Nguồn: read.st
Đương nhiên, cây búa của tôi không thực sự được vung xuống. Ý tôi là, làm gì có chuyện tất cả bọn họ sẽ ngoan ngoãn đồng ý với việc đó chứ?
“Ánh mắt đó là sao? Tôi chỉ định đánh gãy hết tay chân các người rồi trói lại cho đến khi Khe nứt đóng sau mười ngày thôi mà.”
“Không... nhưng dù vậy thì...”
“Hay anh chính là hung thủ?”
“Chuyện này quá vô lý rồi! Vậy thì sau khi rời khỏi Khe nứt thì sao? Dù có dùng thuốc hồi phục xương đi nữa, vẫn sẽ để lại di chứng mà!”
“Ừm…”
Sau khi nghe phương pháp xử lý hung thủ của tôi, các nhà thám hiểm đều mang vẻ mặt như thể sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ để bỏ chạy nếu mọi chuyện thực sự diễn ra như vậy.
Không hiểu vì sao, điều đó lại khiến tôi hơi chạnh lòng.
‘Bọn họ thật sự nghĩ tôi là một tên điên sao?’
Dĩ nhiên, chính tôi là người đã dẫn dắt tình hình theo hướng này. Miễn là không đánh gãy tay chân, những thứ khác đều có thể thương lượng đúng không?
Đàm phán vốn là như thế mà, hét giá trên trời, trả tiền dưới đất.
“Đây là phương pháp chắc chắn nhất, nhưng nếu mọi người phản đối dữ dội đến vậy thì tôi đành phải chọn phương pháp kém hiệu quả hơn.”
Cuối cùng, tôi đành đưa ra một phương án ôn hòa hơn, như thể không còn lựa chọn nào khác.
“Tôi sẽ giữ nguyên tay chân cho các người. Cũng không trói suốt mười ngày nữa. Chỉ cần ba ngày thôi, sống trong tình trạng bị trói ba ngày là đủ.”
Đó là những điều kiện tuy vô cùng khó chịu và nhục nhã, nhưng nếu so với viễn cảnh mà tôi đã miêu tả ban đầu thì vẫn có thể chịu đựng được.
Nghe vậy, đám nhà thám hiểm thở phào vì tránh được kết cục tệ nhất, nhưng vẫn dè dặt lên tiếng.
“Nhưng có thật chỉ cần chịu đựng ba ngày thì mọi chuyện sẽ được giải quyết không?”
“Tất nhiên.”
“À... Chúng tôi có thể nghe ngài giải thích không? À! Nếu ngài không muốn để hung thủ biết thì thôi vậy!”
Bọn họ trông đầy bất an, như thể lo rằng đây lại là một phương án man rợ và vô lý nào đó giống như lúc nãy.
“Để hung thủ nghe thấy cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng mà việc giải thích sẽ rất phiền phức.”
“Xin ngài, làm ơn đi mà...!”
“Nếu các người đã cầu xin như vậy thì ta cũng hết cách.”
Tôi ngắn gọn giải thích kế hoạch của mình.
Trên Đảo Thiên Đường có một khu vực bí mật. Nơi đó sẽ mở ra sau khi ngày thứ ba trôi qua.
Chỉ cần chinh phục được nơi ấy thì chúng tôi có thể hoàn thành Khe nứt mà không cần phải chờ đủ mười ngày.
Và...
“Một khi nó mở ra, tôi sẽ một mình tiến vào đó, quét sạch tất cả mọi thứ, kể cả Thủ Vệ Giả, rồi quay trở ra trong vòng một ngày.”
Đó là một tuyên bố cực kỳ ngạo mạn, thế nhưng không một nhà thám hiểm nào nghi ngờ tính xác thực của nó. Có lẽ họ cho rằng với danh tiếng và những chiến tích mà tôi đã tích lũy, một Khe nứt Tầng Năm sẽ không phải thử thách quá khó khăn.
Và trên thực tế, họ cũng không sai.
Sau khi hấp thụ Tinh chất Nước mắt, khả năng gây sát thương của tôi đã tăng vọt. Hiện giờ, tôi hoàn toàn có thể một mình chinh phục một Khe nứt Tầng Năm.
