Nguồn: read.st
"Tuyết Linh, đi học rồi phải thật tốt nghe lời thầy cô, bình thường nên trao đổi nhiều hơn với bạn bè, có gì không hiểu thì hỏi bạn học, còn nữa, nếu không có tiền thì nói với ông nội, cho dù ông nội không có tiền, cũng sẽ hỏi Thường Vũ mượn cho con." Trưởng thôn líu lo không ngừng bên tai Thường Tuyết Linh, còn Thường Tuyết Linh chỉ có thể mỉm cười gật đầu không ngừng, trong lòng thì đã sớm hi vọng trưởng thôn có thể mau chóng dừng lại.
Hôm nay là ngày 5 tháng 9, một ngày trước khi Phủ Đán Đại học khai giảng, Thường Tuyết Linh đã chuẩn bị hành lý xong xuôi, đang định đi lên trực thăng, nhưng lại đụng phải trưởng thôn đang chờ nàng.
"Ông nội yên tâm đi, cháu lại không phải lần đầu tiên đi học, đây đã là năm hai đại học rồi, có kinh nghiệm mà." Thường Tuyết Linh kiên nhẫn nói.
Về phương diện tiền bạc, Thường Tuyết Linh từ trước đến nay chưa từng lo lắng, bởi vì nàng đã tống tiền Thường Vũ một trăm triệu Hoa Hạ tệ, lại thêm Phủ Đán Đại học phụ cận có nhà cửa và xe cộ mà Thường Vũ đã sớm mua sẵn, Thường Tuyết Linh đây đâu phải là đi học, đơn giản chính là đi hưởng thụ.
"Tiểu Hắc, Tiểu Khả Ái, các ngươi đi lên trước." Cho dù là đi học, Thường Tuyết Linh cũng không quên mang theo Tiểu Hắc và Tiểu Khả Ái.
Hai con chó Tiểu Hắc và Tiểu Khả Ái đã quen làm mưa làm gió ở thôn Hạnh Hoa suốt thời gian nghỉ hè, vừa nghĩ tới việc lập tức lại muốn đi Hải Thành, lập tức là một trận "gâu gâu gâu" kháng cự.
Nhưng không chịu nổi ánh mắt uy hiếp của Thường Tuyết Linh, cuối cùng chúng vẫn ngoan ngoãn lên trực thăng.
Trên trực thăng, ngoài hai chú chó ra, còn có ba nữ Hàn Thiến. Tuy nói việc quản lý kiến thiết đô thị ngoại thành cần có các nàng, nhưng dù sao các nàng vẫn là học sinh, chỉ có làm phong phú kiến thức mới có thể quản lý tốt hơn, cho nên các nàng cũng phải trở về đi học.
Còn về phương diện quản lý ngoại thành, tạm thời giao cho Thường Bình và đám thư sinh đi làm.
"Trưởng thôn, ông yên tâm đi, sau khi tới đó, ta sẽ chào hỏi thầy giáo của Tuyết Linh trước." Thường Vũ nói.
Trưởng thôn ngoài việc gật đầu ra, cũng không làm được gì, chỉ có thể nhìn trực thăng chậm rãi bay lên không trung rời đi.
Vốn dĩ đi xe cần nửa ngày, nhưng hiện tại trực thăng do bay thẳng, vừa vặn một giờ, đám người Thường Vũ liền đến giữa không trung Phủ Đán Đại học.
Tiếng gầm rú của trực thăng đã hấp dẫn rất nhiều người, bởi vì nó hạ xuống ở sân thể dục, rất nhiều người hiếu kỳ đều chạy theo đến bên cạnh sân thể dục, bọn họ muốn nhìn một chút, rốt cuộc là phú hào nhà nào lái trực thăng đi học.
Đầu tiên xuống trực thăng là Tiểu Hắc và Tiểu Khả Ái, lần này, tất cả mọi người đều biết, chính là Thường Tuyết Linh, một trong các hoa khôi của trường, đã đến.
