Nguồn: read.st
Ngày Mê Cung mở cửa mà mọi người mong đợi từ lâu cuối cùng cũng đã đến.
Sau khi nhanh chóng hoàn thành nghi thức trưởng thành của đợt này, tôi dẫn theo các chiến binh trẻ đi thẳng đến quảng trường thứ nguyên.
Nhân tiện, số lượng chiến binh trẻ theo phía sau tôi lên tới hơn vài trăm người. Lý do là bởi trong thời gian Mê Cung đóng cửa, đã tồn đọng một lượng lớn chiến binh tuy đã hoàn thành nghi thức trưởng thành nhưng vẫn chưa thể thực hiện chuyến thám hiểm đầu tiên.
‘Chắc các chủng tộc khác cũng tương tự thôi.’
Trên đường đến quảng trường thứ nguyên, tôi không hề nhìn thấy người của chủng tộc nào khác. Mỗi chủng tộc đều tiến vào Mê Cung thông qua quảng trường nằm gần Thánh Địa của riêng mình.
“Là Mê Cung! Tôi nhìn thấy Mê Cung rồi!”
“Chiến trường thiêng liêng của các chiều không gian!”
“Chiến binh vĩ đại Bjorn, con trai của Yandel đã dẫn chúng ta tới Mê Cung!!”
Khi Quảng trường Thời không dần hiện ra trước mắt, đám chiến binh trẻ lập tức trở nên vô cùng phấn khích.
‘Dễ thương thật.’
Vốn dĩ theo truyền thống của người Barbarian, họ phải lang thang khắp thành phố xa lạ này một hồi lâu để tìm được con đường chính xác đến lối vào Mê Cung. Nhưng ở thời đại của tôi, tập tục đó đã bị xóa bỏ hoàn toàn.
Hơn nữa, cho dù truyền thống ấy còn tồn tại thì trong hoàn cảnh hiện tại cũng chẳng có ý nghĩa gì.
‘Đường đi quá dễ tìm vì hầu hết các tòa nhà đều đã sụp đổ rồi.’
Quận 7, nơi chúng tôi đang ở, là khu vực chịu thiệt hại nặng nề nhất trong cuộc chiến lần trước. Lại thêm việc Mê Cung đóng cửa khiến công cuộc phục hồi bị trì trệ, nên đến giờ nơi này vẫn chưa được tái thiết hoàn chỉnh.
“Người ở đây đông hơn tôi tưởng.”
Quảng trường Thời không ở Quận 7 đông đúc hơn so với dự kiến của tôi. Vì vốn dĩ số người định cư tại Quận 7 không nhiều, tôi cứ nghĩ phần lớn sẽ tập trung ở những khu vực không bị tàn phá bởi chiến tranh.
“Woa! Là Bjorn, con trai của Yandel kìa!!”
“Tôi đã bảo rồi mà! Nếu đến đây chúng ta nhất định sẽ gặp được ngài ấy!”
“Nhìn kìa, bên kia cũng có rất nhiều Barbarian đúng không?”
...Bọn họ cố tình đến đây chỉ để nhìn thấy tôi thôi sao?
Tôi thật sự không hiểu nổi họ đang nghĩ gì. Tuy nhiên, nhìn quảng trường đông nghịt người như thế này lại khiến tôi có cảm giác như quay về những ngày xưa.
Ít nhất là bề ngoài thì vậy.
‘Tất cả bọn họ đều là lính mới.’
Hơn bảy mươi phần trăm số người tụ tập ở đây là những người mới thậm chí còn chưa thể chuẩn bị cho mình một bộ trang bị đầy đủ.
Hai mươi phần trăm còn lại tuy có trang bị và đội ngũ chỉnh chu, nhưng đều là những nhà thám hiểm cấp thấp chưa từng vượt quá Tầng Năm.
Mười phần trăm cuối cùng thì khá hơn một chút, họ thuộc nhóm trung cấp.
Dù vậy, ngay cả trong nhóm trung cấp, họ cũng chỉ thuộc tầng lớp thấp nhất. Đa số bọn họ lấy Tầng Năm làm khu vực hoạt động chính, chỉ một số ít có năng lực hoạt động ở Tầng Sáu.
