Nguồn: read.st
Chúc phúc của Rồng là một trong số những đặc điểm khiến Bộ tộc Rồng trở thành một chủng tộc huyền thoại.
Tuy nhiên, không giống như Long Ngữ, Chúc phúc này có thể được sử dụng bởi các chủng tộc khác.
Trong suốt những năm trò chơi, tôi chỉ nhận được nó chưa đến mười lần. Bằng cách tích lũy một lượng lớn điểm danh vọng với Bộ tộc Rồng và hoàn thành nhiệm vụ ẩn, người ta mới có thể đạt được sức mạnh đi.
Và nếu người ta chọn một Dwarf làm nhân vật của mình, mod chủng tộc mà các Long Nhân không có hảo cảm, thì họ thậm chí còn chẳng có cơ hội để thử.
Tất nhiên, nếu không chạm trán tên Sát Long Nhân, cho dù tôi không phải là Dwaf mà là Barbarian, tôi cũng phải bỏ cuộc trong việc đạt được 'Chúc phúc'.
Điều kiện cho nhiệm vụ ẩn này thật điên rồ, và theo như tôi biết, nhiệm vụ ẩn này không còn tồn tại ở thời đại hiện tại nữa.
Một thế kỷ rưỡi đã trôi qua trong thế giới của trò chơi. Ghi chép lịch sử ghi lại rằng vấn đề gây đau đầu cho Bộ tộc Rồng đã được một vị anh hùng giải quyết.
'Khoan đã, nếu tôi có thể làm được điều này thì chẳng phải những điều không thể khác cũng không hoàn toàn là không thể sao?'
Tôi bất chợt suy nghĩ về một số manh mối ẩn khác bị chặn. Có lẽ, có một cách để giải quyết chúng thông qua một tuyến đường khác, một cách nào đó mà không thể biểu hiện bằng hệ thống trò chơi…
“Nói trước cho anh biết, anh không thể tiếp nhận nhiều hơn một chúc phúc của Rồng đâu. Với cơ thể của một Barbarian, anh sẽ không chịu nổi sức mạnh đó.”
“Ý cô cơ thể tôi không chịu được là sao?”
“Dễ hiểu hơn mà nói, anh sẽ chết.”
Hmm, vậy là không thể chọn hết được rồi.
Mặc dù tôi có thể khăng khăng và ép cô ấy làm điều đó, nhưng tôi không có ý định cố chấp về điều đó. Đặc biệt là khi cái giá phải trả có thể là mạng sống của tôi.
Trong tộc Rồng, chỉ có một số ít người ngoài trừ Tộc trưởng có nhiều hơn một lời Chúc phúc được khắc. Như vậy đã
“Vậy, quyết định của anh thế nào? Tôi có thể cho anh thêm thời gian nếu anh muốn.”
“Không, chúng ta hãy giải quyết chuyện này ngay thôi.”
Tôi lắc đầu và mỉm cười.
Suy cho cùng, tôi đã đưa ra quyết định này trước khi đến đây.
Chúc phúc của Hải Long.
Chắc chắn không phải cái này.
Mặc dù MP là một nguồn tài nguyên quan trọng, nhưng nếu quản lý tốt nó trong quá trình chiến đấu, tôi sẽ không bị cạn kiệt MP. Sau tất cả, tôi cũng không phải là một pháp sư. MP chỉ cần vừa đủ là đủ.
Chúc phúc của Hoả Long.
Đây không phải là lựa chọn tồi.
Vì tôi đã xây dựng sẵn các combo kỹ năng hợp lý cho bản thân, nên hiệu suất tăng cường nếu nhận được lời Chúc phúc này không chỉ dừng lại ở mức 30% mà còn hơn thế nữa.
Tuy nhiên.
“Tôi sẽ lấy Chúc phúc của Địa Long.”
Cuối cùng tôi quyết định rằng nâng cao chỉ số sẽ tốt hơn là nâng cao hiệu quả kỹ năng.
