Chu lão gia tử hít vào một hơi lạnh, Lạc Tiểu Thiên lợi hại đến vậy sao?
Tông Sư, đó cũng không phải là cải trắng, mà là cảnh giới đỉnh phong được võ đạo công nhận hiện nay, những nhân vật một người có thể địch vạn quân, không một ai là không uy danh hiển hách.
Theo như hắn biết, toàn bộ Tông Sư võ đạo của Hoa Hạ, cộng lại cũng không đến hai mươi người, phần lớn ẩn nặc trong danh xuyên đại sơn. Tông Sư là tồn tại đỉnh cấp trấn quốc vận, tộc vận, giữa thế tục tuyệt ít có hành tích Tông Sư.
Không ngờ Kha tiên sinh lại đánh giá Lạc Tiểu Thiên là vô địch thủ dưới Tông Sư.
Chẳng phải là nói, trong thế giới Tông Sư tuyệt ít xuất thế này, hắn Lạc Tiểu Thiên cơ hồ có thể đi ngang.
Người trẻ tuổi này, thật đáng sợ.
Hơn nữa nhìn phương thức hành sự của hắn, tuyệt đối là một gã không có giới hạn trong việc hại người.
Cái gọi là phong phạm cao nhân, hắn một chút cũng không dính dáng. Người như vậy mới là đáng sợ nhất, hắn không theo sáo lộ ra bài, tùy tâm sở dục.
Đắc tội với người như vậy, không phải là lựa chọn lý trí.
Cho nên, Chu lão gia tử lựa chọn lui bước, thỏa hiệp.
Còn như lời hắn nói về việc điều tra và giao phó, chẳng qua chỉ là hoãn binh chi kế, là đánh thái cực với Lạc Tiểu Thiên mà thôi.
Nguyên lai cứ tưởng Lạc Tiểu Thiên rút đi sẽ đưa ra điều kiện gì, không ngờ hắn nói đi là đi.
Khiến cho những lời lẽ và thủ đoạn mà hắn chuẩn bị đều không phát huy tác dụng, làm hắn có một loại cảm giác một quyền nện ở trên bông.
Lạc Tiểu Thiên dứt khoát rút đi như thế, làm hắn lờ mờ cảm thấy có chút bất an, hoài nghi Lạc Tiểu Thiên có mưu đồ gì đó, thế là đối với Giang Liệt Dương nói: "Giang Liệt Dương, ngươi đi theo xem hắn là có hay không thật sự đã đi rồi."
"Phải." Giang Liệt Dương lên tiếng rồi đi ra.
Chu Hân Di đầy mặt u oán nói: "Ông nội, chẳng lẽ thật sự cứ như vậy thả hắn đi sao? Vừa rồi hắn thế nhưng là hung hăng tát cháu một cái bạt tai."
Chu lão gia tử nói: "Người này sau này con đừng chọc hắn. Hân Di à, cái tính tình kiêu ngạo và thói quen ăn nói hồ đồ của con nên sửa đổi một chút đi."
Không thể không nói, Chu lão gia tử hiểu rất rõ cháu gái này của mình, dù không tận mắt nhìn thấy Lạc Tiểu Thiên vì sao tát Chu Hân Di, nhưng cũng đoán được tám chín phần.
Nói xong, Chu lão gia tử xoay người rời đi.
Chu Hân Di đầy mặt oán hận nhìn chằm chằm phương hướng Lạc Tiểu Thiên rời đi, hung hăng giậm chân.
Hai đứa trẻ kia đi theo Chu lão gia tử, vừa đi mấy bước lại đột nhiên xoay người lại, làm một cái mặt quỷ với Chu Hân Di, miệng há ra khép lại, không tiếng động nói gì đó.
Chu Hân Di đối chiếu khẩu hình, thế mà là: "Đáng đời!"
