Nguồn: read.st
Rời khỏi hoàng cung, theo đề nghị của Hyeon-byeol, chúng tôi lập tức đến Cục An Ninh ở Commelby.
Đó từng là một cơ quan có uy danh lẫy lừng, nhưng sau khi các nhiệm vụ trọng yếu như thâm nhập, gián điệp và hoạt động bí mật lần lượt được chuyển giao cho những cơ quan độc lập khác, nơi này trở thành một cơ quan nhàn rỗi chẳng còn việc gì đáng làm ngoài săn lùng ác linh.
Tuy vậy, dù tay chân đã bị chặt gần hết, cái tên Cục An Ninh vẫn in sâu trong tâm trí người dân như một biểu tượng của nỗi sợ hãi.
“Người tiền nhiệm của anh... Không, phải nói là người sắp trở thành tiền nhiệm của anh thì đúng hơn. Có vẻ ông ta cũng mong chờ sự chuyển giao quyền lực này.”
“Vì sao?”
“Bởi vì một khi người dân không còn sợ Cục An Ninh nữa, họ sẽ đánh mất lực thống trị của mình. Anh từng gặp các Thợ săn Ác linh rồi đúng không?”
“Rồi.”
“Vậy thì chắc anh cũng biết. Danh hiệu nghe rất oai, nhưng thực lực của họ cũng chẳng có gì đặc biệt, đúng chứ?”
Ừm...
Đúng là vậy.
Dù hôm đó là một hành động có kế hoạch từ trước, mặc dù lúc đó tôi chỉ là một tên Barbarian nghèo rớt mồng tơi, tôi vẫn có tự tin có thể đánh bại đám Thợ săn Ác linh ấy.
“Đó là điểm yếu không thể tránh khỏi của Cục An Ninh. Mozlan, Cơ quan Trị an, Quân đoàn Hiệp sĩ... Có quá nhiều đơn vị có tiền đồ hơn, vậy nên những người thật sự có năng lực chiến đấu chẳng có lý do gì để gia nhập Cục An Ninh.”
“Ý cô là ở đây không có nổi một Hiệp sĩ sao?”
“Có lẽ vẫn có vài người. Dù sao đây cũng là nơi lưu vong hoàn hảo để trục xuất những kẻ thất thế sau các cuộc đấu đá chính trị đến.”
“À...”
Hoá ra bản chất của Cục An Ninh chính là như vậy. Chẳng trách tôi không nhận được lực các nào khi ngỏ ý muốn tiếp quản nơi này.
Nếu tôi nhắm tới một đơn vị nào khác chẳng hạn như Cơ quan Trị an chắc chắn họ sẽ không đời nào đồng ý. Bởi đó mới là nơi thật sự nắm giữ quyền lực.
“Anh chắc cũng từng nghe thấy rồi chứ? Người lớn thường dọa những đứa trẻ đang khóc rằng 'Thợ săn Ác linh sẽ bắt con đi'.”
“À, tôi đã từng nghe thấy câu chuyện ấy.”
Công việc của Cục An Ninh là gieo rắc nỗi sợ hãi cho những người dân bình thường. Nói cách khác, họ chính là ông kẹ của vương quốc Raphdonia.
“Vậy chúng ta vào thôi?”
Chẳng bao lâu sau, chúng tôi đến trước trụ sở Cục An Ninh rồi chậm rãi bước vào.
Ngay từ đại sảnh, bầu không khí đã khác hẳn những cơ quan khác. Trước hết, quầy tiếp tân chỉ có duy nhất một người.
Xét tính chất của cơ quan này thì nơi đây vốn cũng chẳng phải chỗ tiếp khách, nên cũng không có gì lạ…
“...Hai vị đến có việc gì?”
Ngoại trừ việc nhân viên tiếp tân trông rất chán chường. Chẳng lẽanh ta cũng bị giáng chức rồi tống đến đây?
“TA là Tử tước Bjorn Yandel. Ta có việc với Cục trưởng. Mau dẫn đường.”
“Vâng.”
Ngay cả khi nghe thấy tên tôi, sắc mặt người tiếp tân vẫn không hề thay đổi. Không phải vì anh ta là nhân viên kỳ cựu tâm lý vững vàng, mà đơn giản chỉ là anh ta dường như đã mất hết động lực sống.
“Xin mời vào.”
