Nguồn: read.st
Chuyện này chưa bao giờ xảy ra trong trò chơi. Tại sao lại có tới ba cây cọc cắm vào người tôi trong khi đáng lẽ chỉ cần một cái bay tới là xong rồi? Chẳng lẽ hiệu ứng ngoài thực tế hơi khác với trong game sao?
Loé sáng—!
May mắn thay, hiệu ứng tan thành những hạt sáng ngay sau khi cắm vào cơ thể thì lại giống hệt trong game.
“Ah?”
Một lần nữa, nghi vấn của tôi chẳng kéo dài được bao lâu. Không phải vì lại có thêm một cây cọc mới bay tới từ đâu đó.
Chỉ là bởi vì...
[Grrrrrrr!]
Chớp lấy cơ hội khi tôi khựng lại vì bất ngờ, lũ quái vật đang bao vây xung quanh lập tức đồng loạt lao tới, khiến tôi không còn cách nào khác ngoài việc chịu đựng những đòn tấn công xé thịt.
Nhưng trớ trêu thay, nhờ vậy mà những thắc mắc của tôi cũng tự nhiên có được đáp án.
“Ugh...”
Tôi không biết vì sao hiện tượng đó lại xảy ra, nhưng mà cả ba cây cọc, giờ đã hóa thành ánh sáng rồi biến mất kia, đều không phải lỗi hiệu ứng hình ảnh.
Tất cả chúng đều thật sự có hiệu quả.
Và lý do tôi biết được điều đó là...
Ầm—!
Kháng phép của tôi đã giảm xuống rất nhiều, bởi vì những đòn tấn công từ ma pháp đánh vào người tôi giờ đây có hiệu quả hơn hẳn. Với trạng thái này, tôi sẽ khó mà sử dụng kỹ năng [Scales of Greed] một cách bình thường.
Vù—!
Tương tự, năng lượng linh hồn của tôi dường như cũng suy giảm nghiêm trọng, vì tôi có thể cảm nhận được một khoảng trống rỗng nơi lồng ngực.
Cảm giác khó chịu dai dẳng ấy khiến tôi vô cùng bực bội.
Nhưng mà......
‘Cái giá này có vẻ rất xứng đáng nhớ?’
Có một chiếc răng của một con quái vật hạng 3 vừa cắm sâu vào nhãn cầu tôi.
Xoẹt.
Vậy mà ngay khoảnh khắc tôi rút chiếc răng đó ra, thị lực của tôi lại lập tức hồi phục như ban đầu.
Trong trò chơi, nếu chỉ số hồi phục tự nhiên của nhân vật vượt quá ngưỡng 2500, di chứng do việc mất đi bộ phận cơ thể sẽ biến mất. Nhưng điều vừa xảy ra không chỉ đơn giản là khiến máu ngừng chảy, mà là tái tạo lại một nhãn cầu mới.
「Chỉ số hồi phục tự nhiên của bạn đạt từ 5,000 trở lên.」
Vì thế, tôi đi đến một kết luận về trạng thái hiện tại của mình.
[Siêu tái sinh.]
Tôi chưa từng nghĩ chỉ bằng cách kích hoạt kỹ năng chủ động, mình sẽ nhận được hiệu quả tương đương với khi đang đếm ngược với [Denial].
“Hah......”
Đúng là vô lý thật.
「Tốc độ tái sinh của các bộ phận cơ thể đã mất được gia tăng mạnh mẽ.」
Chắc chắn, tôi cần phải xem xét lại toàn bộ những phán đoán trước đây của mình.
“Bethell—raaaaaaaaaaahhh!!!”
Từ giờ trở đi, Tinh chất Nước mắt sẽ là một phần của tôi.
*****
Tôi đang chạy xuyên qua Mê Cung.
Thịch, thịch—!
Những tiếng bước chân nặng nề và đều đặn phát ra từ cơ thể to lớn đến mức vô lý của tôi.
[Gweeeeeek—!]
Như thể bị âm thanh đó kích động, đủ loại quái vật bắt đầu đuổi theo phía sau, vừa chạy vừa phát ra những tiếng kêu quái dị. Cơn đau chồng chất đến mức cảm giác như sắp khắc luôn nếp nhăn lên trán tôi thành hình xăm vĩnh viễn, thế nhưng mà...
“Hehehehe.”
Tại sao tôi cứ cười mãi vậy?
Thật ra thì tôi biết đáp án.