Thực tế, nhiều kỹ năng của tôi hoạt động dựa trên chỉ số. Vì vậy, tăng 20% chỉ số sẽ có lời hơn việc chỉ tăng hiệu suất của các kỹ năng.
“Quả là một lựa chọn sáng suốt. Anh đang chuẩn bị để chiến đấu với tên đó phải không?”
Tộc trưởng gật đầu trước sự lựa chọn của tôi. Có vẻ như ông ta nghĩ rằng tôi chọn điều này vì nghĩ đến việc phải đối đầu với Sát Long Nhân.
[Silence of the Soul] (Linh hồn Trầm mặc)
Với kỹ năng Long Ngữ của mình, Regal Vagos có khả năng giảm MP của đối thủ của mình xuống 0 và ngăn chặn việc đối phương sử dụng kỹ năng. Trong điều kiện bình thường, mọi người đều phải chiến đấu với hắn ta bằng tay không, vậy nên.
Tuy nhiên, nếu bạn hỏi liệu đó có phải là lý do chính khiến tôi lựa chọn hay không thì câu trả lời là không. Thứ mà tôi theo đuổi là hiệu ứng ẩn của Chúc phúc của Địa Long.
‘Họ hẳn phải biết về chuyện này…'
Tôi nheo mắt nhìn Ngài Rồng và con gái ông ta.
Trong lúc giải thích về các Chúc phúc, đứa trẻ đã không nói với tôi về điều này, nhưng tôi không thực sự bận tâm đến chuyện đó. Dù sao, họ không có nghĩa vụ phải chia sẻ mọi thứ với tôi, một thành viên của chủng tộc khác.
"Được rồi, vậy là xong. Tôi sẽ tránh sang một bên."
Sau khi tôi đưa ra quyết định, Ngài Rồng mỉm cười mãn nguyện và rời đi.
“Chúc anh có một khoảng thời gian vui vẻ bên con gái tôi.”
…Ông ta cố ý nói theo cách đó sao?
***
Sau khi Ngài Rồng rời đi, tôi và đứa trẻ đã cùng nhau nói chuyện cho đến tận đêm. Chủ đề chính là những cuộc thám hiểm trước đây của tôi.
“Tôi có thực sự cần phải nói về bản thân mình không?”
“Vì tốt cho anh thôi. Tôi đã đề cập đến điều đó trước đây rồi phải không? Ngôn ngữ có sức mạnh của riêng nó. Tôi sẽ dễ dàng điều chỉnh theo bước sóng của anh hơn nếu biết con đường mà anh đã đi qua.”
“Nếu cô nói vậy.”
Công bằng mà nói, kể chuyển về bản thân sẽ đơn giản hơn nhiều so với nói huyên thuyên về một điều gì đó vô nghĩa. Vì vậy tôi đã tinh chỉnh những câu chuyện của mình một chút và chia sẻ chúng.
Mới chỉ một năm kể từ khi tôi trở thành nhà thám hiểm, nhưng tôi có nhiều câu chuyện để kể hơn tôi nghĩ.
“Hoàng hôn sắp buông rồi, chúng ta sắp xong chưa?”
Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện, và trời đã tối trước khi chúng tôi kịp nhận ra.
“…Chưa đâu. Cảm xúc của anh thật kỳ lạ và rối rắm. Đúng rồi… vậy nên hãy tiếp tục câu chuyện của anh đi.”
“Tôi kể đến đâu rồi nhỉ?”
“Rừng Doppelganger. Anh đang nói về cách anh nhận ra một trong những nhà thám hiểm khác là những kẻ đến từ thành phố ngầm.”
Chúng tôi đã nói chuyện suốt cả ngày và bây giờ đang kể đến những cuộc phiêu lưu mới nhất của tôi. Điều đó có nghĩa là tôi sắp chẳng còn gì để nói nữa rồi…
Tôi có hơi lo lắng, nhưng may mắn thay, đứa trẻ đã có đủ dữ liệu về ‘bước sóng’ của tôi.
“Ừm, tôi nghĩ thế này là được rồi.”
“Vậy sau đó thì sao?”