“Nếu là vậy thì...”
“Nhưng như thế chẳng phải chúng ta sẽ không bắt được hung thủ sao?”
Trong lúc phần lớn mọi người đã bị thuyết phục, có người đặt ra câu hỏi ấy, và tôi cũng không phủ nhận.
“Đúng vậy. Nhưng đổi lại sẽ không còn nạn nhân nào nữa.”
“Đúng vậy! Một khi Khe nứt bị chinh phục, sẽ chẳng còn lý do gì để tiếp tục hại người cả!”
“Tôi sẽ làm theo kế hoạch của ngài Tử tước. Bị trói ba ngày sẽ rất khó chịu, nhưng ít nhất chúng ta cũng không chết hay bị thương, đúng không?”
“So với việc chinh phục một Khe nứt Tầng Năm, mức độ khổ sở đó chẳng đáng là bao.”
“Đúng thế! Phần thưởng có thể ít đi một chút, nhưng chúng ta lại có thể rời khỏi nơi này sớm hơn nhiều!”
Cuối cùng, toàn bộ các nhà thám hiểm đều đồng ý với kế hoạch của tôi. Nhờ sự phối hợp của họ, tôi nhanh chóng hoàn tất việc trói tất cả mọi người.
Nhìn hai mươi sáu nhà thám hiểm đang tụ tập trước mặt mình với tay chân bị trói chặt, tôi chợt tự hỏi sẽ thế nào nếu lúc này mình cầm búa lên rồi tuyên bố bản thân đã đổi ý.
Sự tò mò thoáng dâng lên, nhưng tôi quyết định cứ để nó chỉ là tò mò mà thôi. Không có lý do gì phải gieo thêm nỗi sợ cho những người đã rất phối hợp màu.
“Được rồi, trông cậy vào anh đấy.”
Tôi vỗ vai người đàn ông duy nhất không bị trói trong số họ. Anh ta là người được tôi chỉ định làm lính canh.
“Nếu có ai cố tháo dây trói rồi bỏ trốn, giết người đó ngay lập tức. Không cần phải nói chuyện với hắn. Hiểu chưa?”
“À, vâng...”
“Trả lời bằng dấu chấm than. Hiểu chưa?”
“À, vâng!”
Vẻ ngoài rụt rè của anh ta chẳng khiến người ta yên tâm chút nào, nhưng tôi cũng không còn lựa chọn khác.
Những kẻ cướp bóc chuyên nghiệp, những kẻ bước vào Mê Cung để săn người thay vì săn quái vật, đều rất khó để phân biệt nếu chỉ thông qua việc kiểm tra hành lý
Và...
‘Mihail Lex.’
Thật bất ngờ, gã này lại là người có thân phận đáng tin cậy nhất ở đây, bởi tôi đã từng gặp anh ta trong thành phố.
Đó là lúc tôi cùng Ông Gấu đi khắp các quán rượu để mở rộng quan hệ. Ngay từ khi ấy, anh ta đã là một nhà thám hiểm hoạt động tại Tầng Năm.
“Hãy giữ vững tỉnh táo. Nếu ở đây lại có thêm bất kỳ người chết nào, tôi sẽ coi anh là hung thủ.”
“À, vâng...! Nhưng ngài định đi đâu vậy?”
“Tôi cần xác định chính xác vị trí của lối vào bí mật. Đừng lo. Đến giờ ăn, khi phải tháo dây trói cho bọn họ dùng bữa, tôi sẽ quay lại hỗ trợ canh gác.”
“À! Đã rõ! Tôi sẽ canh giữ nơi này thật cẩn thận!”
Ừ, chỉ cần thêm dấu chấm than vào cuối câu thôi mà trông anh ta đã đáng tin hơn hẳn.
Tôi vỗ vai Mihail vài cái rồi rời đi.
Và rồi...
Sột soạt.
Tôi tìm một vị trí thích hợp, khuất khỏi khoảng đất trống, rồi ngồi xuống.
