Nguồn: read.st
Thành thật mà nói, mặc dù Chu Bá Phù nghèo túng khốn khó, rất cần sự cứu tế của Triệu Khách, nhưng sâu trong lòng, hắn không hề hi vọng Triệu Khách trở về sớm như vậy.
Bởi vì trở về càng sớm, càng chứng tỏ nữ tử đã rời đi sớm hơn.
"Nàng đi rồi?"
"Phải."
Lần này, là thật sự đã đi rồi, Triệu Khách tận mắt nhìn thấy.
"Những ngân phiếu này, ngươi cất kỹ."
"Ngươi từ đâu mà có nhiều như vậy..."
Chu Bá Phù phát giác phía sau Triệu Khách còn có hai người đi theo, hắn nhanh chóng đứng lên, trong ánh mắt hiện lên một tia cảnh giác.
Hai người này, hắn đều không quen biết, nhưng người đeo mặt nạ kia, lại khiến hắn lập tức nhận ra thân phận của đối phương.
Đây là mặt nạ của Thập Điện Diêm Vương, dữ tợn mang theo vẻ máu tanh, nói không chút khoa trương, chỉ cần nhìn một cái mặt nạ đó, liền có thể khiến trẻ con ngừng khóc.
"Nam Thái Ngô."
Chu Bá Phù lạnh giọng nói, trong sát na, bóng người của hắn đã thoắt cái xuất hiện trước mặt Sở Giang Vương, cây đao nhỏ dùng bên người đã đâm vào vị trí trái tim của Sở Giang Vương, nhưng do cẩn trọng, hắn chỉ gác lên, cũng không đâm sâu tiểu đao vào.
Nhưng chính là như thế, hàn ý tỏa ra từ trên mũi đao cũng khiến Sở Giang Vương run rẩy ba lần.
Tàn binh thủ lĩnh Chu Bá Phù, Sở Giang Vương đã sớm nghe danh, nhất là hai loại thiên phú bổ trợ lẫn nhau kia, khiến y hoàn toàn không muốn giao thủ với y, nhưng chưa từng nghĩ, theo Triệu Khách tới trong nháy mắt, đối phương liền nổi sát tâm với mình!
Khinh công đáng sợ như thế, rốt cuộc là luyện ra bằng cách nào!
Chu Bá Phù lạnh lùng nói: "Triệu huynh, lần này ngươi ra ngoài dường như đã gây không ít chuyện."
Triệu Khách nói: "Đúng vậy, nhưng chuyện này là do chúng tự tìm đến, ta chỉ là thấy chiêu phá chiêu."
"Thì ra là thế."
Chu Bá Phù gật đầu, từ hàm ý trong lời nói của Triệu Khách, hắn hiểu ra là hai tên người Nam Thái Ngô này tự mình không biết tốt xấu.
Đã như vậy, hắn cũng không để ý sẽ làm bị thương bọn họ.
Cây đao đâm thủng da thịt của Sở Giang Vương, mấy giọt máu tươi chảy xuống!
Nhưng mà, Chu Bá Phù không hạ tử thủ.
Chỉ một kích, sắc mặt Sở Giang Vương tái đi, y khó tin cúi đầu xuống, phát giác ở vị trí trái tim mình đã xuất hiện một lỗ thủng. Cái lỗ này rất hẹp và cũng rất nhỏ, nhưng vết cắt lại không sắc bén, hiển nhiên là một cao thủ dùng một thanh binh khí không thế nào đã cho y một bài học.
"Khách từ xa đến, chút lễ này, ta nhận lấy, ngươi không có ý kiến chứ."
Hất tiểu đao một cái, máu trên mũi đao như cánh hoa bay xuống, Chu Bá Phù cười lạnh.
Sở Giang Vương trợn to tròng mắt, bờ vai không ngừng giật lên giật xuống cho thấy cảm xúc của y rất không ổn định, nhưng khi nhìn thấy sự cường đại của Chu Bá Phù, y cuối cùng vẫn thở ra một hơi, phát ra âm thanh khàn khàn.
"Không có ý kiến."
"Rất tốt."
Chu Bá Phù mặt lộ vẻ đắc ý.
Tranh chấp Nam Bắc, đã kéo dài nhiều năm.
Y đã là tàn binh, lại là người của Bắc Thái Ngô, vậy thì có cần thiết cho những người Nam Thái Ngô này một chút hạ mã uy.
Còn như đối phương có hay không sẽ báo thù?
Điểm này, Chu Bá Phù chưa từng nghĩ tới.
