Nguồn: read.st
Sau khi Thường Vũ và những người khác rời đi không lâu, cảnh sát liền đến, khi họ nhìn thấy đám tiểu lưu manh đầy sân với tay chân gãy cụt, tâm trạng của họ liền sụp đổ, người nào đánh nhau mà tàn nhẫn như vậy.
Hơn nữa cảnh tượng này thật sự quá quái dị, đám lưu manh chỉ bị gãy tay gãy chân, không có chút vết thương ngoài nào khác, nhưng trong thời gian ngắn họ cũng không thể điều tra ra thêm được gì, đành phải đưa hết đám lưu manh đi bệnh viện, miễn cho họ xảy ra bề gì.
Dù sao bọn chúng cũng chỉ là lưu manh, không phải kẻ giết người, cũng không phải tội phạm bị truy nã, theo luật pháp mà nói, nhiều nhất cũng chỉ có thể giam chúng mười ngày nửa tháng.
Không lâu sau khi cảnh sát rời đi, Đông Phương Minh Châu lại lần nữa trở nên yên tĩnh, cho đến khi dần dần đến giờ tan tầm, nơi đây mới bắt đầu náo nhiệt trở lại.
Nam tử yếu đuối đi xem mắt với Lữ Tố tên là Liễu Thành, là Tam công tử dòng thứ của Liễu gia ở Hải Thành, vì quanh năm bị đại ca của hắn và nhị ca bắt nạt, cho nên một mực rụt rè sợ hãi, dù là cùng Lữ Tố ra ngoài hẹn hò cũng khó mà từ bỏ được.
Nhưng là hắn có một cái tật xấu là ăn miếng trả miếng, hôm nay hắn đã mất hết thể diện, hắn muốn trả thù.
Hắn đã chịu đủ sự chế giễu âm thầm của Lữ Tố mấy ngày trước, hắn cảm thấy nụ cười mỉm của Thường Vũ thật đáng ghét, hắn muốn khiến cho bọn họ đều không có kết cục tốt.
Cho nên hắn đã gọi điện thoại cho mẹ của Lữ Tố, nói với nàng Lữ Tố khi hẹn hò với hắn đã liếc mắt đưa tình với nam tử khác.
Lữ mẫu không biết nội tình, nàng nhìn Liễu Thành có bộ dáng tuấn tú lịch sự, còn tưởng hắn là một nam tử trẻ tuổi có triển vọng, cho nên sau khi được người khác giới thiệu, lập tức liền ép Lữ Tố quay về xem mắt.
Dù sao thì một thặng nữ lớn tuổi như Lữ Tố không dễ tìm đối tượng, nếu như lại qua hai năm nữa thì thật sự muốn thành thặng nữ rồi.
Sau khi Lữ mẫu nhận được tin tức của Liễu Thành, trong lòng cực kỳ tức giận, đứa con gái này của mình thật sự quá phiền toái, trước đó một mực bảo nàng tìm đối tượng nhưng lại không có chút tác dụng nào.
Nhưng là bây giờ, vừa mới an bài cho nàng xem mắt thì đã liếc mắt đưa tình với người khác, rất rõ ràng là đang chê bai buổi xem mắt lần này, có chút ý vị oán giận Lữ mẫu.
Lữ mẫu kéo Lữ phụ liền vô cùng lo lắng chạy đến chỗ Đông Phương Minh Châu.
Khi Lữ phụ, Lữ mẫu và Liễu Thành đến Đông Phương Minh Châu thì bốn người Thường Vũ đang đi dạo.
Lữ Tố vừa liếc mắt liền nhận ra cha mẹ của nàng, nàng không khỏi lùi lại một bước, trốn ở phía sau Thường Vũ.
Ba người Thường Vũ đều là tò mò liếc nhìn Lữ Tố, nhưng là sau đó họ phát hiện ra hai người Lữ phụ Lữ mẫu ở phía trước.
