Nguồn: read.st
Hai người kêu khóc không ngừng, từ trong hố vọng ra, còn xen lẫn chút tiếng vọng.
Tài xế xe bồn ngơ ngác nhìn một màn trước mắt, tuy rằng trước đó hắn đã biết những chuyện làm vào tối nay, có sự chuẩn bị tâm lý, nhưng khi sự việc thật sự xảy ra vẫn bị dọa ngốc. Mãi đến khi Lạc Tiểu Thiên nhặt một hòn đá nện *bang* vào kính chắn gió hắn mới hoàn hồn.
Thấy Hắc y nhân ra hiệu cho hắn dỡ hàng, nhất thời hắn luống cuống tay chân, không biết phải làm sao cho phải.
Nghe lời thì phải chôn sống một người, đoán chừng sau này cuộc sống của mình sẽ có ám ảnh.
Không nghe lời thì tên Hắc y nhân này hạ thủ hung ác, bản thân sẽ lập tức bị thiếu cánh tay cụt chân.
Lạc Tiểu Thiên thấy tài xế xe bồn hồi lâu không nhúc nhích, ánh mắt băng lãnh nhìn về phía hắn, dùng tay vạch ngang trên cổ, làm động tác "rắc rắc" với hắn.
Tài xế xe bồn giật mình, mở nút dỡ hàng, nhưng lại điều chỉnh tốc độ dỡ hàng rất chậm.
Ào!
Bê tông đổ ập xuống trong hố, giống như một trận mưa đá bùn.
Đồng thời, tiếng kêu cứu của Hoàng Đại Hải và Đỗ Đại Sư truyền ra.
Tiếng nói lo lắng, thê lương, tuyệt vọng, trong đêm tối khiến người ta sởn gai ốc.
Lạc Tiểu Thiên thấy tốc độ dỡ hàng được điều chỉnh rất chậm, cũng không thúc giục, như vậy cũng tốt, cứ để hai gã này từ từ hưởng thụ sự tra tấn kinh hoàng đó.
Đợi một lát, Lạc Tiểu Thiên ra hiệu ngừng cho tài xế xe bồn, tài xế xe bồn như được đại xá, vội vàng ngừng dỡ hàng.
Lạc Tiểu Thiên đi đến bên cạnh hố, mượn ánh đèn, thấy rõ bộ dạng của Hoàng Đại Hải và Đỗ Đại Sư, quả thực không thể dùng một chữ "thảm" để hình dung.
Toàn thân trên dưới dính đầy vữa xi măng, xi măng đã lấp đến dưới gối, giọng nói khản đặc, không ngừng kêu rên trong cổ họng.
Lạc Tiểu Thiên mở điện thoại, ấn xuống nút quay phim, "Nói đi, ai đã bảo các ngươi làm như vậy?"
Hoàng Đại Hải trong lòng hơi hồi hộp một chút, tuy trong lòng sợ hãi, nhưng với tư cách là một chủ thầu đã làm việc hơn mười năm ở tập đoàn Hồng Quang, có thể độc lập phụ trách thi công một dự án cỡ lớn như Tứ Quý Hào Đình, hắn vẫn có một chút dũng khí và khí phách nhất định.
Dù sao mình đã thế này, coi như không chết cũng không có quả ngon để ăn, mà con trai hắn là Hoàng Cương là phó tổng của nhà phát triển công trường này, thế lực của hai cha con ở công ty không kém, nếu khai ra người ở trên, sẽ không có bất kỳ lợi ích nào cho tương lai của con trai hắn.
Bản thân thủ khẩu như bình, ngược lại còn có thể khiến cấp cao của công ty nhìn Hoàng Cương và hắn với con mắt khác. Thế lực của công ty Hoàng Đại Hải rất rõ ràng, tuy rằng sự kiện lần này sẽ tổn thương gân cốt, nhưng không đến nỗi vô lực xoay chuyển trời đất như bệnh nan y.
Hoàng Đại Hải hạ quyết tâm, hồi đáp: "Đây là chủ ý của mình. Không liên quan đến những người khác."
Lạc Tiểu Thiên có chút phiền muộn, không được đến kết quả mong muốn, hắn cũng không dám khẳng định chuyện này có phải là chủ ý của một mình Hoàng Đại Hải hay không, có liên quan đến thế lực khác phía sau hắn hay không.
Lạc Tiểu Thiên lần nữa vẫy tay với tài xế xe bồn, ra hiệu dỡ hàng.
Ào!
Bê tông lần nữa trút xuống, Đỗ Đại Sư y nguyên quỷ khóc sói gào. Điều khiến Lạc Tiểu Thiên ngoài ý muốn là Hoàng Đại Hải lại không kêu la nữa, phảng phất đã hết hi vọng, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Không sai biệt lắm rồi, nhưng chỉ với tình hình trước mắt, tuy chưa thu thập được chứng cứ ai đó đứng sau sai khiến, nhưng một khi hành vi xấu xa này lộ ra ánh sáng, một loạt đơn vị có liên lụy đến công trường này tuyệt đối không thoát khỏi liên can.
Thật may mắn, đây không phải công trường của tập đoàn Nam Vũ.
Lạc Tiểu Thiên phất tay, ra hiệu tài xế xe bồn ngừng tiếp tục dỡ hàng.
Lạc Tiểu Thiên sẽ không thật sự chôn sống hai người này, bởi vì có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm hắn, tương lai còn có nhiều đôi mắt hơn nữa.