“Đi theo tôi. Đã đến lúc khắc ghi lời Chúc phúc lên cơ thể anh rồi.”
Đi theo đứa trẻ vào sâu hơn bên trong ngôi đền, tôi nhìn thấy một hang động ẩn sau một tấm vải mỏng. Hoá ra, Đền Rồng được xây dựng như một cánh cửa che đậy lối vào của hang động này.
'Cảm giác như đang đi thám hiểm hay gì đó vậy.'
Sau khi đi bộ vài phút qua hang động tối đen, một không gian rộng khoảng mười mét vuông hiện ra trước mắt tôi.
Nơi đây là một căn phòng được trang bị một chiếc giường và một số vật dụng khác. Những viên ngọc gắn trên trần nhà phát ra ánh sáng và khói mờ nhạt, tạo nên hào quang của một không gian huyền bí.
“Nằm xuống đây đi.”
“Chiếc giường này quá nhỏ so với kích thước cơ thể của tôi.”
“…”
“Để tôi nằm trên sàn vậy.”
Nhìn thấy tôi bình tĩnh nằm xuống sàn, đứa trẻ bật cười khúc khích rồi bắt đầu khắc lời Chúc phúc lên cơ thể tôi.
Theo lời của đứa trẻ, quá trình này sẽ không mất nhiều thời gian. Mặc dù mang hình dạng một hình xăm, nhưng bản chất của việc ghi khắc lời chúc phúc là sử dụng một kỹ năng chuyên biệt của Shaman.
“Tôi nên khắc nó ở đâu?”
“Nó có kích thước như thế nào?”
“Khoảng cỡ này.”
Đứa trẻ xòe lòng bàn tay ra cho tôi xem.
Nhỏ hơn nhiều so với tôi mong đợi.
“Vị trí khắc có ảnh hưởng đến hiệu quả của chúc phúc không?”
“Không, không hề. Nhưng tại sao?”
“Tôi thích đặt nó ở một nơi thường không dễ nhìn thấy.”
Suy cho cùng, đây cũng là một chúc phúc từ một chủng tộc khác. Trước khi tôi trở thành tộc trưởng và thay đổi những quy tắc bảo thủ của bộ tộc, sẽ rất rắc rối nếu những Barbarian khác phát hiện ra.
“…Một nơi không thể nhìn thấy?”
Ánh mắt của đứa trẻ tự nhiên hướng về một điểm, và cô bé tỏ vẻ ngượng ngùng.
“Điều đó, điều đó có lẽ sẽ khó khăn…”
Nhìn theo ánh mắt của đứa trẻ, tôi gần như ngất đi vì xấu hổ. Không đời nào, ai lại xăm hình ở đó chứ?
“…Được thôi, tôi có thể làm điều đó quanh mông anh.”
Cái gì?
“Thôi bỏ đi, hãy khắc nó ở đây.”
Tôi đã chỉ định địa điểm mà tôi đã nghĩ đến ban đầu.
“Lòng bàn chân sao? Ồ, đúng rồi…”
Văn hoá ở thế giới này tương tự như văn hóa phương Tây. Mọi người ở Raphdonia đều đi giày ngay cả ở trong nhà nên rất khó để ai đó phát hiện hình xăm trêb bàn chân tôi.
Đứa trẻ có vẻ đã bị thuyết phục, nhưng rồi lại tỏ ra nghi ngờ.
"Nhưng anh không thể giâud nó vào giữa những hình xăm khác sao? Nó sẽ giống như giấu một cái cây trong nút khu rừng vậy. Hơn nữa, anh luôn mặc áo giáp ở thân trên mà, đúng không?"
“Nếu vậy thì Shaman của chúng tôi sẽ nhận ra.”
“À, đúng rồi.”
Với tính cách của Shaman, ông ta sẽ không làm ầm ĩ về chuyện này. Nhưng tôi thích giữ bí mật càng nhiều càng tốt.
Với tương lai không thể đoán trước và suy nghĩ hơi đáng ngờ của Shaman, tốt hơn hết là nên thận trọng.