"Tố Tố, con không cần trốn, mẹ đã nhìn thấy con rồi." Lữ mẫu là một quý phu nhân trung niên, tuy rằng tuổi tác có chút lớn, nhưng trên mặt không có một chút nếp nhăn nào, nàng bước nhanh đến phía sau Thường Vũ, kéo Lữ Tố ra.
"Ba, mẹ, sao hai người lại đến đây?" Lữ Tố ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng họ.
"Tố Tố, Tiểu Thành nói con, với người khác..." Lữ mẫu do dự nói.
"Mẹ, mẹ đừng nhắc đến tên yếu đuối đó, nghe tên hắn là con đã buồn nôn rồi." Lữ Tố lập tức nổi giận, cắt ngang lời Lữ mẫu.
Lữ phụ và Lữ mẫu liếc mắt nhìn nhau một cái, đều nhìn ra được ý vị bất thường.
"Chuyện gì vậy?" Lữ phụ hỏi.
Lữ Tố nhìn nhìn ba người Thường Vũ bên cạnh, nói: "Ba, chúng ta về nhà rồi nói được không?"
Lữ phụ nghi ngờ quét mắt nhìn mấy người, nhưng cuối cùng không nói gì.
Ngược lại là Lữ mẫu nhanh mồm nhanh miệng, nói: "Tố Tố, con nói xem, con và tiểu hỏa tử này có quan hệ gì?"
Trong ánh mắt Lữ mẫu nhìn về phía Thường Vũ rõ ràng mang theo thần thái bất hảo ý.
Hai nữ bên cạnh Thường Vũ có chút tức giận liếc nhìn Lữ mẫu mấy cái, ngay sau đó Thường Tuyết Linh nói nhỏ: "Thường Vũ ca, chúng ta đừng nhúng tay vào nữa, đi thôi."
Thường Vũ gật đầu, đang chuẩn bị rời đi.
Không ngờ, Lữ mẫu vậy mà trực tiếp quát to: "Dừng lại, các ngươi đi đâu, sự tình còn chưa biết rõ, ai cũng không được đi."
Lữ Tố có chút đau đầu nhìn mẹ của mình, vốn dĩ chỉ là một hiểu lầm đơn giản, nhưng là nàng làm loạn như vậy khiến cho những người xung quanh đều hiếu kỳ nhìn qua.
"Mẹ, đây là chuyện của con và Liễu Thành, đừng lôi người khác vào." Lữ Tố đỏ mặt nói.
"Cái gì mà lôi người khác vào, con thấy chính là tên đàn ông này không có ý tốt, đã lừa gạt con, con nhìn xem hai người bên cạnh hắn đều là hồ ly tinh, nam nhân có thể hàng phục được hồ ly tinh thì nhất định là một con hồ ly đực càng giảo hoạt hơn." Lữ mẫu không phân đen trắng mà nói.
"Mẹ, mẹ nói lung tung gì vậy?" Lữ Tố thật sự là bó tay với mẹ già của nàng, lời này cũng dám nói ra.
Mà trên thực tế, Liễu Thành chính là vì biết Lữ mẫu là người ghen tị, cho nên mới nghĩ đến kế hoạch trả thù này.
"Tiểu tử, ngươi rời khỏi con gái của ta, có điều kiện gì thì ngươi cứ nêu ra." Lữ mẫu ngẩng đầu lên, kiêu ngạo nói.
Lữ phụ đau đầu nhìn Lữ mẫu, người đàn bà này lại bắt đầu phát tác rồi.
Trong đám người hóng chuyện xung quanh nhao nhao tò mò vây quanh, loại kịch này trên TV thấy không ít, nhưng là trong thực tế thì lại ít thấy.
Đặc biệt là bên cạnh nam chính còn có hai nữ tử mỹ mạo đẹp như Thiên Tiên.
Thường Tuyết Linh đôi mắt đẹp ngưng lại, khí thế đến từ phàm nhân cấp hai tỏa ra, lập tức mọi người liền cảm thấy trong lòng nặng trĩu, phảng phất trời sắp sập.
Lữ mẫu chịu ảnh hưởng đầu tiên, lập tức có cảm giác choáng váng muốn ngất xỉu, nhưng là nàng vẫn đang nỗ lực chống đỡ.
