Nguồn: read.st
Khi Thường Vũ đang lái xe về nhà, An Dĩ Nhu một mực đang đọc Kim Cương Kinh, Thường Vũ cũng một mực đang quan sát nàng.
Khi về đến nhà, hắc khí trong cơ thể An Dĩ Nhu đã hoàn toàn biến mất, nhưng An Dĩ Nhu vẫn đang đọc Kim Cương Kinh, cũng không có ý định dừng lại.
"Lão bà, nàng thích đọc Phật kinh đến vậy sao?" Thường Vũ hỏi.
"Đúng vậy, lúc nhỏ ta không có cách nào đọc sách, trong nhà chỉ có Phật kinh và Đạo kinh, ta không làm gì cũng sẽ đọc." An Dĩ Nhu giương mắt lên, đáp.
"Vậy sau khi nàng đến nhà chúng ta, tại sao một mực xem phim truyền hình vậy?" Thường Vũ lại không hiểu hỏi.
"Không phải vì trước kia đọc sách nhiều quá rồi sao, đã sớm đọc đến chán rồi. Bây giờ cách hai năm không đọc Phật kinh, vẫn khá hoài niệm." An Dĩ Nhu cười giải thích.
Thường Vũ gật đầu, sau đó từ trong túi lấy ra bao tay vừa mới mua, tròng lên cho An Dĩ Nhu.
"Sách của lão hòa thượng kia quá thối rồi, nàng cầm xa ra mà đọc, ta lại để Bính Tử mua thêm một ít Phật kinh và Đạo kinh về, miễn cho sau này nàng muốn đọc sách cũng không có mà đọc." Thường Vũ nghiêm túc nói.
An Dĩ Nhu liếc mắt khinh bỉ Thường Vũ, nàng chỉ là nói đùa mà thôi, Thường Vũ lại còn thật sự mua bao tay cho nàng.
Nếu lão hòa thượng nhìn thấy một màn này, một lát sẽ hối hận vì đã đưa Kim Cương Kinh cho Thường Vũ, dù sao một trăm vạn cũng không thể vũ nhục tôn nghiêm, ít nhất cũng phải tăng gấp đôi giá cả.
Sau khi giải quyết xong chuyện của An Dĩ Nhu, Thường Vũ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, bất kể thế nào, An Dĩ Nhu bây giờ đã không còn bất kỳ vấn đề gì.
Để An Dĩ Nhu một mình ở nhà đọc Phật kinh, Thường Vũ một mình đi tới trụ sở dưới đất.
Thường Hiểu Hiểu ngoài ý muốn liếc nhìn Thường Vũ, vì Thường Vũ còn chưa rời đi vài tiếng đồng hồ, mà đã quay về rồi.
"Chủ nhân." Thường Hiểu Hiểu hô.
"Ngươi cứ làm việc của ngươi, ta tùy tiện xem một chút." Thường Vũ nói.
Được rồi, trụ sở dưới đất cũng chẳng có gì đẹp mắt, Thường Vũ cũng chỉ qua đây đi dạo mà thôi.
Thường Vũ không có việc gì làm đành phải đi loanh quanh khắp nơi, chính yếu nhất vẫn là bởi vì An Dĩ Nhu bây giờ trầm mê Phật kinh, căn bản không có thời gian để ý tới Thường Vũ, vậy Thường Vũ cũng chỉ có thể đi lung tung khắp nơi.
Nhưng dạo phố luôn rất nhàm chán, huống chi hắn dạo là Hạnh Hoa thôn mà chính mình cực kỳ quen thuộc.
Trên đường đi đụng phải mấy thôn dân, tất cả mọi người đều cười chào hỏi hắn, mà Thường Vũ thì thái độ nhàn nhạt, đụng phải người hỏi thăm, cũng chỉ là nhàn nhạt gật đầu.
Ngược lại là những du khách đi ngang qua đối với Thường Vũ khá hiếu kì, dù sao Thường Vũ trẻ như vậy, nhưng lại có rất nhiều người hỏi thăm, điều này chỉ có thể nói rõ thân phận Thường Vũ không hề đơn giản.
Cũng có vài người cảm thấy Thường Vũ rất nghiêm túc, nhưng lại không nhận ra, đợi bọn họ phản ứng kịp, khi đi lên mạng tìm kiếm ảnh chụp của Thường Vũ, lúc này mới biết được, hóa ra người vừa rồi đi ngang qua là chủ tịch tập đoàn Hạnh Hoa.
Chẳng qua Thường Vũ đã đi xa rồi, bọn họ cũng không biết xấu hổ mà đuổi theo mau để nhìn kỹ hơn, dù sao lại không phải minh tinh, mà những người có năng lực đến Hạnh Hoa thôn du lịch, đều không phải người bình thường, không cần thiết quá khoa trương.
Bởi vì Thường Bình đang làm phó hiệu trưởng ở trường trung học Hạnh Hoa, Thường Vũ rảnh rỗi đến đau "bi" lại đi tới trường trung học Hạnh Hoa.
Sau khi hắn đến trường trung học Hạnh Hoa, tự nhiên lại hấp dẫn sự chú ý của các học sinh, đối xử với học sinh nghe lời, Thường Vũ vẫn rất hữu hảo, nếu có học sinh hỏi thăm, hắn đều sẽ nhất nhất đáp lại.
Cứ như vậy một phen, miệng khô lưỡi đắng.
Chẳng qua Thường Vũ không phải người uất ức nhất, người uất ức nhất vẫn là Thường Bình, hắn vốn dĩ cũng không muốn làm phó hiệu trưởng này, mà bây giờ sau khi làm phó hiệu trưởng, vẫn phải bị Thường Vũ sai khiến đủ kiểu, hắn có tức giận cũng không có chỗ nào để phát tiết.