Thường Tuyết Linh bình thường ra ngoài, luôn luôn mang theo Tiểu Hắc và Tiểu Khả Ái, một khi gặp phải người nào đó dám đi tới nói chuyện với nàng, điều đầu tiên phải đối mặt cũng chính là hai chú chó của nàng.
Nếu biết là Thường Tuyết Linh, những người vây xem lập tức liền lùi lại rất nhiều bước, bọn họ cũng không chuẩn bị làm người tiên phong chịu trận, mặc dù Thường Tuyết Linh rất đẹp, nhưng không thiếu những người vì muốn theo đuổi nàng mà bị đánh cho bầm dập cả mặt mũi.
Tuy nhiên những người này vẫn hơi kinh ngạc một chút, bởi vì mặc dù họ biết Thường Tuyết Linh rất có tiền, thậm chí còn mua một tòa biệt thự ở phụ cận trường học, nhưng họ cũng không biết Thường Tuyết Linh lại có tiền đến mức lái máy bay.
Người có xe có nhà thì sao mà nhiều, người có máy bay thì thật sự rất ít, chỉ có chân chính phú hào mới có thể sở hữu.
Không khỏi, một số người vốn dĩ cảm thấy nhà mình có tiền, muốn theo đuổi Thường Tuyết Linh, cũng dần dần thu lại tâm tư.
Đương nhiên rồi, cũng có loại người hi vọng cua được Thường Tuyết Linh, rồi sau đó dựa vào việc ăn bám mà một bước lên mây, nhưng một màn tiếp theo, liền khiến bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng.
Chỉ thấy Thường Vũ xuống trực thăng trước, rồi sau đó mở cửa khoang cho Thường Tuyết Linh. Sau khi Thường Tuyết Linh xuống, lập tức liền ôm lấy khuỷu tay Thường Vũ, trông có vẻ rất thân mật.
Mà đến nỗi ba nữ Hàn Thiến, thì lại từ một phía khác đi xuống, ba cô gái các nàng, và hai người Thường Vũ đã hình thành sự tương phản rõ rệt.
Lần này tất cả mọi người đều hiểu, chiếc trực thăng này ước chừng là của bạn trai Thường Tuyết Linh, thậm chí xe và nhà của Thường Tuyết Linh đều là do hắn cho.
Nhiều người mặc dù cũng có chút ghen tị khuôn mặt anh tuấn của Thường Vũ, nhưng bọn họ vẫn không cam lòng lẩm bẩm một câu: "Một đóa hoa tươi cắm bãi phân trâu."
Được rồi, đây chỉ là lời chua xót của đám trai nghèo, khi đối mặt với nữ thần và cao phú soái, điều họ nói nhiều nhất chính là loại lời này.
"Thường Vũ ca, chúng ta đi trước đến lầu hành chính báo danh đi, lát nữa rồi trở về biệt thự lớn." Thường Tuyết Linh nói.
"Được, nghe nàng." Thường Vũ thờ ơ gật đầu.
Ba nữ Hàn Thiến ở một bên, các nàng đột nhiên cảm thấy chính mình hơi dư thừa, đặc biệt là Đường Vũ Nhu, nhìn bóng lưng Thường Vũ, nàng biết, nàng đã dần dần xa cách với Thường Vũ.
"Gâu gâu" Tiểu Hắc và Tiểu Khả Ái xoay một vòng bên cạnh ba nữ.
Lần này ba nữ Hàn Thiến càng thêm lòng chua xót, ngay cả chó cưng cũng thành đôi thành cặp, ba cô gái các nàng lẻ loi trơ trọi, sao lại cảm thấy có chút tâm tắc chứ.
Lầu hành chính không xa, đám người Thường Vũ đi bộ khoảng chừng năm phút, liền đi tới dưới lầu.
"Mạc giáo sư." Ngô Hân Hân hô về phía góc.