“Vậy thì chúng ta bắt đầu thôi, được chứ?”
"Được."
“Sẽ đau lắm đấy.”
“Không sao, tôi đã chuẩn bị xong rồi.”
Bất chấp lời cảnh báo của đứa trẻ, tôi chỉ tỏ vẻ thờ ơ. Đau đớn sao? Nó có thể so sánh với sự đau đớn khi tôi thực hiện Khắc ấn Linh hồn không?
Kể cả khi phải đối diện với một nỗi đau vượt quá sức chịu đựng của Tinh chất Corpse Golem, tôi cũng không hề sợ hãi.
“Tôi là người Barbarian.”
Người Barbarian luôn trưởng thành thông qua chiến đấu.
“Hửm, thật sao?”
Cô bé nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi tạo ra một ngọn lửa trắng trên ngón trỏ.
Và…
Xèo xèo!
Cô ấy hướng ngọn lửa về phía lòng bàn chân tôi.
“Anh có thể hét lên nếu muốn.”
Ồ, tôi có cần phải làm thế không?
「Chúc phúc của Rồng Đất đã được khắc sâu vào linh hồn bạn.」
「Tất cả các chỉ số nhận được từ Tinh chất tăng 20%.」
Tôi hét lên hết sức mình.
“Argghhh!”
Không có thời gian để lo lắng về phẩm giá của một người Barbarian.
Quá trình khắc lời chúc phúc diễn ra rất ngắn gọn, chỉ kéo dài khoảng ba phút.
So với các buổi Khắc ấn Linh hồn có thể mất nhiều giờ, thì việc này diễn ra gần như ngay lập tức. Tuy nhiên, nỗi đau cảm nhận được không khác gì nén tất cả những đau đớn vào một phút đồng hồ duy nhất.
Và tôi đã ngất đi ngay khi nó kết thúc.
*****
“Anh đã tỉnh lại chưa?”
Tôi từ từ mở mắt và nhìn thấy đứa trẻ đang dựa vào tường đọc sách.
“…Có vẻ như tôi đã ngủ quên mất.”
“Vẫn không muốn thừa nhận rằng anh đã ngất đi vì đau đớn sao?”
“…”
“Thật buồn cười.”
Bỏ qua lời trêu chọc của đứa trẻ, trước tiên tôi kiểm tra thời gian.
9 giờ sáng.
Đã đến lúc bắt đầu một ngày mới.
“Uống cái này đi.”
Sau khi uống hết nước mà đứa trẻ đưa, tôi đứng dậy.
Mặc dù tôi cảm thấy kiệt sức về mặt tinh thần, nhưng cơ thể tôi lại có cảm giác tràn đầy sức sống. Suy cho cùng, với tất cả chỉ số tăng thêm 20%, tôi không thể không cảm thấy mình mạnh mẽ hơn.
Thú thật, tôi đã rất mong chờ điều này.
Ngoài Corpse Golem, tôi có đến ba Tinh chất cấp 5 trở lên.
Việc tăng cường 20% tất cả những chỉ số đó lên cũng tương đương với việc tôi miễn phí nhận được chỉ số của một Tinh chất cấp cao.
“Nhóc con.”
“Tôi là Penitas Saurus .”
Không thích bị gọi là 'nhóc' phải không?
“Được rồi, Penitas Saurus .”
Ngay cả khi tôi nói đúng tên, tôi vẫn cảm thấy lạ. Đây là tên người hay tên khủng long vậy?
“…Cứ gọi tôi là Pen.”
“Được thôi, Pen. Vậy mọi chuyện đã xong chưa?”
“Ừ. May mắn thay, mọi chuyện diễn ra tốt đẹp. Nhưng để đề phòng, hãy quay lại sau khi anh có thời gian. Đây là lần đầu tiên tôi làm điều này cho một người thuộc chủng tộc khác, vì vậy có thể có tác dụng phụ.”
“Được rồi, khi nào rảnh tôi sẽ tới.”
“Tôi cũng đã kể với bố về chuyện này rồi.”
