Nguồn: read.st
Thời gian trôi qua, nhoáng một cái đã nửa tháng, lúc này đã là cuối tháng 8, chỉ còn vài ngày nữa là Thường Tuyết Linh nhập học.
Sau nửa tháng tu luyện, cảnh giới của Thường Tuyết Linh đã cực kỳ vững chắc, chí ít việc Ngự vật dễ dàng như An Dĩ Nhu trước đây đã là thành thạo.
Mà tu vi của Thường Vũ cuối cùng cũng đạt được tiến triển đột phá, bởi vì lúc này nội khí của hắn cơ bản đã tràn đầy, chỉ cần đột phá bích lũy, liền có thể tấn thăng Phàm Nhân cấp hai.
"Dĩ Nhu tỷ, ngươi thật sự không cùng chúng ta đi qua sao? Ngươi tiện thể có thể đến nhà ta ngồi một chút." Thường Tuyết Linh ngày mai sẽ phải lên đường đi tỉnh thành, vì không yên lòng nàng một mình lên đường, thôn trưởng kiên quyết muốn Thường Vũ đưa nàng đi.
Về chuyện này Thường Vũ có chút buồn bực, còn Thường Tuyết Linh thì vui trộm không thôi.
Thường Tuyết Linh còn chuẩn bị khuyên An Dĩ Nhu cùng đi, nhưng An Dĩ Nhu vẫn là một bộ dáng nhàn nhạt không có hứng thú.
"Không cần, cảnh giới của ngươi đã vững chắc, lại thêm có lão công ở đây, các ngươi hẳn là cũng sẽ không xảy ra chuyện gì." An Dĩ Nhu cười từ chối nói.
Thường Vũ cũng gật gật đầu, sau đó nói: "Lão bà, ta đại khái là một hai ngày liền trở về, nàng không cần lo lắng. Rồi thì, Tuyết Linh, ngươi nhớ kỹ đừng bại lộ tu vi."
Thường Vũ đối với An Dĩ Nhu rất yên tâm, tuy nàng rất đơn thuần, nhưng lại không ngốc, lại thêm, tu vi của nàng sâu nhất, hơn nữa ở nhà cũng sẽ không gặp phải chuyện gì.
Ngược lại là Thường Tuyết Linh, tính tình của nàng thẳng thắn, gặp chuyện dễ dàng bốc đồng, nếu không cẩn thận bại lộ chuyện tu vi, đó chính là đại sự.
Thường Tuyết Linh khéo léo gật đầu, có chút không phục liếc mắt nhìn Thường Vũ, không vui nói: "Yên tâm đi, Thường Vũ ca, người ta lại không phải là tiểu hài tử."
Thường Vũ mắt liếc ngọn núi đôi của nàng, trầm bổng chập trùng, đích xác đã không còn nhỏ nữa.
Do là bữa tối tiễn biệt, cho nên Thường Vũ làm đặc biệt phong phú, có cá có thịt, có rau có hoa quả.
Để tránh việc Thường Tuyết Linh ở bên ngoài ăn không được mỹ vị hoa quả của nhà Thường Vũ, cho nên Thường Vũ đã để không ít trong chiếc nhẫn trữ vật của mình, hắn chuẩn bị đợi đến lúc đi Hải Thành thì lại đưa cho nàng, dù sao chiếc nhẫn trữ vật có hiệu quả bảo quản tươi ngon, cũng không cần sợ bị biến chất.
Đồng thời, Thường Tuyết Linh cũng dùng thùng giấy đựng một chút hoa quả, đây là nàng mang về cho người nhà mình.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Thường Vũ đầu tiên là tu luyện hai giờ, thời gian trôi qua đến tám rưỡi sáng, Thường Vũ và An Dĩ Nhu cùng một chỗ ăn bữa sáng, ngay sau đó ra ngoài.