Mạc giáo sư đang ngồi trên chiếc ghế dài ở đó, nếu như không phải Ngô Hân Hân mắt sắc, mọi người đều còn chưa phát hiện ra ông ấy.
Đám người Thường Vũ đi tới, còn Mạc giáo sư cũng quay đầu lại, ông ấy và Thường Vũ đã gần nửa năm chưa gặp, lần nữa gặp nhau khiến ông ấy hơi xúc động.
"Các cháu đến rồi, có muốn ngồi một chút không." Mạc giáo sư hiền hòa nói.
"Không cần, Mạc giáo sư ngài lão ở đây làm gì vậy?" Thường Vũ xua xua tay, nói.
"Còn có thể làm gì chứ, chỉ là buồn chán ngồi ở đây nghỉ ngơi một chút, nhìn xem các học sinh xung quanh, lại là một năm ngày khai giảng, hơi xúc động mà thôi." Mạc giáo sư lắc đầu nói.
Với thân phận là thầy giáo già mấy chục năm của Phủ Đán Đại học, ông ấy hiện tại quả thật là đã đến cái tuổi để cảm khái.
"Đúng rồi, Thường tiểu hữu, một thời gian không gặp, cũng không biết thư pháp của cháu có bị bỏ bê hay không, hôm nào chúng ta luận bàn trao đổi một chút, thế nào?" Mạc giáo sư đầy hứng thú nói.
"Thế thì liền không cần đi, thư pháp của tiểu tử làm sao so được với ngài lão chứ, đừng làm khó tiểu tử rồi." Thường Vũ rất khiêm tốn nói.
Được rồi, khiêm tốn là có nguyên nhân, Thường Vũ lại lười luận bàn gì đó với một lão già, hắn chi bằng dành thêm chút thời gian dạo phố cùng Thường Tuyết Linh và các nàng.
"Được thôi, tiểu tử ngươi thiên phú rất tốt, ta biết ngươi lười, nhưng cũng đừng bỏ bê thư pháp là được." Mạc giáo sư gật đầu, ông ấy cũng biết ý nghĩ của Thường Vũ, cho nên ông ấy vừa rồi cũng chỉ là nói vậy thôi.
Sau khi chia tay với Mạc giáo sư, đám người Thường Vũ đi thẳng về phía nơi báo danh.
Nói là báo danh, thật ra cũng đơn giản, chính là mang theo thẻ học sinh đi ký tên là được, đương nhiên rồi, còn có nộp học phí gì đó, nhưng đó là trường học tự động trừ tiền trong thẻ ngân hàng của học sinh, không cần bọn họ tự động thao tác.
Sau khi làm xong công việc của trường, ba nữ Hàn Thiến nhất định phải mời Thường Vũ đi ký túc xá của các nàng ngồi một chút, còn Thường Tuyết Linh cũng không phản đối, đành phải đi về hướng tòa ký túc xá.
Ký túc xá nữ sinh vốn dĩ không cho phép nam sinh đi vào, nhưng là hiện tại là giai đoạn khai giảng, có rất nhiều phụ huynh nam, cho nên Thường Vũ cũng có thể đi vào.
Còn chưa tới ký túc xá của các nàng, trên đường liền nhìn thấy rất nhiều bạn học của Thường Tuyết Linh, các nàng đều chào hỏi Thường Tuyết Linh, đồng thời cũng không quên hỏi thân phận của Thường Vũ.
Thường Tuyết Linh rất thẳng thắn, trực tiếp nói là bạn trai của mình, lập tức lại là khiến cho những hoa si nữ này một trận tiếc hận, soái ca như Thường Vũ, từ trước đến nay sẽ không thiếu duyên phụ nữ.
Cũng may bốn nữ Thường Tuyết Linh đều đang đề phòng những cô gái này, đồng thời lại thêm Tiểu Hắc và Tiểu Khả Ái ở phía trước mở đường, cuối cùng cũng khiến Thường Vũ có thể thoát thân.
------oOo------