắn còn dặn dò Đường Sở Sở phái người đi khảo sát và mua đất hoang ở các nơi thuộc Bình An Huyện.
Còn như đất hoang phụ cận Hạnh Hoa Thôn, thì do Thường Bình đi phụ trách thu mua hoặc nhận thầu.
Tóm lại, Thường Vũ lại là mấy cuộc điện thoại liền đem tất cả mọi chuyện an bài thỏa đáng, những việc còn lại liền giao cho người khác đi làm.
Người của Cổ Cầm Hiệp Hội đi Long Phượng Tửu Điếm ăn mừng, còn Thường Vũ thì sau khi tùy tiện uống mấy chén trà, liền tìm lý do chuồn đi, kịp lúc trước khi trời tối về đến nhà.
Khi Thường Vũ về đến nhà, An Dĩ Nhu đang đùa giỡn cùng chó cưng “Tiểu Tiểu”, trông khá hòa hợp.
“Lão bà, ta về rồi.” Thường Vũ hô một tiếng.
Nhưng là An Dĩ Nhu lại không cho hắn sắc mặt tốt, mà là trừng mắt nhìn hắn hô: “Về rồi còn không đi làm cơm, ta và mấy con thú cưng đều đói meo rồi.”
Tiểu Tiểu trong lòng An Dĩ Nhu cũng là theo đó kêu: “Gâu gâu gâu (Chủ nhân, ta đói rồi).”
Thường Vũ không dám nổi nóng với An Dĩ Nhu, nhưng lại là hung hăng trừng mắt liếc Tiểu Tiểu.
Tiểu Tiểu sợ rụt lại một chút, lại là chọc cho An Dĩ Nhu một trận bạch nhãn.
Thường Vũ hé miệng, không nói nên lời, cuối cùng chỉ có thể lộ ra biểu lộ ủy khuất, đi vào trong nhà.
Thấy Thường Vũ vẻ mặt đáng yêu như thế, An Dĩ Nhu cuối cùng cũng là “phốc phốc” một tiếng bật cười.
Tiểu Tiểu không rõ vì sao, nữ chủ nhân vừa nãy không phải trông có vẻ hung dữ sao, sao đột nhiên lại cười?
Dựa vào cái đầu chó của nó, cũng nghĩ không thông cảm xúc phức tạp của nữ chủ nhân nhà mình.
Thường Vũ phiền muộn đi đến nhà bếp, nhìn một chút sau đó, cũng không có bao nhiêu rau quả nữa, hắn quyết định trước tiên ứng phó bữa ăn này, đợi ngày mai đi nông trường xem xét, có hiệu quả của dịch thể sinh trưởng thực vật và dịch thể cải tạo đất đai, lường trước những rau quả mọc nhanh kia hẳn là gần như chín rồi.
Bữa tối rất phong phú, xét thấy An Dĩ Nhu đặc biệt phân phó, bữa tối của mấy con thú cưng cũng không tệ chút nào, cuối cùng là đều rất vui vẻ, người duy nhất không vui vẻ hẳn là Thường Vũ rồi, hắn bận rộn hơn nửa ngày, An Dĩ Nhu cũng không nói mấy câu cảm ơn.
Ngược lại là mấy con thú cưng rất có lễ phép, kêu “gâu gâu gâu” không ngừng, chỉ để khen ngợi tay nghề của Thường Vũ, chỉ là Thường Vũ càng thêm quan tâm thái độ của An Dĩ Nhu mà thôi.
Thường Vũ trong sự phiền muộn cắm đầu lao vào không gian hệ thống.
“Tính danh: Thường Vũ
Giới tính: Nam
Sở thích: Nữ
Kỹ năng: Lái xe sơ cấp, Thuần thú sơ cấp, Bài Vân Chưởng sơ cấp, Y thuật (tinh thông), Cầm nghệ (tinh thông), Kỳ nghệ (tinh thông), Thư pháp (tinh thông), Hội họa (tinh thông), Trù nghệ (tinh thông), Thái Cực Quyền (tinh thông)
Thể chất: Phàm nhân cấp ba (tay chân cường hóa cấp một, hạ thể cường hóa cấp một)
Điểm nhiệm vụ: 3
Giá trị lười biếng: 40
Điểm danh vọng: 130
Đánh giá tổng hợp: Tài tử (chưa đeo), người lười nhát như gà yếu”
Thường Vũ đầu tiên là mở ra giao diện rút thăm trúng thưởng, lần thứ nhất rút là đĩa rút thăm nhỏ.
“Đinh, chúc mừng túc chủ, thu được hòm báu vật loại tiêu hao.”
“Đinh, chúc mừng túc chủ, thu được một túi quà hạt giống cây ăn quả.”
Thường Vũ nhìn đến mắt cũng trợn tròn, nghĩ thầm, vận khí của mình có tệ đến vậy sao?
Đừng nhìn cái gì mà túi quà này danh tiếng rất lớn, kỳ thực sau khi mở ra, cũng liền chỉ mấy chục hạt giống mà thôi, hạt giống rau quả lần trước cũng là như vậy, chỉ là lần này biến thành hạt giống cây ăn quả.
Cũng coi là không buồn không vui đi, Thường Vũ mở ra đĩa rút thăm lớn, sau khi do dự một giây đồng hồ, vẫn là nhấp vào nút bắt đầu rút thăm.
“Đinh, chúc mừng túc chủ, thu được hòm báu vật loại đặc thù.”
Hòm báu vật tử kim sắc kích thước lớn hơn, suýt chút nữa làm chói mù con mắt của Thường Vũ.
“Yeah!” Thường Vũ kinh hô lên tiếng.
An Dĩ Nhu một bên nghi hoặc xoay đầu nhìn về phía hắn, trong miệng thầm nói: “Không hiểu ra sao.”
Thường Vũ ngượng ngùng gãi gãi sau gáy, tiếp tục mở hòm báu vật.
“Đinh, chúc mừng túc chủ, thu được ‘Không Chi Dực’.” Cùng với âm thanh điện tử tổng hợp của hệ thống, một đôi cánh nhỏ màu trắng nhạt xuất hiện ở bên trong không gian hệ thống.
“Không Chi Dực: Đặc sản của Ca Đạt Tinh Hệ Cáp Tháp Tinh Cầu, lắp đặt ở phía sau cơ thể người, khi sử dụng có thể tàng hình, trước khi tiêu hao hết thể lực, có thể tiếp tục phi hành, chính là một trong những đồ chơi lưu hành nhất của Ca Đạt Tinh Hệ.”
Thường Vũ chú ý tới lời giải thích bên cạnh đôi cánh nhỏ này, phần phía trước thì cũng được, có thể làm người bay lượn, rồi cánh còn có thể tàng hình, bất kể nhìn thế nào đều phi thường tuyệt vời, nhưng là câu cuối cùng này là ý gì, một trong những đồ chơi lưu hành nhất?
Một món Thần khí nghịch thiên như vậy, cũng chỉ là đồ chơi?
------oOo------