Sau khi dẫn chúng tôi lên tầng cao nhất, người tiếp tân chỉ cúi đầu lấy lệ rồi quay về vị trí của mình.
Hai chúng tôi chỉ biết cười gượng trước thái độ hờ hững đến cùng cực ấy rồi bước vào phòng Cục trưởng.
“...Ngài đến sớm hơn tôi tưởng. Tôi đã nghe được thông báo rằng người kế nhiệm của mình sẽ là Tử tước Yandel.”
Ánh mắt vị Cục trưởng nhìn tôi thật kỳ lạ. Trong đó có sự trống rỗng, nhưng cũng thấp thoáng chút nhẹ nhõm.
“Tôi có thể hỏi ngài một điều được không?”
“Cứ tự nhiên.”
“Vì sao ngài lại chọn nơi này? Với thân phận của ngài, thưa Tử tước Yandel, đáng lẽ ngài có thể giành được một vị trí ở cơ quan tốt hơn.”
Ừm...
“Chuyện đó không đơn giản như ông tưởng. Những cơ quan quan trọng đó vốn dĩ sẽ không chịu giao vị trí cho tôi, mà kể cả có cưỡng ép giành được thì cũng phải lãng phí thời gian để xử lý đủ thứ việc lông gà vỏ tỏi.”
“Ừm... Hoá ra là như vậy.”
“Thế còn ông thì sao? Ông sẽ được điều sang cơ quan khác à?”
“Ban đầu tôi cũng nghĩ như vậy... nhưng cuối cùng chỉ nhận được quyết định tạm đình chỉ chức vụ. Đối với một người của Cục An Ninh, nó chẳng khác gì một quyết định bãi chức, bởi vì xác suất được gọi quay trở lại tương đương với một con số không tròn trĩnh.”
“Thật đáng tiếc.”
Tôi thử thăm dò tâm tư ông ta bằng vài câu xã giao. Nhưng ngoài dự đoán, ông ấy gần như chẳng phản ứng gì.
“Vì thế, ngay sau khi bàn giao hoàn tất, tôi sẽ nộp đơn xin nghỉ hưu. May mắn là tôi vẫn sẽ được hưởng lương hưu, vậy nên ít nhất tôi cũng không cần phải lo về tiền thuế nữa. Từ giờ, tôi sẽ sống một cuộc sống thong thả.”
“Thật đáng mừng. Đó mới là cuộc sống hạnh phúc nhất.”
“Ha ha, có lẽ vậy.”
Vị Cục trưởng cười qua loa vì nghĩ rằng tôi chỉ đang khách sáo, nhưng tôi hoàn toàn nghiêm túc.
Một cuộc sống có căn nhà với phong bếp riêng, nhận được chữa trị khi ngã bệnh, đến năm sáu mươi tuổi thì nghỉ hưu rồi nhận nuôi ba con chó.
Đó vốn mới là mục tiêu ban đầu của tôi.
“Dù sao thì công việc cũng chẳng có gì nhiều để bàn giao. Ngay khi nhận được tin, tôi đã sắp xếp toàn bộ thành tài liệu. Tôi không hề có ý gây khó dễ cho người kế nhiệm nên đã ghi chép cẩn thận mọi thứ cần thiết. Chỉ cần ngài đọc kỹ thì sẽ không gặp trở ngại gì trong công việc.”
“Vậy sao.”
“Tôi cũng đã dọn xong đồ đạc rồi. Tôi đã dành hơn hai mươi năm trong căn phòng này, để rồi đến lúc rời đi mới nhận ra bản thân chẳng có bao nhiêu thứ để mang theo.”
“...”
“Nếu sau này có điều gì không hiểu thì cứ tìm tôi. Trước khi đơn xin nghỉ hưu được phê chuẩn, tôi sẽ tận tình giải đáp. À, còn đây là một món quà.”
Nói xong, ông ấy tháo bảng tên của mình bỏ vào túi, rồi đặt một tấm bảng mới lên bàn.
【Cục trưởng Cục An Ninh — Bjorn Yandel】
Hừm… Nhìn thế này đúng là rất uy phong. Không ngờ có ngày một Ác linh như tôi lại trở thành chủ nhân của tổng bộ Thợ săn Ác linh.
“Vậy thì...”
Sau khi ôm đồ đạc rời khỏi văn phòng, Hyeon-byeol lập tức bắt đầu hành động.