Đó là bởi tôi vừa hoàn tất việc thử nghiệm kỹ năng chủ động của mình.
“Kekekeke......”
Đầu tiên là hiệu ứng Siêu tái sinh. Dù cánh tay có bị thổi bay đi nữa, chỉ cần gồng cơ bắp lại, một cánh tay mới sẽ lập tức mọc ra chỉ trong một giây. Không hề có bất kỳ di chứng nào, thậm chí ngay cả cảm giác cứng khớp nhẹ cũng không có, và tôi có thể cử động nó y như trạng thái ban đầu ngay khi vừa tái tạo xong.
Tất nhiên, nó không phải không có cái giá của mình.
「Một bộ phận cơ thể đã mất được tái sinh. 5% sinh lực đã bị tiêu hao.」
Mỗi lần dùng Siêu tái sinh, HP sẽ bị tiêu hao một lượng tương ứng với mức độ nghiêm trọng của thương tích. Khách quan mà nói, đó là một cuộc trao đổi rất có lời. Dù sao thì trong trạng thái này, thứ tôi có nhiều nhất chính là HP.
Hơn nữa, còn có một điểm khác thật sự mang tính quyết định.
“Heehee, heeheehee......”
Cách đây không lâu, tôi đã chạm trán một con quái vật cấp 2, và lợi dụng nó để tiến vào trạng thái [Denial], rồi lại kích hoạt [Stake] để xác nhận điều mà tôi tò mò nhất.
‘Tôi đã nghĩ có lẽ sẽ được, nhưng không ngờ nó thật sự có tác dụng...’
Cơ thể trở nên mềm yếu hơn?
Đau đớn?
Không còn có thể hấp thụ Tinh chất Layer Lord mà tôi muốn nữa?
“Kikik...”
Nếu số phận đã muốn thì cứ vậy đi. Thành thật mà nói, giờ tôi cũng chẳng còn quan tâm nữa. Tinh chất Nước mắt đã không còn khiến tôi bận lòng nữa.
Từ giờ trở đi, chỉ có duy nhất một thứ tôi cần tập trung, đó là làm sao để tận dụng tối đa những thứ mình đang có và nâng nhân vật (New) Shield Barbarian của mình lên một tầm cao trước nay chưa từng có.
Chỉ vậy thôi.
Mà, chuyện đó thì để lúc trở về thành phố, tắm rửa sạch sẽ rồi suy nghĩ nghiêm túc sau cũng được.
Thịch, thịch—!
Kết thúc quá trình thử nghiệm, tôi lại tiếp tục lao về phía trước, xuyên qua đám quái vật mà dù cho tôi có nằm xuống ngủ thì chúng cũng chẳng thể giết nổi tôi.
Whoooong—!
Ngay cả khi vượt qua bức tường không gian và địa hình hoàn toàn mới hiện ra trước mắt, tôi cũng chẳng thèm chớp mắt.
Sau tất cả, tôi là ai kia chứ?
‘(New) Shield Barbarian.’
Bất cứ bẫy rập hay bản đồ nào cũng không quan trọng, tôi tuyệt đối tự tin rằng mình sẽ không chết, miễn là đó không phải một thứ có cơ chế chết ngay lập tức mà không cho tôi cơ hội để bước vào trạng thái đếm ngược.
“Uh...?”
Nghĩ lại thì, trong số những cái bẫy ở Tầng Mười đúng là có tồn tại thứ đó nhỉ?
“Hmm......”
Không, chắc sẽ không xuất hiện đâu.
Mê Cung là một nơi rất rộng lớn. Hơn nữa, ngay cả trong số những chiếc bẫy đó thì số lượng bẫy đặc biệt như vậy cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Thịch, thịch—!
Đúng vậy, tôi phải xui xẻo đến mức nào để vô tình đụng trúng một nơi như vậy chứ?
Kế hoạch của tôi trước khi trở thành (New) Shield Barbarian là tiếp tục chạy cho đến khi tìm được đồng đội của mình hoặc một nhóm người sống sót nào đó. Chỉ có điều giờ đây xem ra tôi sẽ chẳng còn cần dựa vào nhóm người sống sót nào nữa.
‘Mình phải tìm họ.’
Đồng đội của tôi đang bị phân tán đâu đó trong Mê Cung.
Đoàn thám hiểm Armin, cùng với Aynar và Ông Gấu.
Clan Anabada.
Và cuối cùng là Misha.
‘Cô gái đó phải hậu đậu đến mức nào mới có thể tự tách khỏi mọi người giữa tình huống thế này chứ.’
