Nguồn: read.st
Tô Viện không phải Tô Hạo, ở trong nhà đôi khi nàng ta còn dám cãi lại Tô Chấn Nam. Huống chi Tô Ứng Tuyết không nắm giữ nguồn kinh tế của nàng, chỉ là thường xuyên cho một ít tiền tiêu vặt để nàng dùng.
Tô Viện nhìn Tô Ứng Tuyết một cái nói: "Tỷ, đây chính là cái sai của tỷ rồi, sao tỷ có thể đối xử với tỷ phu như vậy chứ. Một người vừa đẹp trai vừa có thể đánh đấm như tỷ phu thì cầm đèn lồng cũng không tìm được đâu. Huống chi em nghe nói hai người đều ở cùng một chỗ rồi, tất cả mọi người là người một nhà, em gọi một tiếng tỷ phu là chuyện đương nhiên."
Lạc Tiểu Thiên được khen đến mức ở một bên nghe mà ngượng ngùng, Tô Viện này lúc đó ở Tô gia kịch liệt phản đối hôn sự của mình với Tô Ứng Tuyết, còn nói những lời như cải trắng tốt bị heo ủi, không ngờ chớp mắt một cái đã thay đổi nhanh đến vậy, phản bội triệt để như vậy.
Tô Ứng Tuyết nói: "Ngươi thích gọi thì cứ từ từ gọi đi, ta đi đây, sau này toàn bộ tiền tiêu vặt sẽ hủy bỏ."
"Tỷ, tỷ, đừng như vậy chứ."
Tô Viện cuống lên, thịt muỗi cũng là thịt, tiền tiêu vặt Tô Ứng Tuyết cho nàng vẫn không nỡ không cần, vì vậy kéo Tô Ứng Tuyết lại nói: "Tỷ, em nói cho tỷ biết, ánh mắt của em nhìn đàn ông rất chuẩn đấy, người như tỷ phu tỷ thật sự phải nắm chắc, nếu không nếu bị người phụ nữ khác nhanh chân đến trước thì lúc đó tỷ hối hận cũng không kịp đâu."
Lạc Tiểu Thiên nghe Tô Viện nói đến người phụ nữ khác, trong lòng không khỏi hơi hồi hộp một chút, có chút cảm giác chột dạ.
Tô Ứng Tuyết hừ một tiếng để bày tỏ kháng nghị, quay đầu liền đi ra ngoài đại sảnh.
Lạc Tiểu Thiên cũng đứng người lên, đi theo phía sau Tô Ứng Tuyết đi ra ngoài, muộn thế này hắn thật sự không yên lòng Tô Ứng Tuyết một mình trở về.
Tô Hạo nói với Tô Viện: "Tôi đến chỗ tỷ tôi, mấy người bọn họ ngồi xe của cô về."
Tô Viện nói: "Được rồi, vốn dĩ em còn muốn đi làm thân với tỷ phu đấy chứ, Hạo ca, lại nợ em một bữa cơm rồi."
Tô Hạo nói: "Được rồi, ăn nhiều như vậy cẩn thận mập quá không gả ra được đấy."
Tô Viện nói: "Yên tâm đi, tiểu muội em có rất nhiều đàn ông xếp hàng tranh nhau muốn đấy."
Đến bãi đậu xe, Tô Hạo nhìn thấy Lạc Tiểu Thiên ngồi ở ghế phụ lái, nghi hoặc hỏi: "Tỷ, sao tỷ không để đại ca lái xe? Kỹ thuật lái xe của anh ấy rất giỏi, là người lợi hại nhất mà tôi từng thấy."
Tô Ứng Tuyết hỏi: "Ngươi theo ta làm gì?"
Tô Hạo nói: "Nghe nói hai người ở biệt thự bên ngoài một mình, lâu như vậy rồi tôi còn chưa đến đó nữa, hôm nay vừa đúng lúc đi nhận mặt cửa, sau này ngươi muốn ăn gì ta sẽ mang đến cho ngươi."