“Ồ, chiếc ghế này khá đấy. Xem ra kinh phí của họ cũng không eo hẹp lắm.”
Cô ấy ngồi ngay vào ghế Cục trưởng rồi bắt đầu đọc đống tài liệu được sắp xếp sẵn trên bàn.
“Có vẻ ông ta thật sự không có ác ý. Tài liệu để lại chi tiết đến mức kinh ngạc. Thậm chí còn ghi cả mẹo xử lý công việc thực tế.”
Hyeon-byeol chăm chú đọc tài liệu suốt một lúc lâu, còn tôi vì quá rảnh nên rời văn phòng đi tham quan cả tòa nhà.
Bốn tầng trên mặt đất.
Bốn tầng dưới lòng đất.
Cục An Ninh là một tòa nhà tám tầng, nhưng thực tế lại chẳng có gì đáng xem như tôi tưởng.
Có lẽ vì sau khi thông báo bàn giao được ban xuống, mọi hoạt động đều đã ngừng lại. Ngay cả nhà giam dưới tầng hầm, nơi đáng lẽ phải nhốt đầy ác linh, giờ cũng trống không.
Những nhân viên tôi gặp trên đường tham quan cũng đều không có chút sức sống nào trong ánh mắt.
“Được rồi, tôi đã sơ bộ nắm rõ tình hình rồi.”
“Hả? Nhanh vậy sao?”
“Dàn khung nhân sự của cơ quan nào cũng gần giống nhau. Nếu có vấn đề gì thì sau này tôi vẫn có thể xem lại được.”
“Thế giờ cô đang đọc gì?”
“À, danh sách nhân sự. Tôi định xem đánh giá năng lực rồi chọn người có vẻ giỏi nhất làm trợ lý. Tôi cực kỳ ghét mấy việc phiền phức.”
Tôi không khỏi sửng sốt.
Hyeon-byeol, người tôi chọn làm đại diện lại định tìm một trợ lý để đẩy việc cho người đó sao?
“Nhà thầu phụ của nhà thầu phụ của nhà thầu phụ… là nó sao?”
“Anh nói gì cơ?”
“Harin Savy. Mau dừng cái vòng luẩn quẩn đáng sợ ấy lại. Đùn đẩy công việc cho người khác chỉ sinh ra thêm nhiều công việc khác thôi. Nó hoàn toàn không mang lại lợi ích gì cho thế giới—”
“Anh đang nói cái gì vậy? Anh muốn tôi nghỉ việc rồi tự làm tất cả mọi thứ khuôn?”
“Được rồi. Người nào trông có năng lực nhất?”
Mặc kệ vậy. Miễn cuối cùng tôi được nhàn rỗi thì thế nào cũng được.
*****
Mệnh lệnh hành chính đầu tiên mà Hyeon-byeol đưa ra trên cương vị người đứng thứ hai của Cục An Ninh là tổ chức một "lễ nhậm chức".
Xét từ quy mô, gọi thứ này là lễ nhậm chức có vẻ hơi quá. Cô ấy thực chất chỉ tập hợp toàn bộ nhân viên đang làm việc ra sân sau để gặp mặt mà thôi.
Theo chỉ thị của cô ấy, tôi giới thiệu Hyeon-byeol với toàn thể nhân viên, sau đó lập thêm một chức vụ mới mang tên Quyền Cục trưởng, rồi bổ nhiệm cô vào vị trí ấy.
Cho đến lúc này, các nhân viên vẫn hầu như chẳng có phản ứng gì. Họ chỉ nhìn tôi với ánh mắt như muốn hỏi hôm nay có thể tan làm sớm hay không.
Nhưng...
“Các người không thấy thật thảm hại sao?”
“...?”
“Ý tôi là chính bản thân các người đấy. Cứ sống lay lắt hơi tàn trong khi làm một công việc chẳng mang lại chút cảm giác thành tựu nào.”
Màn trình diễn của Hyeon-byeol bắt đầu ngay lập tức.
Sau khi trở thành Quyền Cục trưởng, bài phát biểu của cô ấy gần như biến thành màn công kích cá nhân, không chút nương tay chọc thẳng vào những điểm đau của toàn bộ nhân viên.
Cuối cùng cũng có một người không nhịn nổi.
“Rốt cuộc cô muốn nói cái gì!”
“Tiền.”
“...Hả?”