Lạc Tiểu Thiên làm một động tác OK về phía một góc tối, chuyện trước mắt cũng nên kết thúc rồi.
Lạc Tiểu Thiên xuất ra điện thoại gọi cho Mạnh Long, rất nhanh Mạnh Long đã kết nối cuộc gọi: "Tiểu Thiên, sao lại gọi cho tôi muộn thế?"
Lạc Tiểu Thiên thầm nghĩ, tiểu tử này cũng rất cảnh giác, người bình thường nhận được điện thoại vào đêm khuya rạng sáng đều lề mề nửa ngày mới nghe, nào giống hắn phản ứng nhanh chóng như vậy.
Lạc Tiểu Thiên nói: "Vụ án bắt cóc ở viện mồ côi đã rõ ràng rồi, là do một người tên Hoàng ca làm, thế lực phía sau vẫn không rõ ràng. Ta bây giờ đang ở hiện trường công trường, ta nhường công lao này cho ngươi đó, mau cử người đến đây đi."
Mạnh Long ở đầu dây bên kia hiển nhiên sửng sốt, trầm mặc một lát, giọng nói hưng phấn truyền đến: "Thật đúng là Tiểu Thiên vừa ra tay là biết có hay không, nhanh như vậy đã bị ngươi giải quyết rồi. Nhưng công lao của ta đủ rồi, lại nhiều nữa thì ta thật sự sẽ bị cưỡng chế điều đi mất. Mạc Dao ngược lại rất cần, với năng lực của nàng, xa xa không chỉ là một đội trưởng hình cảnh."
Ừm?
Lạc Tiểu Thiên sửng sốt một chút, nghĩ không ra Mạnh Long lại nói như vậy, nhưng gọi cho Mạc Dao cũng được.
"Được thôi, nhưng chuyện này ngươi đừng nói với ngoại nhân nhé, ta muốn giữ kín." Lạc Tiểu Thiên phân phó nói.
Cúp điện thoại, Lạc Tiểu Thiên lại đột nhiên nghĩ đến đã gặp Mạc Dao mấy lần, nhưng vẫn chưa có số điện thoại của nàng, lại gọi cho Mạnh Long xin số điện thoại của Mạc Dao.
Lạc Tiểu Thiên nghĩ nghĩ, để nữ tử của Hoa Hồng Đêm gọi cuộc điện thoại này đi.
Hắn nghĩ tới mình từ đầu đã không có ý định lộ diện, thân phận hiện tại là vệ sĩ của Tô Ứng Tuyết, tuy rằng trước mắt Chu gia và người của tập đoàn Hồng Quang đã biết mình, nhưng người của các thế lực khác vẫn không rõ lắm ngọn nguồn của hắn.
Đối với kẻ địch, hắn sẽ không che giấu, nhất định phải mạnh mẽ xuất kích. Nhưng đối với những người khác, giữ kín một chút, giảm bớt những rắc rối không cần thiết cũng là điều nên làm.
Chuyện bên này đã lắng lại, phần còn lại cứ giao cho cảnh sát kết thúc đi.
Lạc Tiểu Thiên tìm dây thừng, trói toàn bộ tay chân hai nam tử và tài xế xe bồn lại, ném ở bên cạnh hố. Còn như Hoàng Đại Hải và Đỗ Đại Sư trong hố thì cứ để bọn họ ngồi yên ở đó đi.
Lạc Tiểu Thiên và nữ tử của Hoa Hồng Đêm mỗi người ôm một tiểu hài, đặt bọn họ ở chỗ ngồi phía sau chiếc xe thương vụ màu đen đó, nữ tử thì ngồi giữa hai hài tử. Lạc Tiểu Thiên chui vào buồng lái, khởi động xe, lái về phía viện mồ côi.
Đến viện mồ côi, để không làm cho hoang mang, Lạc Tiểu Thiên dẫn theo nữ tử, đưa hai tiểu hài từ cửa sổ phía sau viện mồ côi bị hai tên bắt cóc banh ra vào trong.
Lạc Tiểu Thiên đưa nam hài về giường cũ của cậu bé, nhẹ nhàng buông xuống, thăm dò hơi thở của cậu, rồi đắp chăn mền cẩn thận cho cậu. Từ đầu đến cuối cậu bé vẫn không tỉnh lại, mọi chuyện xảy ra tối nay giống như một giấc ác mộng, phảng phất không có bất kỳ liên quan gì đến cậu.
Nữ hài thì được nữ tử của Hoa Hồng Đêm đưa đến phòng của cô bé. Buổi sáng ngày mai khi nàng tỉnh lại nhìn thấy hết thảy những thứ quen thuộc trước kia, sẽ là một chuyện hạnh phúc đến nhường nào. Đương nhiên nàng nhất định sẽ nhớ những kẻ xấu và một ca ca mặc áo đen.
Sau đó, hai người rời khỏi viện mồ côi.
Lạc Tiểu Thiên nhìn nữ tử quay đầu nhìn viện mồ côi, trong ánh mắt nàng toát ra vài phần lưu luyến cùng tình cảm phức tạp, hắn nhịn không được có chút tò mò: "Sao nàng lại xuất hiện ở đây?"
Nữ tử thở dài một tiếng, "Ta chính là từ đây đi ra ngoài, nơi này, chính là nhà của ta. Đáng tiếc, nơi đây sắp bị dỡ bỏ rồi!"
------oOo------