Nguồn: read.st
Ngón giọng của Thường Vũ đã thành công dẫn bạo toàn trường, rất nhiều trùm mic đều lũ lượt lựa chọn trầm mặc, vốn dĩ bọn họ còn muốn lên múa rìu qua mắt thợ, nhưng sau khi có phần trình diễn của Dương Nhã Đình và Thường Vũ, hiện tại còn ai dám tùy tiện lên sân khấu.
Cho nên, nhất thời, tiếng quỷ kêu trong căn phòng KTV này đã không còn, thay vào đó là từng khúc điệu phi thường hay, bởi vì những người hát không hay đều không dám hát nữa, chỉ còn lại những người hát hay lên sân khấu.
Mà với tư cách là người có ngón giọng tuyệt vời nhất, Thường Vũ đã bị mọi người mạnh mẽ yêu cầu hát vài bài, tuy rằng ca khúc của hắn đều là những bài dân ca rất kén người nghe, nhưng không chịu nổi giọng hát của hắn hay, mỗi lần lên sân khấu đều nhận được tiếng vỗ tay nhiệt liệt từ mọi người, cũng coi như là thỏa mãn một phen lòng hư vinh của Thường Vũ.
Bởi vì trước đây Thường Vũ chưa từng thể nghiệm qua cảm giác được người khác khen hát, hồi tưởng năm đó, mỗi lần hắn hát chỉ cần không bị người khác đánh đã là may mắn rồi.
Dù sao cũng là buổi tụ hội, không thể nào chỉ có hát hò, ăn uống vui chơi đều là không thể thiếu, cho nên trên bàn rất nhanh đã được đưa lên nhiều đồ ăn thức uống và đạo cụ vui chơi.
Trong đó bao gồm một loại ván cờ lắc xúc xắc, mỗi lần người thua cờ đều phải chịu phạt rượu.
Lúc bắt đầu, mọi người còn vô cùng nhiệt tình mời Thường Vũ tham gia, nhưng bọn họ không biết Thường Vũ có thần thức tồn tại, cho nên cho dù là hắn nhắm mắt cũng có thể thắng.
Vài ván sau, những nam sinh cùng Thường Vũ chơi đều uống đến mơ mơ màng màng, duy chỉ có Thường Vũ một ngụm rượu cũng chưa từng uống qua.
Lúc này bọn họ mới phản ứng lại, Thường Vũ e rằng là một lão thủ trong đó, nếu không thì chỉ bằng vận may không có khả năng mỗi ván đều thắng.
Lão Mặc, với tư cách là một trong những người cùng tổ với Thường Vũ, hắn là người thua nhiều nhất, đã liên tục uống gần mười cốc bia, bụng đều đã phình to lên.
"Không được rồi, tôi không thể chơi nữa, tôi phải đi nhà vệ sinh, bằng không cái bụng này sắp nổ tung rồi." Lão Mặc lắc đầu, khoát tay, run rẩy nói.
Mọi người cũng không cưỡng cầu, lập tức liền buông tha hắn, để hắn đi ra ngoài.
Mà sau khi Lão Mặc đã đi ra ngoài, tổ của Thường Vũ rốt cuộc cũng ngừng lại, bởi vì vài người khác cũng không dám dễ dàng chơi cùng Thường Vũ nữa, nếu không bọn họ chính là Lão Mặc tiếp theo.
Điều khiến bọn họ tương đối tức giận là, Thường Vũ trước khi chơi, còn luôn nhấn mạnh với bọn họ rằng mình không biết chơi, bảo mấy anh em nương tay một chút, nhưng mới chỉ sau một ván, Thường Vũ đã khiến mấy người bọn họ thua không còn manh giáp.
Hiển nhiên, trong mắt bọn họ, Thường Vũ lại là đang giả heo ăn thịt hổ, đối với điều này, Thường Vũ cũng không có cách nào giải thích, chung quy cũng không thể nói cho bọn họ biết, mình là đang dùng thần thức để gian lận sao?
Tổ của bọn họ ngừng lại trò chơi, nhưng những người khác lại không ngừng lại, cho nên trong phòng KTV vẫn là tiếng xúc xắc, tiếng ca không ngừng, nhìn thật náo nhiệt.
Thế nhưng, cùng với thời gian trôi qua, thời gian của hai bài hát nữa trôi qua, Lão Mặc vậy mà vẫn chưa trở về.
"Thường Vũ, Lão Mặc làm sao vậy? Chúng ta đi nhà vệ sinh xem sao đi." Tiết Tuấn Kiệt ở bên cạnh nghi hoặc nói.
Thường Vũ nhíu mày, thần thức thả ra, rất nhanh, hắn phát hiện Lão Mặc ở chỗ ngoặt cách đó mười mấy mét, lúc này hắn phát hiện Lão Mặc vậy mà đang bị một đám tiểu lưu manh vây quanh, hình như đang uy hiếp hắn.
Đột nhiên, Thường Vũ hít sâu một cái sau đó, không nói một lời nào đứng dậy đi ra ngoài.
Tiết Tuấn Kiệt nghi hoặc nhìn động tác của Thường Vũ, không biết vì sao Thường Vũ đột nhiên trở nên mặt không biểu cảm, hắn liền vội vã gọi mấy người bạn học phía sau cùng theo kịp.
Các bạn học đang hát cũng phát hiện sự khác thường, bọn họ ào ào ngừng lại, đều tò mò đi theo ra ngoài.
Thường Vũ nhanh chóng đi đến chỗ ngoặt, mười mấy tên côn đồ kia vẫn đang vây quanh Lão Mặc, hơn nữa trên mặt Lão Mặc hình như còn có dấu bàn tay.