Còn những người đủ năng lực đặt chân đến Tầng Bảy trở lên gần như không tồn tại. Những người đạt đến trình độ đó phần lớn đã bị Hoàng gia bí mật triệu tập vào Mê Cung trong đợt trước và bỏ mạng ở đó.
‘Nghĩ vậy thì giờ tôi cũng được xem là nhà thám hiểm cấp cao rồi nhỉ...’
Một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu.
Có lẽ sự thiếu hụt của những chiến lực cấp cao là lý do gần đây ngày càng nhiều nhà thám hiểm đã nghỉ hưu quyết định quay lại nghề.
‘Chỉ cần thành công chiếm được một bãi săn ở Tầng Năm thì cả đời họ sẽ chẳng cần lo đến chuyện thuế má nữa.’
Sự vắng mặt của các bang hội lớn đã khiến rất nhiều bãi săn béo bở trogn Mê cung trở thành vật vô chủ, thứ có thể xem như một con gà đẻ trứng vàng.
Nếu thành lập được một bang hội và chiếm giữ thành công một bãi săn còn bỏ trống, người ta sẽ có thể sống như một địa chủ với nguồn thu nhập đều đặn không ngừng.
Thực tế là kể từ khi Mê Cung xuất hiện, một số khu vực ở Tầng Năm và Tầng Sáu luôn nằm ngoài tầm với của các nhà thám hiểm bình thường vì tranh chấp lợi ích giữa các gia tộc.
“Vậy tôi đi trước đây, Tộc trưởng!”
“Tôi cũng sẽ lập nên chiến công vĩ đại rồi trở về giống như Tộc trưởng!”
“Bethel—raaaaaaaah!!!”
Những tân binh Barbarian đã không thể chờ đợi thêm được nữa. Sau những tiếng gầm chiến đấu vang dội, họ lần lượt lao vào Mê Cung.
Và đúng lúc tôi cũng chuẩn bị hội quân cùng đồng đội...
“Hửm?”
Một chiến binh trẻ đang đứng ngây người nhìn cánh cổng Mê Cung mở rộng lọt vào tầm mắt tôi.
Phải rồi, tên cậu ta là...
“Bidal, con trai thứ ba của Kijel.”
Đó là một chiến binh vừa hoàn thành nghi thức trưởng thành hôm nay, đồng thời cũng là một trong số rất ít người không hô vang danh hiệu của vị thần tổ tiên khi buổi lễ bắt đầu.
Nói cách khác...
Anh ta là một người chơi đến từ Trái Đất.
‘Biểu hiện này của anh ta quá nguy hiểm.’
Tôi biết anh ta vẫn chưa quen với cái tên mới, nhưng anh ta phải thích nghi thật nhanh. Bởi thế giới tàn khốc này chắc chắn sẽ không bao giờ chờ đợi bất kỳ ai.
“Bidal, con trai thứ ba của Kijel.”
Sau khi cố ý hắng giọng để báo hiệu sự hiện diện của mình rồi gọi tên thêm một lần nữa, anh ta giật mình quay lại.
“A... T-Tộc trưởng?!”
“Anh còn đứng đây làm gì? Những chiến binh khác đều đã vào Mê Cung rồi.”
“......”
Anh ta bối rối đến mức chẳng thể thốt nên lời. Tuy vậy, ít nhất việc anh ta hiểu rằng bản thân không nên tỏ ra khả nghi cũng là điều đáng mừng.
Một phần cũng nhờ tôi luôn nhồi nhét thông tin đó vào đầu bọn họ.
Kể từ khi tôi bắt đầu chủ trì nghi thức trưởng thành, số vụ người bị phát hiện là Ác linh rồi xử tử đã giảm xuống bằng không. Nhưng trớ trêu thay, chính những vụ xử tử ấy lại là cơ chế giúp đám tân binh ngây thơ nhận ra thế giới này vốn thù địch đến thế nào với những linh hồn dị giới.
Cho nên...
‘À, xem ra lần này không có tên Ác linh nào nhỉ!’
