Nguồn: read.st
Ngoài ý muốn, nghe Lạc Tiểu Thiên nói một tràng lý luận dài, ánh mắt Tô Chấn Nam càng ngày càng sáng, trên mặt lại không có một tia lửa giận.
Tô Chấn Nam cười ha ha một tiếng: “Tiểu Thiên à, ngươi thật không làm ta thất vọng, không hổ là đồ đệ của Diệp lão ca, chân chính là Thanh xuất ư lam nhi thắng ư lam. Diệp lão ca năm đó cũng không có ngươi xuất thủ tàn nhẫn quyết đoán như vậy, cũng không có ngươi cao điệu kiêu căng như thế à.”
“Chúng ta già rồi, theo câu nói lưu hành của các ngươi, người trẻ tuổi hình dung thế nào nhỉ? Đúng, là sóng sau dồn sóng trước, sóng trước chết trên bãi cát.”
Lạc Tiểu Thiên đổ đại hãn trong lòng, lão gia tử ngươi đổi mặt nhanh như lật sách vậy, không đi diễn kịch thật là khuất tài rồi.
Nhưng hắn lại không dám nói ra, ngoài miệng khiêm tốn nói: “Lão nhân gia ngài quá khen rồi, tiểu tử xác thực có chút lỗ mãng rồi.”
Tô Chấn Nam xua tay nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không trách ngươi, kỳ thật cho dù ngươi có chôn vùi toàn bộ Tô gia sản nghiệp, ta cũng không có nửa điểm lời oán giận. Đây là Tô gia nợ các ngươi.”
“Ngươi có thể làm đến một mình một ngựa đối mặt với Chu gia cự đầu như thế này, ta Tô Chấn Nam lại sao có thể cúi đầu, Tô gia ta lại sao có thể sợ phiền phức.”
Tiếp đó, Tô Chấn Nam lại hỏi một số chi tiết về cuộc chiến giữa Tam Lang Bang và Chu gia.
Nhìn ra được, Tô Chấn Nam lúc trẻ cũng không phải là người khiến người khác bớt lo, đối với những cảnh đánh giết Lạc Tiểu Thiên nói ra rất cảm thấy hứng thú, nghe Tô Chấn Nam cười ha ha, liên tục kêu quá đã.
Tô Chấn Nam vui mừng nhìn Lạc Tiểu Thiên nói: “Thật hâm mộ Diệp lão ca à, dạy ra được đồ đệ tốt như ngươi. Đúng rồi, đã lâu không có tin tức của Diệp lão ca rồi, ngươi biết tình trạng hiện giờ của hắn không?”
Lạc Tiểu Thiên lắc đầu nói: “Ta cũng không có tin tức của sư phụ, lần cuối cùng gọi điện thoại vẫn là hai tháng trước, lúc đó ta còn ở Châu Phi. Cũng chính là lần đó, hắn nói cho ta biết về mối hôn sự này ở Gia Châu, bảo ta trở về thực hiện hôn ước. Mà hắn muốn đi một nơi để làm việc.”
Tô Chấn Nam nói: “Hắn có nói đi làm gì không?”
Lạc Tiểu Thiên nói: “Ta đã hỏi hắn, hắn không nói cụ thể làm gì, chỉ là nói đi làm một đại sự, một chuyện liên quan đến sinh tử tồn vong của nhân loại, một đại sự liên quan đến sự phát triển tương lai của nhân loại. Ngươi biết, lời sư phụ của ta nói phải giảm 50% mà nghe.”
“Kỳ thật ta vẫn rất lo lắng, sau đó ta gọi điện thoại cho hắn, điện thoại của hắn liền vẫn không gọi được.”
“Ta đang suy nghĩ, đợi sau khi chuyện ở đây lắng lại, tranh thủ thời gian về Vân Lĩnh Thanh Sơn thôn nhìn xem.”
Tô Chấn Nam an ủi: “Sư phụ ngươi công phu cao như vậy, hẳn là sẽ không có nguy hiểm gì, ngươi không cần quá lo lắng. Kỳ thật lần này gọi ngươi đến, còn có một chuyện khác.”