Thường Vũ bảo hắn đi mua Phật kinh và Đạo kinh, Thường Bình tự nhiên không thể từ chối, cho nên dưới sự linh cơ nhất động của hắn, liền trực tiếp gọi điện thoại cho quản lý thư viện trường trung học Hạnh Hoa, để người quản lý đi mua.
Dù sao nhập hàng cho thư viện là chuyện rất bình thường, chỉ là, điều khiến quản lý thư viện khá kỳ lạ là, hiệu trưởng tại sao lại bảo hắn mua hai phần vậy?
Được rồi, hai phần thì hai phần, dù sao cũng là tiền của trường, hắn một người quản lý cũng không quản lý được nhiều như vậy, huống chi còn là phó hiệu trưởng đích thân bảo hắn đi mua.
Thường Vũ đối với hành vi của Thường Bình, cũng không biểu thị bất kỳ ý kiến nào, chỉ là để Thường Bình mua xong, trực tiếp đưa một phần đến nhà hắn.
Thường Bình nghi hoặc nhìn Thường Vũ rời đi, nếu như hắn không nhớ lầm thì, Thường Vũ từ trước đến giờ rất ghét đọc loại văn ngôn văn như thế này, vì sao đột nhiên lại muốn mua Phật kinh và Đạo kinh chứ?
Thường Bình suy nghĩ một hồi, không nghĩ thông suốt, cũng liền không nghĩ nhiều nữa, Thường Vũ một mực đều thông minh hơn hắn, dù sao hắn cũng sẽ không hoài nghi quyết định của Thường Vũ.
Hiệu suất làm việc của quản lý thư viện rất cao, ngay chập tối hôm đó, liền có một giỏ lớn kinh thư được đưa đến nhà Thường Vũ, trực tiếp làm đầy phòng đọc sách của nhà Thường Vũ.
An Dĩ Nhu vô cùng vui mừng, sau đó càng thêm trầm mê vào việc đọc sách.
Ưm, Thường Vũ hối hận rồi, đây không phải tự làm tự chịu sao? Mua thêm nhiều sách cho An Dĩ Nhu, sau đó An Dĩ Nhu càng thêm không để ý tới hắn, bất kể nhìn thế nào cũng là lỗ vốn.
Mà Thường Vũ đang buồn chán chỉ có thể gọi video với An Dĩ Nhu để giải sầu, sự thật chứng minh, vẫn là Thường Tuyết Linh tương đối thú vị, nàng biết Thường Vũ nhàm chán, nghĩ đủ mọi cách để khiến Thường Vũ vui vẻ.
Chỉ là khổ cho tiểu Hắc và tiểu Khả Ái, những cách làm của Thường Tuyết Linh, là dựa vào việc hành hạ chúng mà tiến hành.
Thường Vũ và Thường Tuyết Linh gọi video một tiếng đồng hồ, mà tiểu Hắc và tiểu Khả Ái đã hoàn toàn thay đổi bộ dạng, Thường Tuyết Linh nghĩ mọi cách để thay đổi tạo hình cho chúng.
Đến cuối cùng, chúng trở nên vô cùng "xã hội đen", chỉ còn lại đầu và chân có lông, lông trên người tất cả đều bị cạo sạch, bởi vì Thường Tuyết Linh thiết kế tạo hình thất bại cho chúng, chỉ có thể cạo sạch đi mới đẹp mắt hơn một chút.
Sau khi Thường Vũ nhàm chán nói chuyện với Thường Tuyết Linh xong, lại và Lữ Tố gọi video một lần.
Đừng hiểu lầm, là Lữ Tố tự mình gọi đến cho Thường Vũ, mục đích là để giải thích cho Thường Vũ về tiến độ xây dựng ngoại thành, cũng như chuyện tăng thêm đầu tư.
Được rồi, kỳ thật chính là thấy điện thoại Hạnh Hoa của Thường Vũ bán quá chạy, nàng biết Thường Vũ có tiền, cho nên muốn đến "cọ" một chút.
Dù sao hôm qua Thường Vũ tự mình trong buổi hội đàm phát sóng trực tiếp đều đã nói qua rồi, mọi người đều là bạn tốt mà, chuyện nhỏ mấy chục ức, có thể giúp thì giúp.
Lữ Tố chính là dùng câu nói này để làm lý do, khiến Thường Vũ lại không thể không "ói" ra mấy chục ức nữa.
Thường Vũ trong lòng khổ sở a, hắn chỉ là thổi ngưu bức thôi mà, vậy mà còn có nhiều người tin là thật như vậy, Thường Vũ cũng phản ứng kịp, hèn chi hôm nay có nhiều người dùng ánh mắt quái lạ nhìn hắn như vậy, ngay cả các thôn dân cũng không ngoại lệ.
Ước chừng là đều coi lời nói của hắn là thật rồi, các thôn dân ước chừng đều đang nghĩ, ngươi mấy chục ức cũng không coi là chuyện gì lớn, vậy tại sao mỗi tháng chỉ cho chúng ta mấy chục vạn đồng, có phải là không coi người của Hạnh Hoa thôn chúng ta là bằng hữu không?
Mà khoan nói, thật sự có rất nhiều người nghĩ như vậy, chỉ là sợ uy vọng bình thường của Thường Vũ, cho nên không ai dám nói ra.
Giống như có rất nhiều người cảm thấy mục tiêu nhỏ một ức rất vô nghĩa, nhưng cũng không có mấy người thật sự dám nói thẳng trước mặt lão Vương.
Sau khi An Dĩ Nhu trầm mê đọc sách, tivi trong nhà bị Thường Vũ độc chiếm, hắn muốn xem cái gì thì xem cái đó, An Dĩ Nhu cũng sẽ không nói một câu nào.