‘Như mọi người đều biết, Ác linh chiếm đoạt thân xác phải bị tiêu diệt ngay khi phát hiện!’
Tôi luôn cố tình nhắc đến những câu này trong nghi thức trưởng thành để truyền đạt thông tin cho người mới.
Nhưng chẳng lẽ anh ta vẫn chưa thật sự hiểu được sao?
“Hay là anh đang sợ phải tiến vào Mê Cung?”
Ngay cả khi nghe Tộc trưởng hỏi như vậy, anh ta vẫn chỉ run rẩy mà không trả lời. Nếu còn chút tỉnh táo, anh ta hẳn phải biết chính hành động đó mới là thứ đáng ngờ nhất.
Biểu hiện này là không hợp cách đối với một Ác Linh, nhưng tôi vẫn có thể phần nào hiểu được.
‘...Dù sao thì tôi cũng đã trải qua chuyện tương tự.’
Tôi bất chợt nhớ lại ngày đầu tiên mình tiến vào Mê Cung.
Thành thật mà nói, khi ấy tôi chẳng khác gì anh ta. Nhìn đám Barbarian khác hưng phấn lao vào Mê Cung, tôi lại chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.
Dù sao thì thứ tôi từng chơi chỉ là một trò chơi thôi. Làm sao người ta có thể hy vọng tôi thật sự biết cách bước vào Mê Cung để chiến đấu với quái vật?
Chuyện đó nghe có hợp lý chút nào không?
Dù lý trí hiểu rằng tôi buộc phải làm như vậy, nhưng để có thể đưa ra quyết tâm ấy thật không hề dễ dàng. Cuối cùng, chỉ sau cuộc trò chuyện với Aynar và có thêm dũng khí, tôi mới có thể bước đi bước đầu tiên.
Cho nên tôi nghĩ anh ta cũng cần điều đó, một bàn tay ấm áp đẩy từ phía sau để bước đi đầu tiên trở nên dễ dàng hơn.
Giống như thế này.
Bốp!
Ngay khi tôi giáng một cái vỗ mạnh vào lưng anh ta, anh ta hét lên đầy kinh ngạc rồi ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt tức giận.
“Aaaa!! T-Tại sao ngài lại đánh tôi!”
“Ánh mắt đó trông khá hơn nhiều rồi đấy.”
“......”
Đúng vậy, thà là giận dữ vì đau đớn còn tốt hơn là chôn chân tại chỗ vì sợ hãi.
Vẻ mặt đó cũng rất hợp với một Barbarian nữa.
Cây gậy đã dùng rồi, giờ thì đến củ cà rốt.
“Ta cũng hiểu cảm giác lo lắng đó. Tiến vào Mê Cung luôn là một chuyện đáng sợ. Ngày trước ta cũng nghĩ như vậy.”
Anh ta không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, như thể đang lo tôi cố tình giăng bẫy để thử thách mình.
Hừm.
Sự cảnh giác này cũng không tệ.
“Bidal, con trai thứ ba của Kijel.”
“......”
“Hãy tin tưởng. Tin vào cơ thể mạnh mẽ của anh. Tin vào tinh thần chiến binh sẽ không bao giờ gãy đổ. Và tin vào sự thật rằng chết trong chiến đấu vẫn tốt hơn chết đói.”
“......”
“Nếu giữ vững niềm tin vào ba điều đó cho đến cuối cùng, anh sẽ sống sót rất lâu.”
Đó là tất cả lời khuyên của tôi.
Tôi cũng không chờ câu trả lời mà chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng anh ta một cái, dùng ít lực hơn trước rất nhiều, rồi quay người rời đi.
“Vậy nhé, ta đi đây! Ta đói rồi!”
Tôi không ngoái đầu nhìn lại lấy một lần, mà chỉ đi thẳng đến địa điểm tập hợp đã hẹn trước với đồng đội.
Đến khi tôi lần nữa quay lại Quảng trường Thời không, bóng dáng của anh ta đã biến mất.
Không biết cậu ta đã đi vào rồi.
Hay là quay đầu bỏ chạy.
Tò mò thì có tò mò thật, nhưng tôi cũng không bận tâm quá lâu.
