Nguồn: read.st
Tô Ứng Tuyết nhìn thấy phản ứng của Lạc Tiểu Thiên, cũng ngạc nhiên, chẳng lẽ những gì ta nói vẫn chưa đủ rõ ràng?
Tất cả mọi người đều là người thông minh, ngươi không cần thiết đến bây giờ còn không thừa nhận đi.
Nhưng có vài lời để chính mình một nữ hài tử nói ra, thật sự là không mở miệng nổi.
Lạc Tiểu Thiên thấy Tô Ứng Tuyết một bộ dáng xoắn xuýt, vỗ ngực một cái nói: "Ta chính là ta, có cần thiết che đậy cái gì sao? Còn nữa, ta tâm lý khỏe mạnh lắm, ngươi xem ta còn đọc sách triết học đây, giống ta một người thân thể cường tráng, cơ trí vô cùng như vậy có cần thiết gặp bác sĩ tâm lý không?"
Tô Ứng Tuyết thấy Lạc Tiểu Thiên một vẻ mặt cực kỳ kiêu căng, hạ quyết tâm nói: "Ngày đó tình hình ngươi và Lôi Thiên Báo ở văn phòng Tinh Hà Thành ta đều nhìn thấy, hắn kéo cánh tay của ngươi khóc đến mức đó, ngươi còn một mặt ghét bỏ. Về sau ta xem như đã hiểu rõ lúc đó tại sao ngươi cứng rắn muốn Lôi Thiên Báo vứt bỏ tất cả gia sản, còn muốn giới thiệu hắn đến công trường, ngươi chính là muốn hắn không nơi nương tựa, cuối cùng nhất đành phải ngoan ngoãn nghe lời ngươi sắp đặt."
"Về sau ngươi gặp đệ đệ của ta Tô Hạo rồi, ngươi liền vứt bỏ Lôi Thiên Báo, cho nên Lôi Thiên Báo mới khổ sở van nài ngươi. Điều đáng ghét nhất là ngươi lại có thể muốn vươn bàn tay đen về phía đệ đệ của ta, muốn lừa hắn đến trên công trường, may mắn bị ta sớm phát hiện rồi."
"Ta tôn trọng sở thích cá nhân khác thường của ngươi, nhưng là ta không hi vọng ngươi làm tổn thương người nhà của ta."
"Là người cùng một công ty, ta thật sự hi vọng ngươi đi xem một chút bác sĩ tâm lý, tin tưởng đây là có thể trị hết."
Tô Ứng Tuyết một hơi nói ra những lời giấu ở trong lòng bấy lâu, cả người lập tức nhẹ nhõm rất nhiều.
Như lời nàng nói, một phương diện nàng không hi vọng Lạc Tiểu Thiên làm ra chuyện không phải phép với Tô Hạo, một phương diện khác nàng cũng hi vọng Lạc Tiểu Thiên biến thành một người bình thường.
Dù sao thông qua một hệ liệt sự tình gần đây mà xem, cái gã mà trước đây nàng gọi là cặn bã này bản tính cũng không xấu, thậm chí còn có chút chính nghĩa cảm.
Hắn trước đây ở trước mặt mình, ở trước mặt Triệu Thanh Nhã, Tần Tiếu Tiếu và những nữ nhân khác bày ra một bộ dáng háo sắc, dày công tạo ra một hình tượng không có nữ nhân thì không vui, đều chẳng qua là biểu hiện hắn chột dạ mà thôi, chỉ là một loại thủ đoạn hắn dùng để che giấu sự tự ti và sở thích vặn vẹo trong nội tâm của mình.
Cứ như vậy, Lạc Tiểu Thiên trong mắt Tô Ứng Tuyết vẫn là đáng thương, cho nên ánh mắt nàng nhìn Lạc Tiểu Thiên liền mang theo một tia vẻ đồng tình.