Hai đứa trẻ hư này thêm một đòn chí mạng khiến Chu Hân Di có chút phát điên, nếu như không phải Chu lão gia tử ở đó, chắc là đã tóm lấy mà đánh tơi bời một trận.
Rất nhanh, một chiếc xe cứu thương lái tới, đưa những vệ sĩ bị thương lên xe.
Những người khác, rất nhanh tản đi.
Giang Liệt Dương từ xa đi theo phía sau Lạc Tiểu Thiên, xem hắn rời khỏi Mục Vân Sơn, chặn một chiếc taxi rồi rời đi.
Giang Liệt Dương đứng một lúc, xác định Lạc Tiểu Thiên đã rời đi, mới trở về Chu gia đại viện.
Đến biệt thự Chu lão gia tử đang ở, Chu lão gia tử đang ngồi ở trên ghế mát trong viện uống trà, tiểu nam hài kia đang luyện đá xoáy, tiểu nữ hài dùng bàn tay vỗ vào một cái cọc gỗ.
Giang Liệt Dương đi đến trước mặt Chu lão gia tử, khom người nói: "Lão gia tử, Lạc Tiểu Thiên đã ngồi một chiếc taxi rời đi rồi."
Chu lão gia tử gật đầu, phân phó nói: "Gần đây một đoạn thời gian, lực lượng an ninh phải tăng cường. Minh Thái trở về, bảo hắn đến gặp ta."
Giang Liệt Dương nói: "Vâng."
Trời, dần dần tối xuống, bóng đêm bao trùm Chu gia đại viện.
Từng ngọn đèn sáng lên, toàn bộ Chu gia đại viện sáng choang, người tinh ý phát hiện, ánh đèn hôm nay so với thường ngày có vẻ càng thêm sáng tỏ.
Tám giờ tối, Chu Minh Thái, cũng chính là Chu Tứ Gia mà người trên đường xưng hô, đã trở lại Chu gia đại viện.
Hắn rất ít khi trở về Chu gia đại viện, cho dù trở về cũng thường xuyên là lúc rất khuya, nếu như hôm nay không phải Giang Liệt Dương gọi điện thoại cho hắn nói về chuyện Lạc Tiểu Thiên đến nhà, hắn sẽ không trở lại.
Lại là cái tên Lạc Tiểu Thiên đáng chết này, cái sát tinh này sao luôn làm hỏng chuyện tốt của mình!
Ai là người Chu Tứ Gia hận nhất? Khẳng định là Lạc Tiểu Thiên không nghi ngờ gì.
Hắn kỳ thực cũng không gặp qua Lạc Tiểu Thiên, nhưng gần đây lỗ tai về tin tức của người này lại sắp nghe đến mòn cả tai rồi, mà mỗi lần có tin tức liên quan đến người này truyền đến, đều là tin tức lớn chấn động kinh người, hơn nữa mỗi tin đều cực kỳ bất lợi đối với chính mình.
Ngân Lang Hứa Kiếm, chỉ là một quân cờ hắn an bài vào Tam Lang Bang mà thôi.
Nhiệm vụ của Hứa Kiếm chính là lợi dụng thế lực khác tiêu hao hết lực lượng của Đồ Cương và Quách Đỉnh Thiên, sau đó khống chế Tam Lang Bang, phát triển thế lực của Chu Tứ Gia đến Gia Châu.
Mà lần xung đột này giữa Tam Lang Bang và Lạc Tiểu Thiên, đã khiến Hứa Kiếm nhìn thấy cơ hội, thế là hắn đã lên kế hoạch tất cả những điều này từ sau lưng.
Mỗi lần xung đột của Lạc Tiểu Thiên với Tam Lang Bang, Hứa Kiếm đều không ra mặt, hắn đang chờ tình hình lưỡng bại câu thương xuất hiện, sau đó tọa thu ngư ông chi lợi.
Nhưng không ngờ, Lạc Tiểu Thiên quá mạnh, trực tiếp dễ như bỡn phá hủy Tam Lang Bang, Đồ Cương và Quách Đỉnh Sơn thi thể không còn.