“Nếu đằng nào cũng phải làm một công việc đáng thương như vậy, chẳng phải ít nhất cũng nên kiếm được số tiền xứng đáng sao?”
Toàn bộ nhân viên đều im lặng trước câu nói hoàn toàn nằm ngoài dự đoán ấy. Và Hyeon-byeol không bỏ lỡ khoảnh khắc đó.
“Tăng lương hai trăm phần trăm.”
“...?”
“Thưởng theo thành tích và thời gian nghỉ phép có hưởng lương mỗi năm.”
“...!”
“Mở rộng biên chế. Xây dựng nhà ăn cho nhân viên. Hoàn trả toàn bộ chi phí đi lại. Kết hôn sẽ nhận được một trăm phần trăm tiền thưởng.”
Càng nghe Hyeon-byeol nói, những nhân viên vốn còn ngơ ngác càng tỉnh táo lại, đồng thời cau mày.
“Cô nghĩ chuyện đó có thể sao? Cục An Ninh chúng ta làm gì có nhiều tiền đến thế!”
“Đúng vậy. Chúng ta không có. Bởi vì các người chỉ biết uể oải làm đúng những gì được giao, không hề có chút động lực nào.”
“T-Tôi chịu hết nổi mấy lời xúc phạm này rồi—!”
“Chính vì vậy tôi mới muốn thay đổi các người. Các người sẽ làm việc xuất sắc đến mức ngay cả những kẻ keo kiệt bên phòng tài chính kia cũng buộc phải tăng ngân sách cho chúng ta!”
“K-Không thể nào có chuyện đó được...”
“À, vậy là anh thừa nhận bản thân mãi mãi chỉ là một kẻ đáng thương không thể thay đổi sao?”
“...”
“Nếu không phải, vậy thì anh có lý do gì để nổi giận? À, hay là vì anh nghĩ những lời hứa này sẽ không được thực hiện? Nếu là vậy thì không cần lo. Tử tước Yandel sẽ bảo đảm các người nhận được đầy đủ số tiền đã hứa, cho dù phải tự bỏ tiền túi ra.”
Này, tôi nói thế từ khi nào?
Trước khi tôi kịp xen vào màn phát biểu đầy ngẫu hứng này thì Hyeon-byeol liếc tôi bằng ánh mắt sắc như dao, thế là tôi ngoan ngoãn ngậm miệng.
“Ngài Tử tước sẽ làm như vậy sao?”
“Nếu là ngài ấy thì...”
“Nhưng tại sao ngài ấy lại làm đến mức đó vì chúng tôi?”
Đúng như dự đoán.
Vừa nghe nói tôi sẽ tự bỏ tiền túi, thái độ của đám nhân viên lập tức dao động thấy rõ.
Hyeon-byeol tiếp tục chớp lấy cơ hội.
“Chỉ mới vài năm trước thôi, Tử tước Yandel chẳng có gì trong tay. Ngài ấy bước vào Mê Cung chỉ với một tấm khiên, đến giày cũng không có. Nhưng bây giờ thì sao?”
Không một ai trả lời.
Bởi đó là câu chuyện mà ai cũng biết.
“Khởi đầu của các người có thể tầm thường, nhưng tương lai sẽ vô cùng huy hoàng! Tôi tin rằng các người chỉ thiếu một cơ hội! Cuộc đời các người tuyệt đối không hề đáng thương! Chỉ là bước đi đầu tiên vĩ đại ấy vẫn chưa bắt đầu mà thôi!”
Trong lời nói của Hyeon-byeol có một sức mạnh không thể phủ nhận, đủ để gieo vào ánh mắt của những nhân viên ấy một suy nghĩ nếu như, đủ để họ mơ về một tương lai tươi sáng, dù chỉ trong thoáng chốc.
Nhưng tất cả cũng chỉ có thế.
Hiện thực vốn là thế giới vận hành bằng lý trí lạnh lùng, chứ không phải một bộ phim đầy nhiệt huyết. Sẽ không ai lập tức hô vang tên Hyeon-byeol rồi đứng lên hưởng ứng.
Hy vọng.
Và nghi ngờ.
Hai cảm xúc ấy đan xen hoàn hảo, tạo nên một bầu không khí im lặng kỳ lạ.
Đúng lúc ấy, Hyeon-byeol lùi lại một bước.