Tô Ứng Tuyết một phen lời nói ra khỏi miệng, Lạc Tiểu Thiên giống như bị sét đánh vậy, ngơ ngác mà đứng ở đó.
Nội tâm của hắn, lại là sóng gió nổi lên, không thể bình ổn.
Trời ạ!
Nàng thế mà là nhìn ta như vậy!
Nàng thế mà là cho rằng ta là một gay!!!
Trời xanh ơi, đại địa ơi!
Ta tìm vị thần tiên tỷ tỷ nào để nói lý đây!
Chả trách, gần đây nét mặt của ta có chút là lạ.
Chả trách, trước đây nàng thờ ơ với ta, bây giờ lại mang theo một tia đồng tình.
Chả trách, nàng kiên quyết cự tuyệt Tô Hạo đến công trường, kiên quyết không cho phép Tô Hạo đi cùng với mình.
Chả trách, nàng có thể yên tâm mạnh dạn để mình và Tần Tiếu Tiếu ở chung một chỗ.
Chả trách, hôm nay nàng lại có thể có can đảm đến phòng của mình.
...
Từng màn xảy ra gần đây lướt qua trong đầu Lạc Tiểu Thiên như thiểm điện.
Khiến hắn cuối cùng cũng thông suốt, cuối cùng cũng suy nghĩ ra.
Hóa ra là vậy!
Trong một khoảnh khắc, hắn thậm chí còn đang suy nghĩ có phải là cứ sai thì sai luôn không.
Như vậy liền có thể khiến Tô Ứng Tuyết không đề phòng mình, lại càng dễ tiếp cận nàng.
Nhưng trong một khoảnh khắc, hắn liền từ bỏ ý nghĩ này.
Hắn thật sự không vượt qua được cửa ải tâm lý này.
Tô Ứng Tuyết nhìn Lạc Tiểu Thiên một dáng vẻ ngơ ngác ngu ngơ, cho rằng lời nói của mình đã làm tổn thương lòng tự tôn của Lạc Tiểu Thiên, không kềm nổi nhẹ giọng nói: "Đây là một con đường lạc lối, ta không hi vọng ngươi ở trên con đường này càng đi càng xa."
Lạc Tiểu Thiên dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại hơi có chút cảm kích.
Nói thế nào Tô Ứng Tuyết cũng là có ý tốt.
Lạc Tiểu Thiên đi đến trước mặt Tô Ứng Tuyết một bước, thẳng tắp nhìn chằm chằm con mắt của nàng nói: "Ta cũng phải nói với ngươi một tiếng cám ơn, cảm ơn ngươi đã quan tâm đến ta. Bất quá điều ta muốn nói là, ta rất khỏe mạnh, rất bình thường."
Lạc Tiểu Thiên xoay người rút từ trên giá sách ra một quyển «Trầm Tư Lục» của Marcus Aurelius, thuần thục lật mở, sau đó chỉ vào một đoạn văn trong đó thì thầm: "Những gì chúng ta nghe thấy chỉ là một ý kiến, không phải sự thật; những gì chúng ta nhìn thấy chỉ là một góc nhìn, không phải chân tướng."
Tô Ứng Tuyết khá là kinh ngạc, không ngờ một người đọc loại tạp chí lá cải như «Gia Thành Khúc Đàm» thế mà lại còn đọc loại sách triết học thâm sâu này, tên này còn bày ra vẻ rất có văn hóa, điều khoa trương nhất là hắn lại có thể biết câu nói này ở trang nào.
Lạc Tiểu Thiên khép lại sách, nói: "Nhà triết học vĩ đại đã nói cho chúng ta biết, mắt và lỗ tai đôi khi sẽ lừa gạt chúng ta, chúng ta phải tin tưởng nội tâm của mình."
Tô Ứng Tuyết nói: "Ta tin con mắt của ta sẽ không lừa gạt ta."
