Nguồn: read.st
Thường Vũ và Mã Ba Ba diễn luyện phi thường thành công, hai người đánh có tới có lui, nhìn qua rất loè loẹt.
"Được rồi, hai vị diễn viên chính, căn cơ Thái Cực Quyền của hai ngươi đều rất tốt, trực tiếp bắt đầu diễn đi. Đèn đóm, đạo cụ, thợ quay phim, cái gì cần chuẩn bị thì đều chuẩn bị," Phùng Đại Cương cắt ngang Thường Vũ và Mã Ba Ba, hô.
Trạng thái của hai người Thường Vũ tương đối tốt, lại là một lần qua, chỉ là có một điểm khiến Mã Ba Ba và Phùng Đại Cương tương đối buồn bực, đó chính là Thái Cực Quyền của Thường Vũ quá tốt, dựa theo kịch bản mà nói, vốn dĩ nên là cảnh Thường Vũ ở thế yếu, hiện tại Thường Vũ lại đè ép Mã Ba Ba mà đánh. Mà hết lần này tới lần khác Thường Vũ và Mã Ba Ba lại phối hợp đặc biệt tốt, nếu như phải quay lại thì quá đáng tiếc, cho nên dứt khoát trực tiếp sửa đổi kịch bản một chút, tình tiết vốn dĩ Thường Vũ thua đều đổi thành hòa hoặc ưu thế.
Sau cảnh võ thuật, lại có cảnh đối thoại, trạng thái hai người vẫn tốt, lại là một lần qua.
"Hai vị diễn viên chính, các ngươi có muốn nghỉ ngơi một chút hay không, cảnh quay của các ngươi ngày mai quay tiếp cũng được." Sau khi liên tục quay ba cảnh, Phùng Đại Cương sợ hai người Thường Vũ quá mệt, liền cười nhắc nhở.
"Không cần, tinh thần chúng ta hiện tại vừa vặn tốt, tiếp tục quay đi." Hai người Thường Vũ đều nói.
Phùng Đại Cương âm thầm cười khổ một tiếng, mà Nghê Liên Kiệt và Trần Long đang vây xem ở một bên cũng là cười khổ, hai lão diễn viên nhiều năm này của bọn họ sau khi quay xong ba cảnh, đều phải nghỉ ngơi một chút. Mà Thường Vũ và Mã Ba Ba, hai diễn viên mới của điện ảnh, lại là nghé mới sinh không sợ cọp, tinh thần so với bọn họ rất tốt.
"Đã các ngươi đều không có vấn đề, vậy liền tiếp tục đi." Phùng Đại Cương bất đắc dĩ nói.
Quay phim tiếp tục, một mực kéo dài đến thời gian ăn tối, ba tiếng đồng hồ trôi qua, Thường Vũ và Mã Ba Ba liên tiếp quay hơn mười cảnh.
"Cắt! Hôm nay đến đây thôi, giờ cơm đến rồi, chúng ta trở về ăn cơm, ngày mai lại tiếp tục." Phùng Đại Cương hô.
Nghe vậy, đông đảo nhân viên đều như trút được gánh nặng, hai diễn viên chính tinh thần tốt, nhưng bọn họ thì mệt mỏi a, bất kể là đèn đóm hay tổ đạo cụ, sau khi liên tục làm việc ba tiếng đồng hồ, đều là tinh thần mệt mỏi.
"Thời gian trôi qua thật nhanh a, ta cảm giác chính mình còn có thể quay thêm hơn mười cảnh nữa, cái này liền kết thúc rồi." Thường Vũ thầm nói.
Các nhân viên xung quanh nghe được tiếng hắn nói thầm đều giơ ngón cái lên cho hắn.
"Mã lão sư, Thường thủ phủ, biểu hiện của hai vị đều phi thường tốt, ngày mai hai vị đại khái mấy giờ lại bắt đầu?" Phùng Đại Cương đi tới hỏi.
"Tám giờ sáng đi." Mã Ba Ba cười nói.
"Ai, đừng, Mã lão sư, nếu như ngươi tám giờ khai quay mà nói, ngươi liền trước diễn cảnh đối với người khác đi, ta phải buổi chiều mới có rảnh." Thường Vũ vội vàng cự tuyệt.
Nghe vậy, Mã Ba Ba cười khổ một tiếng, hắn ngược lại là quên, Thường Vũ là cái loại ngủ đến tự nhiên tỉnh giấc.
"Vậy được thôi, cứ theo Thường thủ phủ ngươi nói mà làm." Mã Ba Ba gật đầu nói.
Thường Vũ về đến trong nhà, hắn vốn dĩ cho rằng chính mình phải nhanh chóng nấu cơm, nhưng An Dĩ Tiên so với hắn trong tưởng tượng lại tích cực hơn nhiều.
"Anh rể, huynh đã trở về rồi, muội đã làm cơm chiên trứng và mì tương đen, huynh thích ăn cái nào, muội giúp huynh múc." An Dĩ Tiên cười nói.
"Cơm chiên trứng đi." Thường Vũ nói.
Chủ yếu vẫn là bởi vì hôm qua ăn mì tương đen ăn nhiều rồi, Thường Vũ muốn đổi khẩu vị một chút. An Dĩ Tiên tài nấu ăn đang tiến bộ, cơm chiên trứng chí ít so với ngày đầu tiên nàng làm ăn ngon hơn, đây là điều đáng giá khen ngợi.
Hôm sau, Thường Vũ ngủ một giấc nướng, nói là muốn bồi An Dĩ Nhu ngủ nướng, nhưng thật ra tâm tư của hắn, tất cả mọi người đều hiểu, ngủ chưa đã thì không rời giường.