Lời này của Tô Hạo nói ra đến cả Lạc Tiểu Thiên cũng không tin, huống chi là Tô Ứng Tuyết.
Tô Ứng Tuyết không còn quản Tô Hạo nữa, trực tiếp khởi động xe, lái ra khỏi bãi đậu xe, Tô Hạo lái chiếc xe thể thao Mercedes của hắn đi theo.
Tô Ứng Tuyết từ gương chiếu hậu nhìn thấy Tô Hạo theo ở phía sau, không khỏi trừng Lạc Tiểu Thiên một cái, để lộ ra ý vị cảnh cáo nồng đậm.
Nàng là phi thường không muốn Tô Hạo ở chung một chỗ với Lạc Tiểu Thiên, nàng sợ Lạc Tiểu Thiên sẽ làm hư Tô Hạo, tuy Tô Hạo cũng không phải là một ngọn đèn tiết kiệm dầu, nhưng dù sao cũng tốt hơn Lạc Tiểu Thiên vô nữ bất hoan không có hạ hạn đi.
Trước kia Tô Hạo cũng từng phong lưu, nhưng từ khi gặp Ninh Tiêm Tiêm thì liền thu liễm tính tình, biến thành thiếu niên thuần tình chuyên nhất không hai, chuyện này làm cho mọi người trong Tô gia phải thán phục không ngớt.
Đệ đệ này của mình thật vất vả mới thay đổi tính tình, Tô Ứng Tuyết thật sự sợ hắn lại bị Lạc Tiểu Thiên lôi xuống nước.
Ba người đến biệt thự Ngự Cảnh Loan, Tô Hạo trên dưới quan sát biệt thự một vòng, tán thán nói: "Tỷ, ông nội cũng đủ thiên vị rồi, một tòa biệt thự lớn như vậy liền giao cho tỷ rồi."
Tô Ứng Tuyết nói: "Muốn à? Vậy thì nhanh chóng đuổi Ninh Tiêm Tiêm tới tay đi, lúc đó biệt thự sẽ giao cho ngươi."
Lạc Tiểu Thiên rất bất ngờ, không ngờ Tô Ứng Tuyết cư nhiên cũng bát quái, có lẽ chỉ có ở trước mặt người một nhà, nàng ta mới toát ra một ít cảm xúc ngoài công việc.
Hôm nay Tô Hạo ở đây, lời nói của nàng ta rõ ràng liền nhiều hơn không ít.
Tô Hạo nói: "Đừng, đây là tân phòng của tỷ với tỷ phu, tôi sao có ý tốt mà muốn chứ."
Câu nói này của Tô Hạo làm Lạc Tiểu Thiên rất hài lòng, thế là nói: "Cậu em vợ nói đúng, hiếm khi đến một chuyến, ca ta tự mình rót cốc nước cho ngươi."
Nói xong, Lạc Tiểu Thiên đi về phía nhà bếp.
Tô Ứng Tuyết cầm lấy một chiếc đũa trên bàn, ba một cái đánh vào tay Tô Hạo, sắc mặt trầm xuống nói: "Tô Hạo, nếu còn nói linh tinh thì mau cút đi."
Tô Hạo mếu máo nói: "Tỷ, tỷ có thể hay không đừng dùng lại đũa đánh tôi nữa, tỷ đã đánh tôi mười mấy năm rồi, làm cho tôi bây giờ ăn cơm nhìn thấy đũa đều có bóng ma tâm lý."
Tô Ứng Tuyết nói: "Không thể, khi nào ngươi kết hôn có người quản ngươi rồi ta sẽ không đánh ngươi nữa."
Tô Hạo thở dài một tiếng, có một loại cảm giác muốn khóc nhưng không có nước mắt, may mà ở đây không có người ngoài.
Tô Ứng Tuyết hạ thấp giọng nói: "Tô Hạo tôi cảnh cáo ngươi, cách người đó xa ra một chút, đừng bị hắn làm hư. Ngươi hãy tự mình biết lo đi."