“Anh còn đứng đó làm gì vậy, nyan? Không vào sao?”
Dù sao nếu có duyên, sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ gặp lại nhau.
*****
「Bạn đã tiến vào Hang Pha Lê, Tầng Một.」
*****
Nơi quen thuộc nhất đối với mọi nhà thám hiểm là Tầng Một, Hang Pha Lê.
Với những tinh thể phát ra ánh sáng rực rỡ, hang động này được bao phủ bởi thứ ánh sáng dịu dàng.
Đối với những người lần đầu tiến vào Mê Cung, nơi này mang đến cảm giác rờn rợn khó tả. Nhưng với những ai đã có chút kinh nghiệm, nó lại đem đến cảm giác an tâm khó có được ở nơi nguy hiểm này.
Càng thám hiểm lâu, người ta càng nhận ra rằng không nơi nào an toàn hơn Tầng Một. Rồi dần dần, nó trở thành một nơi khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Nhưng...
Thịch!
Tim tôi đập mạnh.
Không phải thứ rung động đầy háo hức hay mong chờ, mà là nhịp đập nặng nề, giống như khi linh cảm về một điều chẳng lành.
Thịch!
Đây là cái gì?
Một dạng PTSD sau hiện tượng Sụp đổ không gian sao?
Rõ ràng trước mắt chỉ là khung cảnh quen thuộc của Tầng Một, vậy mà lòng tôi vẫn tràn ngập bất an. Cảm giác như bất cứ lúc nào cũng sẽ nghe thấy tiếng "răng rắc", rồi cả thế giới đột nhiên sụp đổ.
“Bjorn? Anh không sao chứ, nyan...?”
“À... không sao. Chỉ là tôi đang mải suy nghĩ một chút thôi.”
Dù cảm thấy có thứ gì đó trong đầu mình đang không ổn, tôi vẫn cố gắng hết sức để không bộc lộ ra ngoài rồi tiếp tục bước đi.
Chắc chỉ là vì đây là lần đầu tiên tôi thám hiểm kể từ sau sự kiện đó.
Rồi sẽ ổn thôi.
‘...Sẽ ổn thật chứ?’
Ngay khi ý nghĩ rằng chuyện này có thể kéo dài xuất hiện, một làn sóng bất an lại dâng lên.
Tôi vội nhìn quanh.
Những thành viên của đội một đang ở đây. Họ là những người đã lập khế ước liên kết rồi cùng tôi tiến vào Mê Cung.
Misha.
Ông Gấu.
Garton Cultner của đoàn thám hiểm Armin.
Malid Kevron của clan Gearfang.
Và Jota Jackson, vị hoa tiêu được thuê dưới hình thức lính đánh thuê.
Tổng cộng sáu người.
Aynar đã được phân vào Đội Hai do Armin chỉ huy bởi đội đó thiếu một tiên phong tuyến trước.
“Nếu mọi người đã chuẩn bị xong thì lên đường thôi.”
Cuộc thám hiểm nhanh chóng bắt đầu.
Chúng tôi tăng tốc ngay từ đầu, nhưng lại không thể di chuyển nhanh như dự tính.
Lý do rất đơn giản.
Trong đợt này, hơn chín mươi phần trăm số người tiến vào Mê Cung là người mới.
“Lần đầu tiên tôi thấy Tầng Một đông thế này đấy...”
Những tân binh vừa mới tiến vào đã chặn kín lối đi.
Bình thường, hơn chín mươi phần trăm người tiến vào sẽ lập tức hướng lên các tầng trên. Nhưng lần này thì hoàn toàn ngược lại.
Những tân binh không hề có ý định rời khỏi khu vực xuất phát ngay. Họ chỉ đứng đó ngó nghiêng khắp nơi với vẻ kinh ngạc, tìm kiếm đồng đội để đi cùng.
Hoặc là hét lên khi nhìn thấy tôi.
“...Là Bjorn Yandel kìa!!”
“...Ta là bạn ngươi từ khi nào thế?”
“Woa! Ngài ấy trả lời tôi kìa!!”
Ha...
Khó thích nghi thật.
Bầu không khí khác xa thường ngày.