Ngay lúc đó, tôi bỗng cảm nhận được thứ gì đó đang lao tới từ phía sau mình.
Tadat.
Nhưng tôi không để tâm đến nó.
Hiện tại, tôi đang luyện tập khả năng chịu đòn của mình. Vậy nên dù có quay lại nhìn đi nữa thì tôi cũng sẽ không né tránh nó.
Mà sau khi bị đánh quá nhiều, tôi đã rút ra được một kinh nghiệm.
Tốt hơn hết là đừng để bản thân biết thứ gì đang bay tới. Một khi đã biết, tôi sẽ không thể ngăn bản thân tự doạ mình khi tưởng tượng xem nó sẽ đau đến mức nào.
“Bj-Bj-Bj......!”
“...Huh?”
Có con quái vật nào phát ra âm thanh kiểu này sao?
Không, quan trọng hơn là, giọng nói này nghe quen quá...
“Bjoooorn!!!”
Nghe rõ tên mình, tôi lập tức quay phắt đầu lại.
Và ngay khoảnh khắc đó, người đang lao tới từ phía sau đã ôm chầm lấy đầu tôi và che kín tất cả tầm nhìn.
À, tất nhiên đó không phải một hành động mang tính công kích, và tôi cũng đã biết chủ nhân của giọng nói đó là ai rồi.
“...Misha?”
Misha Karlstein.
Đồng đội của tôi từ thời tiểu đội Halfling, và cũng là...
Ừm, dù sao thì cũng thật tốt khi gặp được cô ấy.
‘Hiệu ứng Hans cuối cùng cũng hết rồi sao?’
Tôi chưa từng nghĩ chúng tôi lại gặp lại nhanh đến thế.
*****
“Waaaaaaah!!”
Misha lao thẳng vào tôi như một quả tạ ném, rồi ngay khoảnh khắc ôm chầm lấy tôi, cô ấy bắt đầu gào khóc như một đứa trẻ.
Không phải là kiểu khóc nức nở, mà là kiểu trẻ con vừa mè nheo vừa trút hết uất ức bằng cách ăn vạ.
Nhưng đây không phải môi trường thích hợp để nói chuyện, cho nên......
Swish.
Để đảm bảo tầm nhìn, tôi túm lấy gáy Misha, đặt cô ấy ngồi lên vai mình rồi tiếp tục chạy.
Thế nhưng xem ra cô ấy vẫn còn chưa bình tĩnh lại.
“Waaah! Tôi biết ngay mà! Tôi biết chắc anh vẫn còn sống mà!”
“Câu đó phải để tôi nói mới đúng—.”
“May quá đi mất!! Thật sự may quá!!”
Như thể cảm xúc dâng trào, Missha bắt đầu đấm liên tục vào sau lưng tôi.
“Waaaaaahhh!! Đồ Barbarian ngu ngốc!”
Thwack, thwack—!
Ừ thì, tôi hiểu cô ấy vui đến mức nào. Ngay cả tôi cũng có cảm giác tương tự mà.
“Rốt cuộc suốt thời gian qua anh đã làm cái quái gì vậy, nyah! Tôi tìm anh khắp nơi mà chẳng thấy nổi chút dấu vết nào cả!!”
Thwack, thwack—!
Tôi hiểu, nhưng giá mà cô ấy kiềm chế bớt một chút.
Trước đây thì chẳng sao, nhưng với trạng thái hiện tại của tôi, cái này thật sự đau đấy.
Cho nên...
“Um... Missha? Trước tiên hãy bình tĩnh lại đã—.”
“Tôi suýt chết bao nhiêu lần trong lúc đi tìm anh đấy...!”
“Đau lắm nên dừng lại đi—.”
“Đau cái đầu anh ấy! Anh xứng đáng bị đánh nhiều hơn nữa, đồ Barbarian vô trách nhiệm ngu ngốc! Anh thật sự nghĩ tôi sẽ vui nếu mình sống sót bằng cách bỏ anh lại rồi chạy trốn sao, nyah?”
Uh...
“Nói chính xác thì đâu phải chỉ có mình cô bỏ chạy, tất cả mọi người đều cùng rút lui mà, đúng không? Với lại lúc đó tôi cũng định đuổi theo, chỉ là có chuyện xảy ra thôi. À mà đừng đánh nữa. Tôi vừa hấp thụ một Tinh chất mới, nên mỗi cú đánh của cô đều thật sự rất đau.”