Y là yêu, mà lại là yêu trong yêu thân mang hai trọng thiên phú, đánh không chết, lại có thể liên tục mạnh lên, y một chút cũng không sợ gây chuyện, thậm chí còn rất vui vẻ đối phương bạo khởi, như vậy lại có thể tăng cường không ít võ lực cho y.
"Triệu huynh, ngươi mang bọn họ đến làm gì?"
"Có lợi, những ngân phiếu này chính là bọn họ đưa."
Nghe được hai chữ ngân phiếu, Chu Bá Phù ngẩn người.
Hóa ra số tiền này không phải do Triệu Khách đưa, mà là hắn đã đánh cho đối phương phục tùng, rồi vơ vét ra.
Bất quá trên người sẽ mang nhiều ngân lượng như vậy, chắc hẳn tích trữ của y cũng không ít.
Nghĩ đến đây, Chu Bá Phù khoác lên bả vai Sở Giang Vương.
"Huynh đệ, ngươi từ xa đến là khách, ta liền mời ngươi đón gió tẩy trần!"
Thái độ nhiệt tình, cử chỉ thân mật của hắn, so với sát khí muốn giết đối phương trước đó, phảng phất như đã thay đổi thành một người khác.
Điều này khiến Đoạn Vô An đứng quan sát một bên sinh ra hàn ý trong lòng, âm thầm suy đoán thủ lĩnh tàn binh này liệu có vấn đề về tinh thần hay không...
Triệu Khách bật cười nói: "Được rồi, ngươi trước trông chừng bọn họ giúp ta, ta vào trang tìm vài người, sau một lát liền phải xuất phát."
Chu Bá Phù dừng lại cử động điên điên khùng khùng, hai mắt sáng lên, nói: "Có hoạt động?"
Triệu Khách gật gật đầu.
"Hoạt động lớn."
...
"Rất tốt, kiếm thuật của ngươi đã quán thông thu ý."
Hồ Lâu Lan ngồi trên Quan Võ Đài, nhấp một ngụm trà, khen ngợi nói.
Ánh kiếm lóe lên, Đông Phương Cực đã thu kiếm vào vỏ.
"May mắn được Trang chủ chỉ điểm, nếu không thì ta muốn đi hết, vẫn cần không ít thời gian."
"Không cần tự coi nhẹ mình, ngươi mấy cân mấy lạng, ta sớm đã nắm rõ, là kiếm tài trời sinh vạn người không có một, cho dù không có Lạc Anh Kiếm Pháp của ta để tham khảo, cũng sẽ tự mình tìm được con đường."
Hồ Lâu Lan cười nói, một tay nhận lấy điểm tâm từ nữ nhân bên cạnh.
"Với cảnh giới của Tả Đạo, quán thông Thu chi kiếm, hẳn là vô địch trong Ý Cảnh kỳ rồi?"
"Không sai."
Đông Phương Cực gật gật đầu, trong lòng cũng nổi lên gợn sóng.
Hắn biết khoảng cách tới mục tiêu của mình, lại gần thêm một bước.
Hồ Lâu Lan khen ngợi nói: "Không hổ là Tả Đạo, không phân chia Cửu Phẩm, nhưng mỗi một tầng thứ vượt qua đều có thể đạt tới thiên địa mới, thật khó tưởng tượng uy lực của ngươi sau khi hoàn toàn dung luyện Tứ Quý."
Nói không khát vọng Tả Đạo, là không thể nào.
Nhưng con đường của Hồ Lâu Lan đã sớm được trải sẵn, ban đầu thân là đệ tử của Bất Tử Thần Y, có vô số truyền thừa để lựa chọn, nhưng y vẫn vì vong thê của mình mà lựa chọn con đường trước nay chưa từng có này. Cho dù nhìn thấy Tả Đạo, y cũng sẽ không sinh ra niệm đầu chuyển tu.
Nữ nhân bên cạnh cảm nhận được tâm tư Hồ Lâu Lan biến hóa, nàng nâng đầu lên, ánh mắt cực kỳ nhu hòa.
"Dung luyện Tứ Quý lại nào có đơn giản như vậy, ngay cả sư phụ của ta cũng chưa đạt tới, chỉ lưu lại khởi thảo của Xuân chi kiếm."
Đông Phương Cực lắc lắc đầu, thực lực của hắn tăng trưởng nhanh chóng, nhưng không có mục tiêu có thể đối chiếu.
Nếu là trước kia, Hồ Lâu Lan là đối tượng so kiếm thích hợp nhất của hắn.