Dù sao thì tôi vốn đã biết hang động bí mật nằm ở đâu, vậy nên không cần phải tốn công đi tìm kiếm làm gì.
‘Đúng vậy, đây là một kế hoạch câu cá, còn những người bị trói chính là mồi câu.’
Không biết bao giờ con cá khốn kiếp đó mới cắn câu đây?
*****
Ngày thứ nhất, ngày thứ hai.
Thời gian trôi qua rất nhanh, và đến khi tôi nhận ra thì chỉ còn vài giờ nữa là ngày thứ ba bắt đầu.
Trong khoảng thời gian đó, tôi vẫn định kỳ rời đi dưới danh nghĩa tìm kiếm lối vào hang động, nhưng đáng tiếc là hung thủ vẫn không hề có động tĩnh.
‘Là vì mọi người đều tụ tập cùng một chỗ khiến hắn trở nên đề phòng sao? Hay là hắn đã từ bỏ rồi?’
Thành thật mà nói, dù tôi đã trói bọn họ lại, nhưng đối với những nhà thám hiểm có thể hoạt động từ Tầng Năm trở lên, đó không phải loại hạn chế không thể phá vỡ.
Những kẻ thiên về thể chất có lẽ chỉ cần dùng sức mạnh thuần túy là có thể thoát ra, còn những người tập trung vào siêu năng hoặc ma pháp cũng hẳn có cách riêng để giải thoát bản thân.
(Dịch giả-kun : ability user, không biết dịch sao, là mấy pháp sư rởm không học hành mà dùng kỹ năng của Tinh chất.)
Đương nhiên, việc bố trí người canh gác chính là biện pháp đối phó với điều đó, nhưng...
‘Dù chính tôi đã chọn anh ta, nhưng quả thật việc chọn anh ta đúng là một sai lầm.’
Mihail có một mặt khá đãng trí.
Ngày đầu tiên còn ổn, nhưng sang ngày thứ hai, có lẽ vì đã bớt căng thẳng nên anh ta thậm chí còn ngủ gật. Đáng tiếc thay, ngay cả vậy hung thủ vẫn không có bất kỳ hành động nào.
‘Có khi hắn nghĩ thời cơ vẫn chưa tới.’
Vì thế nếu như hắn ta vẫn chưa bỏ cuộc, hôm nay sẽ là cơ hội cuối cùng để hung thủ ra tay.
Ngày thứ ba trên Đảo Thiên Đường.
Khoảnh khắc không gian xung quanh đột ngột chìm vào bóng tối, còn tinh thể ở khu vực trung tâm bắt đầu phát ra ánh sáng rực rỡ.
“Được rồi, tôi đi đây. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu, nên hãy giữ tỉnh táo và canh chừng cẩn thận cho đến lúc đó. Hiểu chưa?”
“Vâng! Xin ngài cứ yên tâm, thưa ngài Tử tước!”
Tôi nhanh chóng rời khỏi khoảng đất trống.
Và thay vì tiến về phía hang động, tôi đi thẳng tới chỗ ẩn nấp của mình rồi lặng lẽ chờ đợi.
“Mọi người cố chịu thêm một chút nữa thôi! Ngài Tử tước sẽ nhanh chóng giải quyết mọi chuyện rồi quay lại!”
Đã phần nào quen với vai trò lính canh, Mihail lên tiếng động viên những nhà thám hiểm đang khổ sở vì bị trói.
Và rồi...
Một giờ, hai giờ, ba giờ...
Thời gian trôi qua chậm đến mức đau đớn.
Tôi kiên trì quan sát, chống chọi với cơn buồn ngủ, nhưng không ai có biểu hiện gì bất thường.
‘Chẳng lẽ thật sự kết thúc rồi sao? Nếu vậy thì thay vì lãng phí thời gian thế này, mình nên tới hang động rồi hoàn thành Khe nứt còn hơn.’
Theo thời gian, tôi cảm thấy động lực của mình đang dần bị bào mòn.
Nghĩ kỹ thì cũng không có gì lạ.