“......?”
Sau khi nói rõ cảm nhận của mình, tôi liếc sang bên cạnh.
Missha đang ngồi trên vai tôi với biểu cảm kỳ quái. Ban đầu là kiểu ‘Tên này bị cái gì vậy?’, sau đó lại đổi thành kiểu ‘À phải rồi, anh ta vốn là loại người như vậy mà.’
Tất nhiên, rồi cô ấy cũng nhanh chóng trở lại bình thường.
“Đúng rồi! Aynar! Aynar lúc đó cũng biến mất cùng anh mà! Chẳng lẽ anh vẫn chưa tìm thấy cô ấy, nyah?”
“Tôi gặp Aynar rồi.”
“Thật sao, nyah? Vậy mà tôi cứ nghĩ sẽ rất khó để tìm thấy nhau cơ!”
...Cô ấy nghĩ rằng tôi gặp được Ainar ngay lập tức à?
Vì giải thích quá phiền phức nên tôi quyết định lược qua đoạn mình dùng Cổng Linh Hồn để tìm người.
“Sau đó lại có chuyện xảy ra, nên bọn tôi tiếp tục bị tách ra trong thời kỳ ổn định gần đây nhất.”
“Cái gì?!”
“À, đừng lo. Cô ấy không ở một mình. Cô ấy đang đi cùng những người đáng tin cậy.”
“Mmm... Nếu vậy thì tốt rồi, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Chậc, bản thân tôi cũng đang có rất nhiều câu hỏi, nhưng chắc Missha cũng vậy thôi. Chỉ là câu chuyện của tôi quá dài để giải thích chi tiết, nên lần này tôi cũng rút gọn lại.
“À thì mọi chuyện cứ thế xảy ra thôi.”
“...Anh đùa tôi đấy à, nyah?”
Quả nhiên, cách đó chỉ có hiệu quả với Aynar. Trước ánh mắt sắc bén của Aynar, tôi buộc phải giải thích kỹ hơn một chút.
Tất nhiên, trong quá trình giải thích, tôi có lựa chọn tinh giản chi tiết về chuyện mình gặp Chúa tể Nước mắt rồi lại dùng chiến thuật ‘bỏ tôi lại phía sau’ để tránh bị mắng…
“Không có gì nhiều đâu. Bọn tôi chạm trán một con quái vật khá mạnh, rồi trong lúc chiến đấu tôi vô tình bị tách khỏi họ.”
“...Cái gì mà vô tình! Chẳng phải anh lại hy sinh bản thân để những người khác chạy trốn sao—.”
Nhận ra nếu để yên thì mình sẽ còn bị mắng nhiều hơn nữa, tôi lập tức chuyển chủ đề.
“Tôi mừng vì cô vẫn an toàn, Misha.”
“Uh...?”
“Tôi đã rất lo lắng kể từ lúc nghe tin cô bị tách ra một mình cho tới tận bây giờ.”
“Ah, Ừm...... Huh? Nhưng... sao anh biết chuyện đó?”
“Tôi nghe từ một người sống sót mà tôi tình cờ gặp được. Anh ta nói cô đang đi khắp nơi tìm tôi một mình.”
“Ah... V-Vậy sao, nyah? Đúng là kỳ diệu thật...!”
“Cảm ơn vì đã sống sót, thật đấy.”
“...Ah, ahaha... T-Tự nhiên sao anh lại nói kiểu đó vậy, nyah...? Tôi đâu còn là trẻ con...”
“....”
“Umm... Tôi cũng mừng lắm. Vì anh vẫn an toàn...”
“Oh, thật à?”
“....Huh?”
Được rồi, xem ra tôi đã chuyển chủ đề thành công rồi.
Giờ thì vào chuyện chính thôi.
“Vậy giờ kể tôi nghe đi. Chính xác thì trong lúc tôi vắng mặt đã xảy ra chuyện gì?”
Ngay khi nghe câu hỏi đó, cuộc đối đáp liên hồi từ lúc gặp lại tới giờ lần đầu tiên dừng lại.
Misha đột nhiên im lặng.
Khi liếc sang bên cạnh, tôi thấy gương mặt cô ấy trở nên căng thẳng.
Hah, phải rồi......
Không đời nào phía bên cô ấy lại chẳng xảy ra chuyện gì cả.
“Kể đi, Misha. Đừng nghĩ đến chuyện làm tôi bớt sốc hay gì cả, cứ nói hết mọi thứ, đừng giấu gì.”