Lạc Tiểu Thiên giải thích nói: "Ngươi thấy Lôi Thiên Báo kéo cánh tay ta khóc, là bởi vì lúc đó ta nói muốn dạy Lôi Thiên Báo võ công, tên đó cảm động đến khóc."
Tô Ứng Tuyết nói: "Được rồi, ta biết rồi, bất quá có thời gian ngươi vẫn nên đi xem một chút bác sĩ tâm lý đi."
Lạc Tiểu Thiên muốn khóc mà không ra nước mắt: "Vậy ngươi muốn thế nào mới chịu tin ta là bình thường?"
"Ngươi không cần giải thích, ta tin ngươi là bình thường." Tô Ứng Tuyết xoay người liền chuẩn bị đi ra ngoài, đi đến bên cạnh cửa, quay đầu lại nói: "Ta vẫn kiến nghị ngươi đi xem một chút bác sĩ tâm lý."
Lạc Tiểu Thiên cực kỳ cạn lời, nữ nhân này sao lại giống như đại ngốc vậy chứ, cứ toàn cơ bắp mà cho rằng mình có vấn đề.
Không được, ta phải chứng minh cho nàng thấy ta không có vấn đề gì.
Ta thực sự chịu không nổi ánh mắt của nàng vừa xem thường lại mang theo vẻ đồng tình rồi, Phi Ưng hô mưa gọi gió của ta chưa từng bị người khác khinh bỉ như vậy.
"Dừng lại!" Lạc Tiểu Thiên gọi Tô Ứng Tuyết lại.
Tô Ứng Tuyết nói: "Làm gì?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ta muốn chứng minh cho ngươi thấy ta rất bình thường."
Tô Ứng Tuyết xem thường nói: "Ngươi chứng minh thế nào?"
Lạc Tiểu Thiên cười hắc hắc, một bước chợt lóe đến sau lưng Tô Ứng Tuyết, hai cánh tay ôm chặt lấy nàng.
Trong một thoáng, Lạc Tiểu Thiên cảm thấy thanh hương xông vào mũi, khiến người ta tinh thần bay bổng, như tắm mình trong tiên cảnh.
Có ôn ngọc trong lòng, tinh xảo khéo léo, lực đàn hồi kinh người, có một loại cảm giác khiến người ta yêu thích không muốn rời tay.
Tô Ứng Tuyết bị hành động đột nhiên này của Lạc Tiểu Thiên dọa cho ngốc luôn, ngơ ngác mà không có bất kỳ phản ứng nào.
Từ nhỏ đến lớn, trong trí nhớ ngoại trừ lúc nhỏ được ông nội Tô Chấn Nam ôm vào lòng, ngay cả phụ thân Tô Thanh Hà cũng chưa từng ôm nàng, càng đừng nói chi đến những nam nhân xa lạ khác.
Nhưng là bây giờ, nàng lại bị Lạc Tiểu Thiên bá đạo và cực kỳ xâm lược mà ôm lấy.
Hồi lâu, nàng mới phản ứng lại.
"Hỗn đản, mau thả ta ra." Tô Ứng Tuyết vừa mắng, vừa dùng sức muốn vùng vẫy thoát khỏi hai cánh tay của Lạc Tiểu Thiên.
Nàng không động thì còn tốt, nàng vừa động, Lạc Tiểu Thiên liền cảm thấy trong cơ thể giống như có một quả bom, hơn nữa quả bom này còn bị nàng châm ngòi nổ, cảm giác cả người sắp bạo tạc rồi.
Thời gian vào một khắc này, trở nên rất chậm.
Không khí vào một khắc này, trở nên rất tĩnh.
Đột nhiên, Tô Ứng Tuyết tức giận đến mức thất bại mà mắng: "Hỗn đản, ngươi cấn vào ta rồi!"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ồ, hơi cứng một chút, tỏ vẻ tôn kính. Bây giờ ngươi hẳn là tin tưởng ta là bình thường rồi chứ."
------oOo------