Nói xong, Tô Ứng Tuyết đi lên lầu rồi.
Tô Hạo thấy Lạc Tiểu Thiên bưng một cốc nước đi tới, vội vàng tiến lên đón lấy: "Tỷ phu, để tôi để tôi, sao có thể để tỷ phu rót nước cho tôi chứ, chúng ta đều là người một nhà, đừng làm ra vẻ khách khí như vậy mà."
Lạc Tiểu Thiên cười một tiếng, tên tiểu tử này đúng là không có chút tiết tháo nào.
Nhớ lại ở Tô gia lúc đó, người đầu tiên đứng ra phản đối hôn sự của mình với Tô Ứng Tuyết chính là hắn. Tô Ứng Tuyết vừa đi, hắn lập tức gọi mình là tỷ phu, gọi còn thuận miệng như vậy.
Tuy nhiên như vậy rất tốt, trận doanh phe địch xuất hiện một kẻ phản bội trọng lượng cấp, đối với mình là có lợi.
Tô Hạo gọt một quả táo, đưa cho Lạc Tiểu Thiên nói: "Này, tỷ phu, ăn một ít hoa quả."
Lạc Tiểu Thiên nhận lấy quả táo, cắn một cái nói: "Nói đi, có chuyện gì?"
Tô Hạo ngượng ngùng xoa xát tay nói: "Tỷ phu, buổi tối hôm nay tỷ phu cũng thấy Hạ Phi Vũ tên tiểu tử kia kiêu ngạo đến mức nào, tỷ phu không biết đâu, ở trong trường học hắn ta dựa vào mấy chiêu công phu ba chân mèo học được từ biểu ca hắn, thường xuyên khiêu khích tôi gây sự với tôi."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Biểu ca hắn làm gì?"
Tô Hạo nói: "Lăn lộn trong giới giang hồ, dưới tay có hai ba mươi người, nghe nói trước kia đã từng ở bang Tam Lang, không biết nguyên nhân gì bang Tam Lang bị tiêu diệt, biểu ca hắn liền dẫn một đám người đi khắp nơi đánh du kích."
Lạc Tiểu Thiên "ồ" một tiếng, không nói gì.
Tô Hạo thấy Lạc Tiểu Thiên phản ứng bình thản, đoán chừng hắn chưa từng nghe nói đến bang Tam Lang, tỷ phu này đến Gia Châu không lâu không rõ ràng lắm tình hình cũng không kỳ quái.
Nhưng bang Tam Lang trong lòng một đám người trẻ tuổi bọn họ lại là một truyền thuyết tồn tại như giang hồ nhiệt huyết, khi tuổi trẻ khinh cuồng, ai mà còn không có vài giấc mơ về những đại ca tiểu đệ đầy khí phách.
Nếu Tô Hạo biết hung thủ hủy diệt bang Tam Lang chính là tỷ phu trước mắt này, không biết sẽ có cảm tưởng gì.
Tô Hạo tiếp tục nói: "Tỷ phu, Hạ Phi Vũ tên tiểu tử này có biểu ca hắn chống lưng, không chỉ thường xuyên khiêu khích tôi, mà còn quá đáng hơn là cư nhiên không cho phép tôi tiếp cận Tiêm Tiêm. Tỷ phu nói hắn có kiêu ngạo không?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Kiêu ngạo."
Tô Hạo nói: "Vậy tỷ phu cảm thấy tôi có thể chịu đựng được không?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Không thể nhịn."
Tô Hạo cười hắc hắc nói: "Cho nên mà, tỷ phu, tôi muốn cầu tỷ phu một chuyện, muốn tỷ phu dạy tôi công phu."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Dạy ngươi công phu cũng có thể, nhưng mà..."
Tô Hạo vội vàng nói: "Tỷ phu, chỉ cần tỷ phu chịu dạy tôi, bảo tôi làm gì cũng được. Tôi còn có thể giúp tỷ phu tìm hiểu thông tin của chị tôi, tiết lộ bí mật của chị tôi cho tỷ phu."
------oOo------