Nghe thấy lời Trịnh Hiểu Quyên, lão nhân nhịn không được vuốt ve hộp gỗ, lẩm bẩm nói: "Đây chính là tiền cứu mạng của tiểu tôn nữ, 10 vạn quá ít, quá ít rồi."
Sau đó hắn cầu khẩn nhìn Trịnh Hiểu Quyên nói: "Có thể hay không 30 vạn, cháu gái ta chữa bệnh liền muốn không sai biệt lắm 30 vạn, số tiền này cũng không còn lại gì."
Trịnh Hiểu Quyên đã mất đi tính nhẫn nại. Nàng ta lúc đầu thấy lão nhân trông có vẻ chất phác, hơn nữa cây nhân sâm này nhìn có vẻ là thật, muốn lừa gạt lão nhân để mua được cây nhân sâm này với giá thấp. Nào ngờ lão nhân này không dễ lừa gạt như vậy, hơn nữa lại thẳng thắn muốn bán ít nhất 30 vạn.
Bây giờ thấy lão nhân cố chấp như vậy, nàng ta cũng không có ngữ khí tốt nào nữa, lập tức lạnh lùng nói: "Vậy ngươi đi bán 30 vạn của ngươi đi thôi."
Lão nhân do dự một chút, thấy Trịnh Hiểu Quyên thái độ kiên quyết, thở dài một hơi, đi xuống lầu.
Lạc Tiểu Thiên nhìn thấy, trong lòng không khỏi thầm mắng một câu, bại gia nữ.
Lạc Tiểu Thiên thật sự nói đúng rồi, nếu đổi thành người khác có chút kinh nghiệm đều sẽ giữ lão giả lại, mà không phải giống như bây giờ không kiên nhẫn đuổi ra khỏi cửa.
Trịnh Hiểu Quyên ở Trịnh gia vốn dĩ là người suốt ngày chỉ biết ăn uống mua sắm tiêu xài, đối với kinh doanh nàng ta hoàn toàn không biết gì. Hơn nữa nàng ta đối với tiệm thuốc cũng không cảm thấy hứng thú, nếu không phải cha mẹ của nàng bảo nàng đến cửa hàng cùng anh trai của nàng học hỏi cách kinh doanh quản lý, nàng ta ngay cả cửa tiệm thuốc cũng không muốn bước vào. Nàng ta rất ghét mùi thuốc khó chịu bên trong tiệm thuốc, nàng ta đến cửa hàng, chỉ là làm bộ làm tịch mà thôi.
Trịnh Hiểu Quyên vốn dĩ rất ít đến cửa hàng, cũng không quá quan tâm chuyện của cửa hàng, và cũng không biết dược liệu trên năm vào lúc này khan hiếm đến mức nào, nàng ta chỉ đơn thuần ôm tâm tư chiếm tiện nghi. Phàm là nàng ta hơi để ý một chút, đều sẽ biết dược liệu trên năm hiện giờ khan hiếm đến mức nào, cũng đã không để lão nhân đi rồi.
Bây giờ tiện nghi không chiếm được, nàng ta cũng không còn sắc mặt tốt nào nữa. Chi bằng cùng lão nhân ở đây nói nhảm, còn không bằng xem điện thoại một lát cho tự tại.
Lão nhân thất vọng đi ra Hoài An Dược Phường, thân hình còng xuống càng thấp hơn. Hắn sở dĩ lựa chọn cửa hàng dược liệu nhìn qua quy mô rất lớn này, chính là ôm tâm tư bọn họ làm ăn lớn như vậy thì không có khả năng lừa gạt khách hàng, vốn dĩ cho rằng có thể bán được giá tốt, kết quả lại khiến hắn vô cùng thất vọng.
Nữ oa kia còn hoài nghi nhân sâm của hắn là giả, điều này khiến hắn vừa tức giận lại vừa có chút kinh hoảng trong lòng. Hắn không dám suy nghĩ nếu như cây nhân sâm này là giả thì làm sao đây?
Đây chính là hi vọng duy nhất để chữa bệnh cho cháu gái.
Nhất định không phải giả, đây là do phụ thân để lại cho ta.
Tuy nhiên, nghe phụ thân nói cây nhân sâm này cũng là năm đó người khác cho hắn, liệu có phải thứ người khác cho hắn là giả hay không?
Nhất định không phải, phụ thân còn nói cái hộp này đều là chế tác chuyên dụng, mới có thể bảo trì dược hiệu lâu như vậy.
Mặc kệ thế nào, ta còn muốn thử lại một lần nữa.
Lão nhân rối rắm nửa ngày, chuẩn bị từng cửa hàng dược liệu hỏi thăm.
Lúc này, Lạc Tiểu Thiên đi tới nói với lão nhân: "Đại gia, ngươi có bị bệnh không?"
Nếu như là một người bình thường, Lạc Tiểu Thiên đi lên như vậy mạo muội hỏi người ta có phải là có bệnh hay không, đảm bảo người ta lúc đó liền nói một câu: "Ngươi mới có bệnh, cả nhà ngươi đều có bệnh."
Nhưng lão nhân này nghe thấy câu nói Lạc Tiểu Thiên hỏi, chẳng những không nổi giận, ngược lại một mặt kinh ngạc nói: "Tiểu hỏa tử, ngươi... ngươi..."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ta nhìn ra được, nếu như ta đoán không sai, ngươi hẳn là sống không được quá ba tháng."
Lão nhân trong lòng chấn động mãnh liệt, "Tiểu tử này là người nào? Hắn làm sao biết ta sống không được bao lâu rồi?"