“Việc các người không tin và còn nghi ngờ là điều hoàn toàn bình thường. Bởi đến giờ tôi vẫn chưa cho các người bất kỳ lý do nào để tin tưởng mình. Nhưng tôi có một thỉnh cầu.”
“...”
“Xin hãy cho tôi cơ hội để giành lấy sự tin tưởng ấy. Chỉ một lần thôi, hãy tin tôi và tháo bỏ cặp kính màu mà các người vẫn luôn dùng để nhìn chính bản thân mình!”
“...”
“Đối với những ai tin tưởng tôi và cùng tôi bước đi trên con đường lớn lao này, tôi xin hứa.”
“Tôi, Quyền Cục trưởng Harin Savy, nhất định sẽ biến điều đó thành hiện thực.”
“Đưa Cục An Ninh trở lại thời kỳ mà ai cũng phải ngước nhìn.”
“Một Cục An Ninh có ngân sách nhiều hơn!”
“Một Cục An Ninh có quyền lực lớn hơn!”
“Một Cục An Ninh có vinh quang rực rỡ hơn!”
Có người bị giọng nói đầy khí thế ấy lay động nên vỗ tay nhiệt liệt.
Có người chỉ vỗ lấy lệ.
Cũng có người hoàn toàn không vỗ tay, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.
Nhưng Hyeon-byeol chẳng hề bận tâm.
“Hãy khiến Cục An Ninh vĩ đại trở lại!”
“...”
Rốt cuộc tôi đã bổ nhiệm một người như thế nào làm đại diện của mình vậy?
*****
Sau khi lễ nhậm chức kết thúc, tôi rời khỏi Cục An Ninh, để lại Hyeon-byeol ở đó tăng ca như thể đó là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.
Dù sao thì cuối cùng tôi cũng đã nắm được Cục An Ninh.
Đã đến lúc làm nốt việc mà tôi vẫn luôn trì hoãn.
“...Ngài muốn kích hoạt thế giới linh hồn sao?”
Nghe tôi nói muốn mở lại máy chủ của cộng đồng, GM lập tức mở to hai mắt.
“Nhưng hiện giờ tôi vẫn chưa thể đưa những người từng tham gia của cộng đồng cũ trở lại...”
“Chuyện đó anh có thể tiếp tục nghiên cứu sau này, đúng chứ?”
“Nhưng kể cả có kích hoạt ngay bây giờ thì bên trong cũng chẳng có ai.”
“Đừng lo. Ghế trống thì chỉ cần lấp đầy là được.”
“Dù vậy thì việc lựa chọn đối tượng để gửi lời mời cũng sẽ mất rất nhiều thời gian...”
Nghe GM lo lắng, tôi khẽ cười. Bởi vì anh ta đang hiểu lầm mục đích của rượu.
“Không, sẽ rất nhanh. Không cần tuyển chọn kỹ càng như trước nữa. Hãy gửi lời mời đến toàn bộ các nhà thám hiểm từ hạng 5 trở lên.”
“...Hả?”
“À, yên tâm đi. Tôi có cách để lấy danh sách tên tuổi và địa chỉ của họ từ Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả.”
“Không... ý tôi không phải vậy... Nếu làm thế thì không phải sẽ có rất nhiều người không phải ác linh cũng tiến vào sao?”
“À, chuyện đó à?”
Thật ra, đó mới chính là điều tôi mong muốn. Chẳng phải có câu nói rằng không thể chứa rượu mới trong bình cũ sao?
“Có lẽ tôi vẫn chưa nói nhỉ. Cộng họp mà tôi định tạo ra từ bây giờ sẽ dành cho cả ác linh lẫn cư dân bản địa.”
“...Cái gì?”
“Vì đó là một nơi hoàn toàn khác trước nên nó cũng cần một cái tên mới. Cộng đồng trước đó tên là Ghost Busters, đúng chứ?”
Có lẽ vì quá sốc trước tuyên bố của tôi, GM chỉ đứng ngây người mà không nói nên lời.
Mà, tôi cũng chẳng có ý định hỏi ý kiến ông ta.
“À... đúng rồi... Cái tên này sẽ rất phù hợp.”
Cộng đồng mà tôi sắp tạo dựng sẽ không còn là nơi chỉ dành riêng cho các ác linh nữa, mà sẽ là cộng đồng dành cho toàn bộ thành phố này.
Cho nên...
“Raphdonia Busters.”
Không có cái tên nào có thể thích hợp hơn thế nữa.
------oOo------