Thường Tuyết Linh nhếch miệng lên một nụ cười khinh thường, uy thế càng sâu hơn, Lữ mẫu chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, toàn thân hư thoát, lập tức mềm nhũn ngã trên mặt đất.
Lữ Tố tuy rằng cũng cảm thấy hô hấp khó khăn, nhưng là nàng bây giờ càng quan tâm tình trạng của mẹ mình.
Nàng hiểu rõ mẹ của mình, tuy rằng có chút lắm mồm, nhưng là lại thật sự quan tâm nàng, cho nên nàng vội vàng đỡ dậy Lữ mẫu.
Lữ Tố áy náy hướng về phía ba người Thường Vũ cười một tiếng, ngay sau đó cùng Lữ phụ cùng một chỗ nâng đỡ Lữ mẫu rời đi.
Thấy ba người Lữ gia đã rời đi, Thường Tuyết Linh thu hồi uy áp, mọi người lập tức phảng phất như đã bỏ đi một gánh nặng ngàn cân, lập tức hô hấp thuận lợi.
Ba người Thường Vũ thừa dịp đám người còn chưa hoàn hồn, bước nhanh trốn đi.
Đợi đến lúc mọi người nghĩ đến hai tiên nữ thì bọn họ đã đi xa.
Ba người Thường Vũ đã gọi một chiếc taxi, trực tiếp đi đến khu biệt thự lớn ở vùng ngoại ô.
"Thật xinh đẹp a." Thường Tuyết Linh vui vẻ nói.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất này nàng cảm thấy đã nhận đúng rồi, căn biệt thự lớn này thật sự quá đẹp.
Biệt thự giống như tòa thành, bị hàng rào sắt vây quanh, đập vào mắt liền là hoa tươi cỏ xanh, khắp nơi thoang thoảng hương thơm.
Sau khi đi qua cổng sắt liền là vườn hoa, trồng đủ loại đóa hoa, điểm xuyết cho vườn hoa thêm đáng mừng.
Đi vòng qua hai bên vườn hoa là đình và đường đá, đường đá vây quanh những đầm nước nhỏ, bên trong đầm nước là các loại cá vàng, chúng hoặc bơi lặn, hoặc tinh nghịch nhảy vọt khỏi mặt nước, rất là đáng yêu.
Đi vào thêm một chút nữa là bể bơi, bể bơi cỡ lớn trên trăm mét vuông, ánh nước màu xanh lam trong suốt, trong veo vô cùng.
Cạnh bể bơi là sân chơi giải trí cỡ nhỏ, có đủ loại cơ sở giải trí và thể thao, bất kể là giải trí hay thể thao đều cực kỳ thuận tiện.
Lại đi vào thêm một chút nữa, cuối cùng cũng đi đến dưới lầu biệt thự giống như tòa thành.
Biệt thự rất cao và rất lớn, tổng cộng có năm tầng, được xây dựng theo phong cách kiến trúc Gothic, chỉ riêng tầng thứ nhất đã có mười phòng, hơn nữa đều là đồ dùng trong nhà đầy đủ, không cần Thường Vũ phải mua thêm nữa.
Càng làm Thường Vũ kinh hỉ chính là, tầng hầm của biệt thự là gara ô tô, trong gara có ba chiếc xe, trong đó một chiếc là xe tải lớn phổ thông, hai chiếc còn lại thì là Tuấn Mã và Porsche trị giá hàng triệu, chìa khóa của chúng đều được đặt ở trong phòng khách.
Có thể nhìn ra được, Đường Nghiêu Lượng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng việc tặng biệt thự cho người khác.
Mà trên thực tế thì, căn biệt thự này là do một người giàu có và có thế lực tặng cho Đường Nghiêu Lượng, Đường Nghiêu Lượng chính mình cũng chưa từng đến đây, mọi thứ bên trong đây đều là do người giàu đó an bài, chỉ là không ngờ, cuối cùng lại rẻ cho Thường Vũ.
------oOo------