Thế nhưng là từ khi luận kiếm xong, sự tăng trưởng của Thu chi ý càng ngày càng đáng sợ, không cẩn thận liền sẽ gây ra vô ý làm tổn thương.
"Chỉ là không biết Triệu Khách, khi nào sẽ trở về, theo như Trang chủ ngài đã nói, hắn lựa chọn tạo hóa, lập tức liền đạt tới Tứ phẩm đỉnh phong, nếu là hắn, có lẽ còn có thể tỉ thí với ta một phen."
Nghe nói Triệu Khách lựa chọn con đường tạo hóa cần nhất thiên phú, Đông Phương Cực cũng kinh ngạc hồi lâu. Thế nhưng y cũng biết rõ, mình một chút cũng không kém, sự ngộ ra hoàn toàn của Thu chi kiếm gần như không kém gì tạo hóa, lập tức từ chỗ mới nhập ý cảnh đã đạt tới vô địch trong Ý Cảnh kỳ.
"Hắn đã trở về rồi."
Lúc này, nữ nhân một mực bưng trà đưa nước cho Hồ Lâu Lan mở miệng nói.
Đông Phương Cực khẽ giật mình, nói: "Hắn trở về rồi?"
Hồ Lâu Lan cũng hỏi: "Nhạc Nhi, lời ngươi nói có thật không?"
Nữ nhân gật gật đầu, nói: "Có thật, hắn vừa mới trở về. Ta là ý cảnh biến thành, đối với phương diện khí tức, mẫn cảm hơn nhiều so với các ngươi."
Chính là bởi vì sự mẫn cảm này, nàng mới có thể ở chỗ sơn cốc nhìn thấy Triệu Khách.
Hồ Lâu Lan nói: "Hắn đi đâu rồi?"
Nữ nhân cười nói: "Giang hồ thiếu không được nhi nữ tình trường, khoảnh khắc đầu tiên hắn trở về muốn làm gì, ngươi ta hẳn là lòng dạ biết rõ."
Hồ Lâu Lan tâm tư hoạt bát, nghe được lời này, khó tránh bật cười, nhưng lại cảm thấy sâu sắc vui mừng.
Con gái có thể cùng Triệu Khách hỗ sinh tình cảm, hắn từ trước đến nay đều giữ thái độ ủng hộ.
Nhưng hắn cũng sẽ lo lắng, đó chính là dựa vào ngộ tính của Triệu Khách sau khi đột phá ở sơn cốc mà xét, tương lai của hắn gần như đã định là huy hoàng. Mà Anh Nhi tuy rằng ưu tú, nhưng đối với vị Các chủ tương lai có ngộ tính kinh người này mà nói, thì cũng liền trở nên cực kỳ phổ thông.
Hắn sớm muộn gì cũng sẽ gặp được nữ nhân ưu tú hơn, nữ nhân quyến rũ hơn.
Điểm này, Hồ Lâu Lan rất đỗi lo lắng.
Nhưng nhìn hiện tại, tình cảm của Triệu Khách đối với Hồ Anh cũng không phải hư giả, lần trở về này, thời khắc đầu tiên chính là đi tìm Hồ Anh, có thể thấy rõ một hai.
Hồ Lâu Lan lặng lẽ nắm lấy tay nữ nhân, khóe mắt hiện lên ý cười, mà nữ nhân cũng không khỏi mặt đỏ tai hồng, nhẹ nhàng dùng nắm đấm đấm đấm vào ngực Hồ Lâu Lan, ý là còn có người đang nhìn kia mà.
"Ta đi tìm hắn."
Đông Phương Cực nắm lấy kiếm, dường như một chút cũng không chú ý tới bầu không khí vi diệu giữa Hồ Lâu Lan và nữ nhân, cũng không ý thức được dụng tâm của Triệu Khách khi đi tìm Hồ Anh, y lập tức bước ra, hướng về phía cửa mà đi.
Y vừa đi, ngay cả Hồ Lâu Lan cũng không gọi lại được.
Đông Phương Cực đã minh ngộ Thu chi kiếm, kiếm pháp và cảnh giới đều ở phía trên Hồ Lâu Lan, cho dù Hồ Lâu Lan may mắn đột phá đến Ngũ phẩm, nhưng cũng đã có chênh lệch, Hồ Lâu Lan ngay cả ngăn cản cũng không cản được.
Nữ nhân nhìn bóng lưng rời đi của Đông Phương Cực, khẽ thở dài: "Hài tử này, sao lại có chút thiếu tâm nhãn vậy chứ."
------oOo------