Sau một cuộc trò chuyện nhỏ với cô ấy, Pen và tôi rời khỏi hang động.
Khi tôi quay trở lại, tôi hỏi Pen về vị trí của Ngài Rồng.
“Cha tôi hẳn đang ngồi ở nơi mà anh được dẫn đến lần đầu. Anh có cần tôi dẫn đường không?”
“Tôi có thể tự tìm được.”
Kể từ khi được đào tạo với Rotmiller, tôi đã tự tin hơn trong việc nhớ đường đi.
Ngay lúc tôi sắp rời đi…
"Rất xin lỗi."
Tôi nghe thấy một giọng nói lí nhí từ phía sau.
"Gì cơ?"
“Tôi xin lỗi. Vì hôm qua… đã thẳng thắn nói rằng anh xấu xí.”
Tôi bật cười.
Thật khó để nói rằng đây là lời xin lỗi hay chỉ là lời châm chọc. Nhưng là một người trưởng thành, tôi tập trung vào sự thật.
“Tôi không xấu xí.”
"Cái gì?"
“Tôi rất khỏe mạnh và đẹp trai.”
Pen nhìn tôi chăm chú, rồi cuối cùng gật đầu nhẹ.
"…Được rồi."
Có vẻ như tôi đã thành công trong việc truyền đạt cho con bé cảm nhận đúng đắn về cái đẹp trước khi định kiến của thế giới có thể chạm đến con bé.
“Hẹn gặp lại lần sau. Tôi sẽ kể thêm nhiều câu chuyện nữa.”
"…Vâng."
Sau khi chia tay Pen, tôi đi tìm Ngài Rồng để đi nhờ. Bằng cách sử dụng sức mạnh Long Ngữ của mình, ông ta dễ dàng đưa tôi quay trở lại hệ thống cống rãnh ban đầu.
Mùi hôi thối quen thuộc của nước thải ập đến khiến tôi khó chịu.
'Nó thực sự liên thông với thành phố.'
Đúng như Amelia đã đề cập, đi theo lối đi bí mật sẽ dẫn tôi đến lối ra thông với thành phố, tôi sẽ đến được Quận 7, ngay bên cạnh Quận 8 nơi tôi sống.
Tôi có cân nhắc ý định gặp Misha và Aynar để hỏi thăm bọn họ, nhưng sự kiệt sức của tôi đã ngăn tôi lại.
'Dù sao thì tôi cũng có thể gặp họ sau vài ngày nữa…'
Che mặt bằng chiếc mũ trùm đầu đã chuẩn bị sẵn, tôi chỉ đơn giản đến mua những xiên thịt mà Jingjin đã yêu cầu và trở lại Bifron.
“Đây là những xiên thịt xiên từ cửa hàng mà anh nhắc đến. Tôi gọi loại cay nhất, như một người đàn ông đích thực.”
“…”
“Sao anh im lặng thế? Anh không vui sao?”
“…Tôi đang rất hạnh phúc.”
“Giọng của anh nhỏ quá.”
“TÔI ĐANG RẤT HẠNH PHÚC!!!”
Phản ứng nhiệt tình của Jingjin khiến công sức lôi kéo cơ thể mệt mỏi của tôi đi mua chúng trở nên xứng đáng.
Bằng cách cho hắn một lời cảnh báo rằng tôi có thể quay lại bất cứ lúc nào, tôi muốn đảm bảo sẽ không có nguy cơ Bifron quay lại tình trạng cũ chỉ sau một đêm nếu không có tôi.
“Anh khóc à?”
“Xiên thịt nướng cay quá… đó là lý do tại sao…”
“Chậc. Vì anh dễ khóc đến vậy nên mới rụng hết tóc đấy.”
"Vâng…"
“Tôi sẽ đi ngủ bây giờ, đừng đánh thức tôi nhé.”
Sau khi trở về, tôi dành gần như cả ngày để ngủ, và thậm chí sau đó, tôi vẫn tiếp tục nghỉ ngơi như thể tôi đang tận hưởng những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ.