Sau bữa cơm trưa, Thường Vũ đi về phía phim trường. Cảnh quay hôm nay là ở trong một gian nhà tranh, lúc này người ở phim trường đang ăn cơm hộp, nhìn thấy Thường Vũ đi tới, đều ngẩng đầu chào hỏi.
"Cơm nước của các ngươi không ổn lắm a, sao không đi Hạnh Hoa tửu quán ăn chứ?" Thường Vũ hỏi.
Khóe miệng Phùng Đại Cương co giật một chút, thầm nói: "Thường thủ phủ, ngươi chẳng lẽ không biết giá của Hạnh Hoa tửu quán sao? Nếu như chúng ta mỗi ngày đi chỗ đó ăn, chỉ riêng tiền cơm nước, liền phải mấy chục triệu chứ."
"Ai, các ngươi sao không sớm nói, nếu nói sớm thì ta nói với Tiểu Hoa một tiếng, trong thời gian quay phim, trực tiếp miễn tiền cơm cho các ngươi." Thường Vũ buồn cười nói.
Mã Ba Ba đang ăn cơm hộp ngẩng đầu một chút, mấy hạt cơm từ khóe miệng của hắn rơi xuống, hắn nghĩ tới chính mình hôm qua mua ba cái bánh chiên, đó chính là ba mươi vạn a, Thường Vũ sao không sớm nói chứ!
"Hắc, Thường thủ phủ chính là bá khí, trực tiếp bao trọn cơm nước cho chúng ta." Phùng Đại Cương cũng sửng sốt một chút, nhưng lập tức phản ứng lại, cười nói.
"Việc nhỏ, dù sao đều là nhà hàng của nhà mình, lại không cần chi phí." Thường Vũ vô tình phất phất tay, nói.
Thường Vũ ngồi ở một bên, chờ mọi người ăn xong cơm trưa, quay phim tiếp tục. Thường Vũ vẫn là dựa vào ứng biến tại chỗ, kịch bản đều là năm phút trước khi khai quay mới bắt đầu xem. Mà nói tương đối, Mã Ba Ba thì cần sớm học thuộc lời thoại, rồi mới diễn luyện một phen, mới có thể quay phim bình thường. Quay phim tiến hành bình thường, mặc dù thời gian Thường Vũ dùng để quay phim ngắn, nhưng nại hà diễn kỹ của hắn tốt, bất kể đối diễn với ai, đều là một lần qua.
Thời gian một buổi chiều, lại quay hơn mười cảnh, chỉ tốn thời gian hai buổi chiều, phần diễn của Thường Vũ đã quay được gần một nửa.
Thời gian trôi qua, nửa tháng chậm rãi trôi qua.
Bởi vì Phùng Đại Cương đã sắp xếp toàn bộ phần diễn của Thường Vũ ở phía trước, cho nên Thường Vũ chỉ tốn thời gian nửa tháng, liền quay xong tất cả phần diễn của chính hắn.
"Hắc hắc, ta sát thanh rồi, Mã lão sư các ngươi tiếp tục cố lên." Thường Vũ vỗ vỗ vai Mã Ba Ba, cười nói.
"Chúng ta cũng sắp rồi, lại có nửa tháng nữa, hẳn là toàn bộ đoàn làm phim liền có thể sát thanh, nghi thức sát thanh lúc đó, ngươi phải tới giữ thể diện." Mã Ba Ba gật đầu nói.
"Yên tâm đi, ta nhất định tới." Thường Vũ nói.
Sau khi phần diễn của Thường Vũ sát thanh, hắn tự mình về nhà. Bụng của An Dĩ Nhu lại lớn thêm một phần, mà Thường Tuyết Linh và An Dĩ Tiên thì vừa ăn hạt dưa, vừa xem TV, còn về An phụ, đã nửa tháng trước liền về quê cũ kinh đô rồi. An phụ biểu thị, chờ An Dĩ Nhu sắp sinh, ông ấy lại qua. Ông ấy một mực ở Hạnh Hoa thôn, có chút vô vị, lại thêm trong nhà cũng không có người nào bồi ông ấy cùng nhau luyện võ, trong lòng ông ấy phiền lắm.
"Lão công, chàng quay xong phim rồi sao?" An Dĩ Nhu hỏi.
"Ân, quay xong rồi, lão bà nàng đừng ăn hạt dưa nha, nhiệt khí, đối với nàng và hài tử đều không tốt." Thường Vũ đầu tiên là gật đầu, sau đó nhắc nhở.
An Dĩ Nhu cho Thường Vũ một cái lườm đẹp mắt, nói: "Yên tâm đi, thiếp còn chưa tham ăn đến mức độ đó."
"Anh rể, hài tử trong bụng tỷ tỷ là nam hay là nữ?" An Dĩ Tiên nhổ một ngụm vỏ hạt dưa xong, xoay đầu hỏi.
"Hẳn là nữ đi." Thường Vũ nói.
"Nữ tốt a, tiểu công chúa, Thường Vũ ca, áo bông nhỏ tri kỷ của huynh." Thường Tuyết Linh cười cười, nói.
Thường Vũ chợt mày nhíu lại, hắn nghĩ tới nữ nhi Mã Tiểu Lâm của Mã xí nghiệp, áo bông nhỏ tựa hồ ngoài tri kỷ ra, còn có hắc tâm, hắn chỉ hi vọng áo bông nhỏ của chính mình đừng là hắc tâm.
------oOo------