An Dĩ Nhu và thôn trưởng đã chờ ở cửa nhà của hắn, Thường Vũ từ hậu viện lái chiếc Hummer ra, sau đó giúp mang hành lý của Thường Tuyết Linh lên xe.
"Gia gia, người yên tâm đi, từ nơi này đi tỉnh lị Xuyên Đô cũng bốn năm tiếng thôi, đại khái buổi trưa ăn cơm thì cháu đến nhà rồi." Thường Tuyết Linh đang cáo biệt với thôn trưởng, miễn cưỡng cười một tiếng, nói.
Thôn trưởng cũng giả vờ vui vẻ nói: "Tuyết Linh, về đến nhà nhớ nghe lời cha mẹ ngươi, ở trong trường học nghe lời thầy cô nhiều hơn. Nếu là, nếu là ngươi nhớ gia gia, thì gọi điện thoại cho gia gia."
Nói đến phía sau, trong đôi mắt đục ngầu của thôn trưởng đã có tia lệ quang nhàn nhạt.
Nói nỡ lòng là giả, một lần chia tay này lại phải có mấy tháng không thể gặp mặt, thôn trưởng thương nhất chính là cháu gái này, từ nhỏ nhìn nàng lớn lên, đã dồn vô số tinh lực.
"Cháu biết, gia gia người cũng phải bảo trọng thân thể." Thường Tuyết Linh trừng con mắt nhìn, không để nước mắt của mình rơi xuống, ngay sau đó nàng vội vàng quay người, bước vào ghế phụ lái.
Thường Vũ gật đầu với thôn trưởng, sau đó khởi động xe.
Thường Tuyết Linh không biết là, trong đôi mắt của thôn trưởng tia lệ quang đã thu lại, nhưng lại không khỏi mà khom lưng. Ngay cả cháu gái nhỏ nhất cũng đã trưởng thành, chung quy vẫn phải rời khỏi vòng tay của ông, đi đến bầu trời rộng lớn hơn, trên mặt thôn trưởng có nụ cười, nhưng tóc bạc của ông dường như càng nhiều hơn.
Mà thôn trưởng không biết là, sống lưng của Thường Tuyết Linh thẳng tắp, trên mặt nàng mang theo nụ cười, nước mắt lại không khỏi mà trượt xuống.
Thường Vũ đưa lên một tờ khăn giấy, nói: "Nếu ngươi nhớ thôn trưởng, đợi đến khi Quốc Khánh nghỉ phép thì trở về là được rồi."
Thường Tuyết Linh nức nở vài tiếng, thu lại nước mắt, trầm giọng nói: "Thường Vũ ca, ngươi giúp ta chăm sóc tốt gia gia."
"Yên tâm đi, thôn trưởng không chỉ là gia gia của ngươi, cũng là gia gia của ta." Thường Vũ thấy ánh mắt của nàng có chút kỳ quái, vội vàng tiếp tục nói: "Ta là nói, trong lòng ta xem ông ấy như gia gia của ta."
Thường Tuyết Linh cười khúc khích một tiếng, quái dị nhìn Thường Vũ.
Thường Vũ bất đắc dĩ cười cười, không nhìn tới nàng, chuyên tâm lái xe.
Chiếc xe Hummer với thân hình khổng lồ lao nhanh trên quốc lộ, những xe khác nhao nhao tránh lui, sợ bị cái tên to lớn này cọ phải, mức độ nguy hiểm của nó không kém gì xe tải lớn.
Không biết là từ lúc nào, Thường Tuyết Linh đã ngủ thiếp đi, theo sự rung động của xe, lông mi của nàng không ngừng chớp động.
Thường Vũ liếc mắt nhìn vài cái, cười nhạt.
Đột nhiên, Thường Vũ bỗng nhiên giẫm mạnh phanh, Thường Tuyết Linh bị giật mình tỉnh giấc.
"Thường Vũ ca, chuyện này là sao vậy?" Thường Tuyết Linh vươn đầu ra, chỉ nhìn thấy phía trước dừng một hàng xe cộ.