Lạc Tiểu Thiên không nói gì, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tô Chấn Nam, chẳng lẽ còn có chuyện quan trọng gì sao?
Tô Chấn Nam từ một cặp tài liệu bên cạnh lấy ra một tờ giấy, đưa cho Lạc Tiểu Thiên.
Lạc Tiểu Thiên cầm lấy xem xét, trên đó có mấy chữ lớn bắt mắt: Biên bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.
Lạc Tiểu Thiên nhanh chóng lướt qua một lần, nghi ngờ nhìn Tô Chấn Nam.
Tô Chấn Nam gật đầu nói: “Không sai, ta chuẩn bị chuyển nhượng toàn bộ cổ phần Nam Vũ Tập đoàn dưới danh nghĩa của ta cho ngươi.”
Lạc Tiểu Thiên lắc đầu nói: “Lão gia tử, vậy sao được, ngươi vẫn là tự mình cầm trong tay, hoặc là chuyển cho Ưng Tuyết cũng được.”
Nếu như các cổ đông khác của Nam Vũ Tập đoàn ở đây, đoán chừng sẽ nhảy dựng lên.
Cổ phần của Tô lão gia tử, chiếm 30% tổng cổ phần của tập đoàn, hắn là cổ đông lớn nhất của tập đoàn, tiếp theo mới là Tô Ưng Tuyết tổng tài này, cũng chỉ chiếm 20%, Tô Thanh Nguyên 15%, các cổ đông khác 35%.
Hắn chuyển toàn bộ cổ phần cho Lạc Tiểu Thiên, tương đương với Lạc Tiểu Thiên thay đổi thân phận, trở thành cổ đông lớn nhất của Nam Vũ Tập đoàn rồi.
Hắn cư nhiên không muốn!
Thật không biết hắn là ngu xuẩn hay là ngốc!
Tô Chấn Nam kiên định nói: “Ý ta đã quyết, ngươi đừng có chối từ nữa, lần này ngươi vì Nam Vũ Tập đoàn và Tô gia mà đứng ra, ta tin tưởng phó thác Nam Vũ Tập đoàn cho ngươi là chính xác.”
“Gì?” Lạc Tiểu Thiên hơi không quay chuyển lại được, nghi ngờ nói: “Phó thác Nam Vũ Tập đoàn cho ta sao?”
Tô Chấn Nam gật đầu nói: “Đúng vậy, không sai, ta chính là muốn giao Nam Vũ Tập đoàn vào trong tay của ngươi, đời sau con cháu Tô gia ta, ngươi cũng đã thấy, trừ Ưng Tuyết ra, không có một người nào thành dụng cụ. Đại bá của hắn ngược lại là có chút thiên phú kinh doanh, nhưng ánh mắt quá mức thiển cận, ý chí không kiên định.”
Lạc Tiểu Thiên nói: “Vậy ngươi có thể chuyển cho Ưng Tuyết à.”
Tô Chấn Nam thở dài một hơi nói: “Cháu gái này của ta xác thực có thiên phú thương nghiệp, nhưng nàng chung quy cũng là một nữ hài tử, là muốn lập gia đình. Kỳ thật ta phi thường hi vọng ngươi và nàng có thể tiến tới cùng nhau, cho nên ở phía trước đã gây áp lực bức bách nàng ở chung với ngươi, nhưng cuối cùng nàng lựa chọn như thế nào, ta lại không thể bức bách nàng nữa rồi.”
“Lại thêm hiện nay Nam Vũ Tập đoàn đối mặt với uy hiếp của hai đại cự đầu Hồng Quang Tập đoàn và Nam Lăng Chu gia, khẳng định là phiền phức không ngừng, cho nên ngươi cũng đừng có cảm giác nhận lấy thì ngại, ngươi thậm chí có thể cho rằng ta đang lợi dụng ngươi, lợi dụng ngươi vì Nam Vũ Tập đoàn che mưa chắn gió.”