Hứa Kiếm, ngư ông này biến thành chó mất nhà, đành phải chạy trốn tới Nam Lăng tìm kiếm sự che chở.
Hứa Kiếm thật sự bị dọa sợ hãi, gần đây một mực trốn ở Chu gia đại viện, cửa cũng không dám ra ngoài.
Chính là bởi vì Hứa Kiếm thất bại ở Gia Châu, đã dẫn đến Chu Minh Thái nóng lòng chỉnh hợp thế lực Nam Lăng, để nhường ra nhân thủ lần nữa hướng Gia Châu phát triển, cho nên Lôi Thiên Báo đã trở thành vật hi sinh.
Điều không ngờ là, vốn đã thành công rồi, Lôi Thiên Báo sắp bị chém đầu.
Không ngờ lại là cái tên Lạc Tiểu Thiên này, đã cứu Lôi Thiên Báo, đánh bị thương Cừu Kiêu do trọng kim mời đến, lại một lần nữa làm hỏng chuyện tốt của mình.
Chu Minh Thái hận quá, cái tên Lạc Tiểu Thiên này, thật giống như đột nhiên xuất hiện vậy, chuyên môn gây khó dễ cho mình.
Khi nghe thấy điện thoại Giang Liệt Dương gọi đến, hắn sắp bị tức nổ.
Hắn còn chưa tìm phiền phức của Lạc Tiểu Thiên, không ngờ Lạc Tiểu Thiên đã tìm tới cửa rồi, mạnh mẽ đến nhà, mạnh mẽ muốn người.
Người, sao có thể cuồng vọng như vậy!
Người này, so với Chu Tứ Gia hắn còn ngang ngược càn rỡ hơn!
Chu Minh Thái sắc mặt tức giận đi hướng biệt thự Chu lão gia tử, hắn không rõ vì sao Chu lão gia tử lại thỏa hiệp, lại thỏa hiệp với một vô danh tiểu bối như vậy.
Dù là Giang Liệt Dương đã miêu tả sự đáng sợ của Lạc Tiểu Thiên cho hắn.
Chu lão gia tử nhìn Chu Minh Thái đang đứng trước mặt không một lời, nói: "Ngươi đang trách ta?"
Chu Minh Thái vội vàng nói: "Không dám, chỉ là ta không rõ, đường đường thế gia Giang Nam chúng ta, làm sao có thể cúi đầu trước một vô danh tiểu tốt."
Chu lão gia tử lạnh lùng nhìn hắn: "Vô danh tiểu tốt? Ngươi thật sự cho rằng như vậy?"
Chu Minh Thái có chút không cam lòng nói: "Cho dù hắn có thể đánh thắng Kha tiên sinh thì đã sao, chẳng lẽ thật sự còn có thể đại khai sát giới ở Chu gia chúng ta?"
Chu lão gia tử nói: "Tầm mắt nhìn vấn đề của con vẫn quá hẹp hòi. Minh Thái à, mọi việc quá mức cố chấp vào được mất trước mắt, cuối cùng cũng sẽ không đi quá xa. Trước khi chưa điều tra rõ ràng thân phận chân chính của Lạc Tiểu Thiên, đừng có bất kỳ hành động nào nữa."
"Còn nữa, làm việc phải dùng đầu ó́c, có một số việc là không cần đích thân làm." Chu lão gia tử vẫy tay nói: "Ngươi đi đi."
Chu Minh Thái gật đầu: "Vâng, phụ thân."
Rời khỏi chỗ ở của Chu lão gia tử, Chu Minh Thái cầm ra điện thoại, gọi hai cuộc điện thoại.
Cứ như vậy bỏ qua, là không thể nào.
Đúng như Chu lão gia tử đã nói, có một số việc là không cần chính mình đích thân làm.
------oOo------