“Bjorn... Anh phải bình tĩnh khi nghe chuyện này đấy, được không, nyah......? C-Chưa có gì chắc chắn cả....”
Cô ấy có biết điều đó không? Rằng không có câu nói nào có thể khiến người ta bất an hơn câu nói đó đâu.
“Tôi biết rồi, nên mau nói đi.”
Chỉ sau khi tôi thúc giục thêm một lần nữa, câu chuyện của Missha mới thật sự bắt đầu.
Về những chuyện đã xảy ra trong lúc tôi biến mất.
“Khi mọi người nghe tin anh bị con rồng cắn, tất cả đều loạn cả lên, nyah. Erwin thì phát điên lên, nói rằng phải đi tìm anh ngay lập tức, trong khi quái vật thì cứ ùn ùn kéo tới....”
Ý kiến bị chia thành hai phe.
Một bên cho rằng phải đi tìm tôi.
Bên còn lại cho rằng thực tế thì điều đó là không thể.
Người đứng ra giải quyết tình hình chính là Amelia.
“Cô ấy nói phải ưu tiên sống sót trước rồi mới nghĩ đến chuyện tìm anh. Tất nhiên cũng có người phản đối, nhưng...”
“...Nhưng?”
“Khi cô ấy hỏi liệu anh có thấy vui hay không nếu một trong bọn tôi chết trong lúc đi tìm anh không, ngay cả Erwin cũng bị thuyết phục rồi đồng ý. Cũng có thể là do áp lực từ bầu không khí nên cô ấy buộc phải nhượng bộ...”
Lý luận của Amelia cực kỳ đơn giản nhưng cũng rất thuyết phục.
Cô ấy nói nếu là tôi thì kể cả bị rồng cắn chắc chắn cũng vẫn sống được, vậy nên họ chỉ cần cầm cự tới lúc tôi tự quay về là được.
Tôi hoàn toàn không cảm thấy khó chịu với quyết định đó. Không, đúng hơn là tôi còn biết ơn nữa.
Quả là một người không thành thật. Cô ấy luôn miệng nói mình không muốn giữ vị trí phó thủ lĩnh, nhưng đến lúc khủng hoảng thật sự xảy ra cô ấy vẫn đứng ra tiếp nhận quyền lãnh đạo.
“Sau đó thì sao?”
“Bọn tôi đã cố gắng cầm cự trong suốt thời gian đó, nyah. Chúng tôi chấp nhận bất cứ người sống sót nào mình tình cờ gặp phải để gia tăng lực lượng, nên tình hình cũng không quá tệ đâu, nyah. À, nhân tiện thì Hội trưởng đã đột nhiên biến mất giữa chừng...”
“Ah, ông ta vẫn ổn nên đừng lo.”
“Tôi có lo cho ông ta đâu, nyah?”
“Vậy à?”
Chậc, Hội trưởng thật đáng thương. Dù có chuyện gì xảy ra với ông ta thì đối với cả tôi và Misha, đó đều không phải một chi tiết quá quan trọng.
“Rồi sau đó thì sao?”
“Ah, vâng... Sau đó thì......”
Missha hít một hơi rồi tiếp tục.
“Chúng tôi đã gặp một con quỷ trông cực kỳ đáng sợ, nyah.”
Clan Anabada đã chạm trán với một con quái vật hệ ác quỷ.
Thời điểm là giữa đợt sóng thứ ba.
Địa điểm là Tế đàn Quỷ dữ của Pháo đài Máu, Khe nứt Tầng Mootn.
“...Nó trông như thế nào?”
“Ah, thì là...”
Sau khi nghe Misha miêu tả cực kỳ chi tiết, tôi mím chặt môi.
“Guiltygos....”
Tôi cũng đã chạm trán với con quái vật cấp 1 đó ở Pháo đài Máu trong thời kỳ ổn định thứ ba.
Thump—!
Ngay khi nhớ lại nó, tim tôi bất giác đập nhanh hơn, còn tai thì vang lên tiếng ù kéo dài.
Guiltygos, con quái vật hệ ác quỷ cấp 1 ngồi trong phòng boss, nhai ngấu nghiến xác của lũ quái vật.
Tôi vẫn nhớ rất rõ cảnh tượng lúc nhìn thấy thứ đó.
Riiiiiiiing—!
Xung quanh con quái vật ấy vương vãi đầy trang bị cùng xương cốt của các nhà thám hiểm.
------oOo------