"Ta cũng không biết, chúng ta xuống xe đi xem một chút." Thường Vũ lắc đầu nói.
Ngay sau đó, hai người xuống xe.
Chỉ thấy phía trước nhất một chiếc xe buýt đâm vào một chiếc xe hơi nhỏ, phần nửa sau của xe hơi nhỏ đã bị đâm bẹp, còn xe buýt thì kính chắn gió bị phá hủy. Nhưng cũng may là không có tai nạn chết người, chỉ là trán của tài xế xe buýt bị vỡ một vết, sau đó tài xế xe hơi nhỏ cũng may mắn, vậy mà một chút chuyện cũng không có.
"Ta nói ngươi lái xe kiểu gì vậy, đang yên đang lành lại đột nhiên dừng lại, nếu không phải lão tử phanh xe kịp thời, chiếc xe hơi nhỏ của ngươi đã bị lão tử đè bẹp rồi." Tài xế xe buýt mặt đầy oán khí chỉ trích tài xế xe hơi nhỏ.
Tài xế xe hơi nhỏ là một mỹ nữ tri tính khoảng 30 tuổi, lúc này nàng tay chân luống cuống cúi đầu xin lỗi, vừa rồi đích xác là vấn đề của nàng, có thể sống sót đã là vạn hạnh.
Chẳng qua hiện tại đã xảy ra chuyện như thế này, nhất thời con đường không thể thông suốt được, còn cần chờ cảnh sát giao thông và xe cứu hộ đến.
Mỹ nữ tri tính sau khi nghe xong lời giáo huấn thì trở về bên cạnh xe của nàng, nhưng rất nhanh nàng lo lắng chạy đến trong đám người, lớn tiếng hô: "Bác sĩ, ở đây có bác sĩ nào không? Tôi cần giúp đỡ!"
Tài xế xe buýt mạc danh kỳ diệu nhìn nàng, bất mãn nói: "Lão tử đầu còn bị vỡ, còn chưa gọi bác sĩ, ngươi ở đây kêu la cái gì, hơn nữa, ngươi tìm bác sĩ thì gọi thẳng 120 đi chứ."
Mỹ nữ tri tính lo lắng nói: "Tôi đã gọi 120 rồi, nhưng là không kịp rồi, tôi cần có người giúp cấp cứu, lão gia nhà tôi bị bệnh tim tái phát rồi."
"Đem ta qua đó xem một chút." Thường Vũ từ trong đám người đi ra, bình tĩnh nói.
Thường Tuyết Linh cũng lén lút theo sau.
Những người khác tuy cũng tò mò, nhưng chuyện khám bệnh này bọn họ cũng không hiểu, nhìn dáng vẻ của mỹ nữ kia cũng không giống như là người bình thường, hơn nữa nếu không nghe nhầm lời của nàng nói, nàng nói là "lão gia", những người có thể dùng từ ngữ như vậy, bình thường đều không phải là người bình thường.
Cho nên mọi người tuy nghị luận ầm ĩ, nhưng cũng không có tiến lên.
Thường Vũ đi đến bên cạnh ghế phụ lái của chiếc xe hơi nhỏ, chỉ thấy một lão nhân tóc xám trắng, mặt đầy nếp nhăn đang nằm yên lặng, chỉ là trên mặt của hắn thỉnh thoảng sẽ nhíu lại một chút, đồng thời tay phải của hắn nắm chặt lấy vị trí trái tim.
Thường Vũ thử kéo một chút tay phải của hắn, nhưng lực khí của hắn cực lớn, vậy mà vẫn không nhúc nhích.
Nếu Thường Vũ không nhìn lầm thì người này cũng là một luyện gia tử, chỉ là hắn trước kia cơ sở không vững chắc, dẫn đến nội thương nghiêm trọng, bệnh tim mà mỹ nữ tri tính nói chỉ là một trong những vấn đề của hắn, còn có các biến chứng của nội tạng khác.
------oOo------