Lão nhân trong lòng cuộn lên cơn sóng gió động trời, bệnh của mình từ khi đi vài lần bệnh viện bị tuyên án tử hình về sau cũng liền không muốn trị nữa, hơn nữa cho dù có trị cũng không bỏ ra nổi tiền. Hàng xóm xung quanh cũng biết mình quanh năm thân thể không tốt, nhưng đều không biết mình mắc phải là tuyệt chứng, đã không còn sống được bao lâu nữa.
Không nghĩ tới bí mật này lại bị một tiểu tử không quen biết nói ra.
Hơn nữa Lạc Tiểu Thiên một vẻ mặt hiền lành, trên mặt còn mang theo nụ cười chân thành, ánh mắt trong suốt như bầu trời trong xanh, hắn thậm chí không nghĩ Lạc Tiểu Thiên là người xấu.
Con phố thương mại này tuy rộng, nhưng người đi lại vẫn tương đối nhiều, hai người cứ như vậy đứng tại giữa đường, đã gây nên không ít người chú ý.
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đại gia, nếu như ngươi tin ta thì chúng ta tìm một nơi ít người, ta bắt mạch cho ngươi."
Lão nhân chỉ chỉ một bồn hoa ven đường: "Nơi đó được không?"
Tuy rằng Lạc Tiểu Thiên nhìn không giống người xấu, nhưng trong tay hắn cầm thuốc cứu mạng cho cháu gái, thật sự không dám đi quá xa cùng hắn.
Lạc Tiểu Thiên gật đầu, hai người đi đến bên bồn hoa ven đường ngồi xuống.
Lạc Tiểu Thiên kéo cổ tay lão nhân qua, vì hắn bắt mạch.
Cảm thấy mạch tượng lão nhân lúc lên lúc xuống, hình như có hình như không, mạch tượng như cá bơi lượn trong nước sông, thỉnh thoảng mạch đập khá nhanh, mỗi phút 160 lần trở lên, có lúc lại đột nhiên giảm yếu, hình như có hình như không.
Lạc Tiểu Thiên trong lòng kinh ngạc, "Đây là ngư tường mạch, một trong bảy loại tuyệt mạch, hắn đoán được không sai, lão nhân quả thực không còn sống lâu nữa."
Lão nhân một vẻ mặt mong đợi nhìn Lạc Tiểu Thiên, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra điều gì.
Lạc Tiểu Thiên lại một mặt bình tĩnh, bề ngoài nhìn không ra điều gì dị thường.
Lão nhân cuối cùng nhịn không được rồi, hỏi: "Tiểu hỏa tử, thế nào rồi?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đại gia, ta vẫn là nói thật với ngươi, mạch tượng của ngươi loại này rất nguy hiểm, phỏng chừng nhiều nhất chỉ có hai tháng thời gian thôi."
Điều khiến Lạc Tiểu Thiên bất ngờ là, trên mặt lão nhân cũng không có bao nhiêu vẻ bi thương, ngược lại có cảm giác như trút được gánh nặng.
"Hai tháng thời gian? Hẳn là đủ rồi, chỉ cần gom đủ tiền, bệnh của tiểu Thanh Thanh liền hẳn là có thể trị hết, ta cũng yên lòng rồi."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đại gia, cháu gái ngươi mắc bệnh gì mà cần nhiều tiền như vậy?"
Lão nhân nói: "Cũng giống ta, y sĩ nói cũng là trúng độc, nhưng nàng hiện tại mới bốn tuổi, trúng độc không phải sâu lắm, hẳn là có hi vọng trị hết."
"Cũng giống ngươi?" Lạc Tiểu Thiên nghi hoặc, làm sao bệnh của hai ông cháu lại giống nhau như vậy? Chẳng lẽ là trùng hợp? Hoặc là có nguyên nhân gì khác?
Lão nhân nói: "Đúng vậy, cũng giống ta, Thanh Thanh rất nhỏ liền mắc phải quái bệnh, đến bây giờ bốn tuổi rồi mà vẫn chưa biết đi, cũng không biết nói chuyện, còn thường xuyên ho khan, tiêu hóa cũng không tốt, y sĩ kiểm tra nói là máu bị trúng độc, nhưng cụ thể trúng độc gì lại không tra được."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đại gia, nếu như bệnh tình của cháu gái ngươi thật sự giống ngươi, thì với thủ đoạn y học hiện tại là không thể trị hết."
Lão nhân lập tức thần sắc đại biến, trên mặt hiện lên vẻ bi thương lo lắng, vừa mới nghe thấy chính hắn chỉ có thể sống tối đa hai tháng lúc phản ứng đều không có kịch liệt như vậy.
"Tiểu hỏa tử, ngươi... ngươi sẽ không phải là lừa ta chứ." Lão nhân toàn thân run rẩy, một mặt mong đợi nhìn Lạc Tiểu Thiên.
Lạc Tiểu Thiên lắc đầu nói: "Ta không cần thiết gạt ngươi, ta chỉ là không muốn để ngươi nhọc nhằn khổ sở đổi lấy tiền bạch bạch trôi theo dòng nước, nếu như ngươi tin ta, ta ngược lại là có thể giúp các ngươi trị bệnh này."
"Ngươi? Có thể trị bệnh này?"
Lão nhân lập tức kinh ngạc nhìn Lạc Tiểu Thiên, tiểu tử tuy rằng lớn lên không giống người xấu, nhưng nhìn thế nào cũng không giống là một y sĩ.
------oOo------