Tôi vốn chẳng có lý do đặc biệt nào bắt buộc phải bắt cho bằng được tên hung thủ. Nếu phải kể ra một động lực nào đó, thì chỉ là niềm tin rằng khi gặp bọn cướp bóc thì nên giết sạch bất cứ khi nào có cơ hội.
‘Không, cứ quan sát thêm một chút nữa đi.’
Dù vậy, tôi vẫn quyết định tiếp tục phục kích. Thật lòng mà nói, ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu vì sao mình lại cố chấp muốn bắt hắn đến thế.
Thình thịch—
Trong tim tôi cứ liên tục vang lên một hồi trống thúc giục.
Tôi không biết chính xác nguyên nhân là gì, chỉ có một cảm giác mơ hồ rằng nếu tùy tiện bỏ qua chuyện này, sau này nhất định sẽ vô cùng hối hận.
Trực giác của tôi đã cứu mạng tôi quá nhiều lần để tôi có thể xem nhẹ nó.
Một giờ, hai giờ, ba giờ...
Thời gian tiếp tục trôi qua khi tôi vẫn ngồi phục ở đó. Giờ đây chỉ còn hai giờ nữa là màn đêm kết thúc và ban ngày bắt đầu.
‘Quả nhiên chỉ là những lo lắng vô căn cứ thôi sao...’
Thôi kệ, như vậy có lẽ cũng tốt.
Giờ thì tôi có thể yên tâm đi hoàn thành Khe nứt—
‘...Hả?’
Đột nhiên, tôi nhìn thấy một bóng người đang di chuyển trong màn đêm.
Vì toàn bộ sự chú ý đều dồn vào khu vực trung tâm nơi các nhà thám hiểm bị trói nên tôi phát hiện ra hắn khá muộn. Điều đó tạo điều kiện cho hắn, một kẻ tiến vào từ bên ngoài, dễ dàng tới gần nhóm người ở trung tâm.
Bất ngờ thay, đó là một gương mặt quen thuộc.
‘John Tehan...?’
Cái quái gì vậy?
Tên khốn đó chẳng phải đã chết rồi sao?
Đối mặt với tình huống ngoài dự liệu này, đầu óc tôi lập tức vận chuyển hết tốc lực, nhanh chóng dựng nên một giả thuyết.
‘Hắn chưa chết. Đó là một kỹ năng dịch chuyển.’
Điều đó có thể giải thích cho cảnh tượng trước đó. Hắn không tan thành một vũng máu, mà chỉ là chúng tôi đã nhầm hiệu ứng dịch chuyển thành cảnh tượng đó mà thôi.
‘...Là [Human Sacrifice] sao?’
Đó là một Tinh chất cấp hai thuộc loại hiếm. Vì chưa từng tận mắt chứng kiến kỹ năng đó được sử dụng trong hiện thực nên tôi không thể nhận ra nó ngay lập tức.
Vút!
Ngay khoảnh khắc phát hiện ra hắn, tôi lao như tên bắn về phía khoảng đất trống.
Mihail, người đang làm nhiệm vụ canh gác, cũng cảm nhận được sự hiện diện của ai đó nên tỉnh dậy khỏi cơn ngủ gật.
Và rồi—
Phập!
Một con dao găm đâm sâu vào phần bụng dưới của Mihail.
Nếu anh ta vẫn còn ngủ gật thứ có lẽ đòn đó đã xuyên trúng vị trí chí mạng.
“Ặc...!”
Tiếng rên đau đớn của Mihail vang lên, các nhà thám hiểm đang nghỉ ngơi trong tình trạng bị trói đồng loạt mở mắt và nhìn về phía hiện trường.
“John Tehan!”
“Hóa ra hắn không tự sát!”
“Thằng chó chết đó!”
Sau khi hiểu được chuyện gì đang xảy ra, tất cả đều bùng nổ phẫn nộ. Nhưng vì đang bị trói nên phản ứng của họ chậm hơn một nhịp.
John Tehan đã lợi dụng khoảnh khắc đó để quay đầu bỏ chạy mà không chút do dự.
“H-Hắn chạy rồi!”
“Khốn kiếp! Tại sao ngài lại trói bọn tôi chặt đến vậy chứ!”