‘Nếu đám người Noark cũng tham gia ngay từ đầu thì còn khó chịu hơn nữa.’
May mắn thay, quyền thám hiểm Mê Cung của người dân Noark đã tạm thời bị hoãn lại.
Mặc dù Hoàng gia đã tiến hành một chiến dịch tuyên truyền gần như tẩy não, xem ra phản đối vẫn còn khá nhiều.
‘Sớm nhất là tháng sau. Muộn nhất là ba tháng nữa.’
Bởi vậy, từng chút thời gian trong chuyến thám hiểm lần này đều quý như vàng với tôi.
Dù hệ thống pháp luật có hoàn thiện đến đâu, trong Mê Cung thì nắm đấm luôn có trọng lượng hơn luật pháp. Một khi đám người của Noark được tự do hoạt động trong Mê Cung, tôi sẽ buộc phải thận trọng hơn nhiều so với hiện tại.
‘Hơn nữa, vì không chịu ảnh hưởng từ đợt Sụp đổ không gian trước đó, ngay từ đầu thì đám Noark đó ít nhất cũng là nhà thám hiểm trung cấp.’
Đó cũng là điều khiến tôi cực kỳ khó chịu.
Đó là một thực tế đáng báo động, khi mà trong những khu vực từ Tầng Sáu trở lên, số người của Noark còn nhiều hơn cả Raphdonia.
Nói cách khác, khoảng thời gian tôi có thể tự do làm điều mình muốn đang dần cạn kiệt.
“Phù... ra khỏi khu vực trung tâm thì mọi thứ dễ dàng hơn nhiều.”
“Vậy tôi sẽ tăng tốc lại.”
Sau khi rời khỏi khu vực trung tâm, nơi có thể xem như điểm xuất phát, những con đường vốn bị chặn kín cuối cùng cũng thông thoáng trở lại.
Lúc đó chúng tôi mới thật sự bắt đầu tăng tốc.
Tất nhiên, với những hỗn loạn đó, chúng tôi đã bỏ lỡ vị trí dẫn đầu.
Xoẹt—!
Cổng dịch chuyển đã được mở sẵn, điều đó chứng minh đã có người lấy đi phần thưởng kinh nghiệm từ việc mở cổng đầu tiên.
Tôi cũng đã dự đoán được chuyện này.
Những tân binh cứ bám lấy chúng tôi mãi lúc rời khỏi khu vực trung tâm. Hơn nữa, vị trí xuất phát của chúng tôi cũng không được tốt cho lắm.
「Bạn đã tiến vào Rừng Goblin, Tầng Hai.」
Sau khi đến Tầng Hai, chúng tôi gần như chạy hết tốc lực, nhưng cuối cùng vẫn không giành được vị trí đầu tiên ở Tầng Ba.
「Bạn đã tiến vào Con Đường Hành Hương, Tầng Ba.」
Chậc.
Tôi vốn định tranh thủ kiếm chút kinh nghiệm miễn phí trước khi lũ Noark tràn vào.
‘...Ngay cả khi không có nhà thám hiểm cấp cao, chúng tôi vẫn đến quá muộn.’
Thời điểm chúng tôi đặt chân tới Tầng Ba là chiều ngày thứ ba, trong khi lần mở cổng đầu tiên thông thường diễn ra vào chiều ngày thứ hai.
Nói cách khác, lần này chúng tôi đến muộn một cách khó tin.
Có lẽ vì thế mà khi băng qua Đầm lầy Đuôi xanh và tới Đền thờ Điêu khắc, đội hai đã có mặt ở đó từ trước và đang săn quái.
“À, mọi người đến rồi! Tôi còn đang lo có chuyện gì xảy ra cơ.”
“Xin lỗi. Có quá nhiều nhà thám hiểm bám theo chúng tôi ở Tầng Một.”
Dù vậy, có lẽ vận may vẫn đứng về phía chúng tôi đôi chút. Trước khi chúng tôi tới nơi, Đội Hai đã thu được một Mảnh Vỡ Vô Danh.
Nhưng...
“Vô vọng thật.”
Vận may không kéo dài.