Thời gian trôi qua, cuối cùng ngày đó cũng đến…
“Bethel—raaaaaaaaaaaa!!!”
Ngày kết thúc cuộc lưu đày tuy ngắn ngủi nhưng dài lâu của tôi.
Với sự chào tạm biệt nồng nhiệt của toàn thể tổ chức, tôi tiến về phía tường thành và nói lời từ biệt với Jingjin.
“Giữ gìn sức khỏe nhé. Thỉnh thoảng tôi sẽ đến thăm anh.”
“Vâng! Tôi sẽ đợi!”
Jingjin có vẻ bình tĩnh hơn nhiều so với ngày đầu tiên.
Sau khi nhắc lại rằng lối đi bí mật phải được giữ bí mật giữa tôi và anh ta, tôi triệu tập một lính canh từ trên tường thành.
“Con trai của Jandel, Bjorn. Đã xác nhận.”
Sau khi bước vào trạm kiểm soát và trải qua một quá trình nhận dạng ngắn gọn, các lính canh đã mở cửa cho tôi từ phía bên kia.
Hiệp sĩ Mozelan cũng để lại cho tôi một lời nhắn.
“Cố gắng đừng gây rắc rối vào lần tới nhé.”
Rắc rối, rắc rối sao?
‘Chính những rắc rối của các người đã khiến tôi bị nhốt ở đây vì một vấn đề đáng lẽ phải kết thúc bằng một khoản tiền phạt.’
Lẩm bẩm, tôi bước ra thị trấn và hít một hơi thật sâu.
Có phải là tôi tưởng tượng không, hay là không khí có gì đó khác lạ? Thật kỳ lạ, ánh nắng mặt trời hôm nay có vẻ ấm hơn.
'…Nhưng tại sao xung quanh lại không có ai?'
Sau khi sống lưu vong 20 ngày, trở thành thủ lĩnh của quận 14, thực hiện những cải cách to lớn, nhận Chúc phúc từ tộc Rồng và trở về thành phố, tôi đang cảm thấy bối rối hơn bao giờ hết khi đứng một mình trên con đường vắng lặng.
Nhiều phút trôi qua mà vẫn chưa có ai xuất hiện… Các đồng đội của tôi đâu rồi?
Hừ, tôi đã hy vọng ít nhất cũng có một bữa tiệc chào mừng.
'Có lẽ, họ không biết tôi sẽ được thả ra vào lúc mấy giờ.'
Tôi vội vã bắt xe ngựa và đi đến quán trọ.
Khi đến nơi, tôi lập tức gõ cửa phòng Misha.
Bùm! Bùm!
Mặc dù đã gõ cửa nhiều lần nhưng vẫn không có phản hồi. Bên trong cũng không có tiếng động nào cả.
'Có chuyện gì vậy? Cô ấy ra ngoài à?'
Có thể cô ấy đã ra ngoài để đón tôi và chúng tôi đã bỏ lỡ nhau.
Cạch.
Đó là những gì tôi nghĩ trước khi âm thanh cửa mở phát ra từ phía phòng của Aynar.
“Bjorn…!!!!”
Aynar chào tôi với giọng điệu hốt hoảng, mặc dù trông như thể cô ấy vừa mới thức dậy.
Một cảm giác kỳ lạ tràn ngập trong tôi.
'Có chuyện gì thế?'
Ban đầu, đó chỉ là sự khó chịu mơ hồ, nhưng chẳng mấy chốc, tôi đã tìm ra nguồn gốc của sự khó chịu đó.
Nếu Misha ra ngoài gặp tôi thì Aynar đã không phải ở đây một mình. Họ sẽ đi cùng nhau.
“Tại sao…! Tại sao anh lại trở về muộn thế!!”
“Bình tĩnh và nói tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.”
Kiềm chế nỗi lo lắng đang dâng trào, tôi yêu cầu một lời giải thích.
“Misha…! Misha đã bị bắt cóc!!”
Có chuyện gì đó rất tồi tệ đã xảy ra khi tôi đi vắng.
------oOo------