Chậc.
Khả năng truy đuổi là điểm yếu của tôi.
Tôi dốc toàn lực lao theo hướng John Tehan vừa biến mất, thậm chí còn kích hoạt cả [Gigantification].
“Khốn nạn thật.”
Nhưng chưa chạy được bao lâu, tôi đã phát hiện dấu vết hắn để lại trong bụi cây – Một vệt máu loang rộng khắp mặt đất giống hệt như lần trước.
Đến nước này thì tiếp tục truy đuổi cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
“Chết tiệt!”
Tôi đã phục kích suốt ba ngày chỉ để chờ khoảnh khắc này, vậy mà mọi công sức đều đổ sông đổ biển.
Nhưng đứng đây than vãn cũng chẳng thay đổi được gì, vì vậy tôi lập tức quay trở lại khu vực trung tâm.
Cộp.
Và rồi khoảnh khắc đặt chân tới khoảng đất trống, tôi đứng sững tại chỗ.
“Lại là cái quái gì nữa đây?”
Chẳng lẽ tôi bị ma ám rồi sao?
Vì một lý do hoàn toàn không thể hiểu nổi, khoảng đất trống vốn còn chật kín các nhà thám hiểm chỉ vài phút trước lúc này đã hoàn toàn trống không.
*****
Đây là cái quái gì vậy?
Một chương trình giải trí quay lén nào đó à?
Hay là tất cả bọn họ đã cùng lao đi truy đuổi John Tehan?
Mang theo những suy nghĩ ấy, tôi đứng ngây người chờ đợi. Thế nhưng dù thời gian trôi qua bao lâu đi nữa, những nhà thám hiểm đã biến mất vẫn không hề xuất hiện trở lại.
‘Trên Đảo Thiên Đường đâu có sự kiện nào như thế.’
Liệu có tồn tại một sự kiện mà tôi không biết chăng?
Ý nghĩ đó thoáng hiện lên trong đầu, nhưng tôi nhanh chóng lắc đầu.
Có một giả thuyết hợp lý hơn nhiều so với việc cho rằng nguyên nhân của hiện tượng hiện tại là một sự kiện bí mật nào đó trên đảo.
‘Con người.’
Nguyên nhân của hiện tượng này là con người. Không, chính xác hơn phải là ‘nhiều người’.
Dù nhìn theo cách nào thì tình huống hiện tại cũng rõ ràng là một kế hoạch đã được dàn dựng từ trước.
John Tehan phụ trách thu hút sự chú ý.
Trong lúc tôi đuổi theo hắn ta, một nhóm người khác bắt cóc toàn bộ những người đang bị trói.
‘Có ít nhất một điều tôi có thể chắc chắn, rằng chuyện này không thể do một người làm.’
Chậc.
Vì đây là một Khe nứt chỉ cho phép một người tiến vào nên tôi hoàn toàn không ngờ tới khả năng thủ phạm sẽ có đồng bọn có thể phối hợp ăn ý với mình.
Những kẻ đó đã âm thầm giăng bẫy tôi để mang những người ở nơi này đi. Xét việc hai mươi sáu nhà thám hiểm biến mất chỉ trong vài phút ngắn ngủi, nhân số của chúng rất có thể sẽ ngang với một tiểu đội thông thường.
Và nếu giả thiết đó là đúng...
‘Đây không phải trùng hợp.’
Việc cùng một nhóm người cùng lúc tiến vào Khe nứt này thông qua những cổng dịch chuyển ngẫu nhiên xuất hiện khắp Tầng Năm là chuyện gần như không thể.
Vậy nên nếu không phải trùng hợp, vậy thì chỉ có thể là ngay từ đầu chúng đã dự đoán được sự xuất hiện của Khe nứt này.
Và vật phẩm trong [Dungeon and Stone] có thể biến một sự việc như thế này thành hiện thực chỉ có duy nhất một thứ.
‘Số 18 — Thiết bị chế tạo Khe nứt.’
Phải rồi.
Vậy là các ngươi có thứ đó, đúng không?
------oOo------