Tô Chấn Nam thấy Lạc Tiểu Thiên còn muốn nói gì, vung tay nói: “Ngươi không cần chối từ nữa rồi, ta đã bảo luật sư đi xong toàn bộ trình tự nội bộ công ty tập đoàn, ngươi chỉ cần ký tên là được rồi.”
Nói thật, nội tâm Lạc Tiểu Thiên là cự tuyệt, hắn thật không muốn dùng một tờ văn bản như vậy trói buộc chính mình. Kỳ thật không chấp nhận cổ phần hắn cũng sẽ giúp Nam Vũ Tập đoàn giải quyết những phiền phức trước mắt này.
Nhìn ánh mắt kiên định của Tô Chấn Nam, Lạc Tiểu Thiên bất đắc dĩ nhận lấy cây bút hắn đưa tới, ký lên đại danh của mình.
Lạc Tiểu Thiên yếu ớt hỏi: “Vậy những cổ phần chuyển cho ta này đáng giá bao nhiêu tiền?”
Tô Chấn Nam nói: “Công ty giá trị thị trường hiện tại 5 tỷ, những cổ phần này đại khái khoảng 1,5 tỷ thôi.”
“1,5 tỷ!” Lạc Tiểu Thiên cảm thấy mình vẫn là đánh giá thấp Nam Vũ Tập đoàn rồi, cũng đánh giá thấp khí phách của Tô Chấn Nam, cổ phần 1,5 tỷ nói chuyển nhượng là chuyển nhượng.
Mình xả thân quên chết, mới từ chỗ Hàn Chấn Vân kiếm được 600 triệu, hơn nữa còn là chi phiếu khống chưa được thanh toán, chỉ trong chớp mắt liền biến thành phú ông hàng tỷ rồi.
Số tiền này cũng đến quá dễ dàng đi, nhưng sao số tiền này lại cảm thấy không thực tế chút nào vậy.
Không phải nói Lạc Tiểu Thiên chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, nếu như hắn là một kẻ mê tiền, trong tay sớm đã không chỉ mấy cái 1,5 tỷ, chỉ cần nhận thêm một ít nhiệm vụ là được rồi.
So sánh với đó, hắn vẫn thích tiền kiếm được bằng công phu.
Hiện tại chữ đã ký rồi, nhìn thái độ kiên quyết của Tô Chấn Nam, chính mình không tiếp nhận cũng phải tiếp nhận.
Lạc Tiểu Thiên nói: “Vậy được rồi, trước tiên cứ đặt vào danh nghĩa của ta, sau này có cơ hội ta sẽ chuyển lại cho Ưng Tuyết.”
Nhắc tới Tô Ưng Tuyết, Tô Chấn Nam liền dấy lên ngọn lửa bát quái hừng hực, hỏi: “Ngươi nói các ngươi ở chung cũng đã một đoạn thời gian rồi, chẳng lẽ không có cọ sát ra chút hoa lửa sao.”
Lạc Tiểu Thiên cười cười nói: “Có chứ, bất quá là hoa lửa của phẫn nộ, mà không phải hoa lửa của tình yêu.”
Tô Chấn Nam cũng cười: “Ngươi ngược lại là nhìn ra được, nói thật lòng, tuy rằng người theo đuổi nàng rất nhiều, nhưng ta thật sự không để vào mắt, trong lòng ta phi thường hi vọng nàng có thể gả cho ngươi. Chẳng lẽ ngươi không nghĩ đến chiêu gạo sống nấu thành cơm chín này sao?”
Lạc Tiểu Thiên há to miệng: “Ưm…”
Tô Chấn Nam cười ha ha một tiếng, vẫy vẫy tay: “Đi thôi, ngươi trước tiên có thể đi dạo một chút, tăng thêm tình cảm với đám tiểu tử kia.”
Nhìn bóng lưng của Tô Chấn Nam, Lạc Tiểu Thiên không khỏi nghi ngờ, Tô Ưng Tuyết là cháu gái ruột của Tô Chấn Nam sao?
Tám phần là từ cha nàng trở đi, đều là nhặt về phải không!
------oOo------