Đến ngày thứ năm, chúng tôi chỉ có thể tìm thấy thêm một mảnh vỡ nữa. Nhưng đáng tiếc thay, đó lại là mảnh trùng lặp với mảnh chúng tôi đã có.
Vì thế tôi quyết định dứt khoát cắt lỗ.
Thu thập thêm hai mảnh nữa trước khi ngày thứ bảy kết thúc, sau đó quay ngược về Tầng Một rồi mở cổng dẫn xuống Tầng Hầm Thứ Nhất.
Dù nhìn theo cách nào đi nữa thì kế hoạch đó cũng là chuyện bất khả thi.
Hơn nữa, thậm chí dù tôi có thử lại lần sau có lẽ kết quả cũng sẽ chẳng khác gì.
‘Chúng tôi không có đủ pháp sư.’
Ngay cả khi chúng tôi có di chuyển một cách hoàn hảo nhất thì kết quả vẫn vậy. Với đội hình hiện tại, việc mở cổng xuống Tầng Hầm Thứ Nhất theo cách chính thức là cực kỳ khó khăn.
Mà kể cả có mở được, cũng chưa chắc tôi có thể tiến vào.
‘Tôi đã hy vọng có thể xác nhận xem bản thân có thể mở được cánh cổng đó sau khi đã bị cấm đến Tầng Hầm Thứ Nhất hay không.’
Thôi vậy.
Tôi sẽ kiểm tra điều đó sau khi đã chuẩn bị kỹ càng hơn. Nóng vội sẽ dễ xảy ra sai sót.
Tôi nhanh chóng gạt bỏ sự tiếc nuối rồi cho cả đội dựng trại. Dù sao thì suốt thời gian săn tìm các mảnh vỡ, chúng tôi gần như không được nghỉ ngơi tử tế.
Kế hoạch ban đầu là nghỉ trọn một ngày rồi tiếp tục thám hiểm.
Nhưng...
Bịch.
Cuối cùng, ngay cả việc nghỉ ngơi đàng hoàng cũng không làm được.
Bịch.
Có những vị khách không mời mà đến đã tìm tới khu cắm trại của chúng tôi.
Bọn họ không biết quy tắc bất thành văn rằng tiếp cận nơi cắm trại của đội khác trong Mê Cung được xem là hành động thù địch sao?
Hay là biết, nhưng chẳng quan tâm vì vốn định gây chuyện ngay từ đầu?
‘Giá mà là trường hợp thứ hai thì tốt biết bao...’
Đáng tiếc.
Bọn họ thuộc trường hợp thứ nhất.
“Dừng lại! Đừng tới gần nữa, nyan! Hả? Tôi bảo đừng có tới mà—”
“Ôi nào, chị gái! Tại sao một người xinh đẹp thế này lại phải tỏ ra xa cách như vậy chứ!”
“Không phải vấn đề xa cách hay không... Mấy người không thể làm vậy đâu, nyan! Tôi nói thật đấy, các người sẽ gặp rắc rối lớn đó!”
“Bọn tôi có làm gì đâu nào? Bọn tôi cũng mệt rồi, chỉ nghỉ cạnh đây một lát rồi đi thôi! Được chứ? Hay chị định bảo rằng ở nơi nguy hiểm thế này, bọn tôi ngồi nghỉ một mình cũng sẽ bị thương sao?”
Những kẻ ngoại lai vẫn ngang nhiên bước vào lãnh địa của chúng tôi, như thể những lời cảnh cáo của Missha khi đang canh gác hoàn toàn không đáng để lắng nghe.
Và cũng chỉ đến lúc ấy, chúng tôi mới nhận ra thân phận thật sự của những vị khách không mời này.
Gan lì đến mức khó tin.
Ồn ào đến mức không ai kiểm soát nổi.
Ngay cả sức mạnh của một con Ogre cũng không thể kiềm chế được bọn họ.
“Ơ, khoan đã. Chị gái, mặt chị hình như quen quen?”
“Misha Karlstein! Là Misha Karlstein đó!”
“Cái gì? Không thể nào! Vậy chẳng phải Bjorn Yandel cũng ở đây sao?”