"Ai cho phép các ngươi đánh hắn?" Thường Vũ đi đến bên cạnh Lão Mặc, đem hắn kéo lên, nhìn đám côn đồ lãnh khốc nói.
Trong giọng nói của Thường Vũ mang theo sự băng lãnh, mang theo ý vị muốn nuốt sống người khác.
Nhưng bởi vì đám côn đồ hiện tại vẫn là người đông thế mạnh, cho nên bọn họ cũng không thối lui, mà là ác độc nói: "Tiểu tử, ngươi muốn chen ngang vào sao? Lão già này đụng trúng nữ nhân của lão đại chúng ta, không đánh gãy một cái chân thì đừng hòng chạy thoát."
Vừa nói, bọn họ liền muốn tiến lên, trông rất không dễ đối phó.
Lúc này, đám người vừa vặn tới được phía sau Thường Vũ, tự nhiên cũng nghe thấy âm thanh của đám côn đồ, bọn họ đều ưỡn ngực đi ra, từng người một kêu gào muốn đi lên đánh những tên tiểu lưu manh này.
Thường Vũ âm thầm dùng nội khí dò xét một phen thân thể của Lão Mặc, phát hiện chỉ là đã bị kinh hách, cũng không có bị thương, đột nhiên buông lòng.
Ngay sau đó thần thức của hắn thả ra ngoài, chú ý tới ở phía sau đám tiểu lưu manh không xa có một nam tử thô tráng, hắn đang ôm lấy một nữ tử ăn mặc bạo lộ, đang say sưa ngon lành xem trò vui.
Nhìn thấy bên Thường Vũ đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy, đám côn đồ có chút do dự, nhưng rất nhanh, phía sau bọn họ truyền đến âm thanh của nam tử thô tráng.
"Dám ở địa bàn của Bá Ca ta gây sự, không có một trăm tám mươi vạn, đám người các ngươi đều đừng hòng đi." Giọng nói của hắn tràn đầy tính xâm lược, khiến đám học sinh này đều nhịn không được nổi da gà.
Nhưng Thường Vũ lại vô cùng trấn định đứng tại chỗ, ánh mắt của hắn sáng rực, phảng phất có thể xuyên qua đám người, nhìn thấy Bá Ca ở phía sau cùng.
Nghe thấy âm thanh của lão đại của mình sau đó, đám côn đồ này cũng coi như đã lớn mật, liền từ bên hông rút ra lợi khí, có đao dưa hấu, có chủy thủ, trong ánh sáng lờ mờ của KTV, chúng tản ra hàn quang dị thường.
"Các ngươi lùi lại một chút." Thường Vũ vừa lấy ra điện thoại di động, vừa hướng về phía các bạn học phía sau nói.
Mọi người không biết vì sao, phảng phất trong âm thanh của Thường Vũ mang theo ma âm vậy, bọn họ không tự chủ được liền lùi lại chừng năm bước.
Mà lúc này Thường Vũ đã gọi điện cho Hà Minh.
"Hà Cục trưởng, lát nữa làm phiền ngài đến KTV XX gần Long Phượng Tửu Điếm để xử lý hậu quả một phen, tôi e rằng sẽ có chút động tác lớn." Thường Vũ trực tiếp nói.
Hà Minh lúc này đang ăn cơm trưa, đột nhiên tiếp nhận điện thoại của Thường Vũ còn tưởng rằng có thể kiếm được một bữa ăn miễn phí, nhưng lại không nghĩ tới là công việc xử lý hậu quả, nhưng mà, Hà Minh vẫn là vô cùng vui vẻ, bởi vì ân tình lần này có thể ghi nhớ, chờ lần sau lại đi kiếm ăn miễn phí.
Cho nên Hà Minh lập tức liền đáp ứng.
Thường Vũ thu điện thoại di động xong, nhíu mày nhìn về phía đám côn đồ.
Lúc này Bá Ca đang ôm lấy mỹ nữ ăn mặc bạo lộ, hắn đã có chút hối hận, bởi vì vừa rồi điện thoại của Thường Vũ kia, là gọi cho một người gọi là Hà Cục trưởng, căn cứ theo những gì hắn biết, cục trưởng cục cảnh sát của Bình An huyện chính là họ Hà.
Bá Ca từ trong đám côn đồ xuyên qua, muốn qua nói mấy câu hòa giải, nhưng hắn còn chưa kịp nói chuyện, liền đột nhiên bị Thường Vũ quạt một bạt tai.
Sau một tiếng "Bốp", thân thể của Bá Ca bay đến trên tường cách đó vài mét.
Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Thường Vũ tiếp tục tiến lên, giữa một quyền một cước, đem tất cả đám côn đồ đánh ngã.
Đám côn đồ thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã ngã trên mặt đất, bọn họ ngây ngốc nhìn Thường Vũ, trong lòng vô cùng uất ức, bọn họ ngược lại là muốn phản kháng, nhưng tay chân của bọn họ hình như không nghe sai khiến vậy, căn bản không dùng được sức lực.
Mà đây cũng là một trong những cách dùng uy áp mới được Thường Vũ phát minh, không lấy việc áp đảo kẻ địch làm mục đích, thay vào đó là hạn chế hành động của chúng, khi đông người không nên bộc lộ quá nhiều thủ đoạn thì vô cùng dùng tốt.
Bá Ca giãy giụa đứng dậy, muốn nói chuyện, nhưng Thường Vũ hình như vô cùng chán ghét âm thanh của hắn, căn bản không cho hắn cơ hội, trực tiếp đi qua một cước đá vào trên bụng của hắn.
Bá Ca nhổ một ngụm bọt trắng sau đó, trực tiếp ngất đi.
------oOo------