Nguồn: read.st
Hương khí phả vào mũi, tú sắc di nhân.
Lạc Tiểu Thiên lần nữa thở dài một hơi, đáng tiếc rồi, còn có Tần Tiếu Tiếu đang đợi mình đi cứu, thật sự không có thời gian hưởng dụng lương thần mỹ cảnh cỡ này.
Lạc Tiểu Thiên vận khởi nội lực, cẩn thận khống chế lực độ, lần lượt vỗ vào mấy chỗ huyệt vị ở ấn đường, Thần đình của Tô Ứng Tuyết, Tô Ứng Tuyết cuối cùng cũng thanh tỉnh lại.
Giống như nàng vẫn còn nhớ cử động của mình vừa rồi đối với Lạc Tiểu Thiên, mặt hơi có chút ửng hồng, hơi có chút khó xử nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."
Để đáp lại, Lạc Tiểu Thiên dùng sức nhéo nhéo tay nhỏ non mềm của Tô Ứng Tuyết, Tô Ứng Tuyết lần nữa đỏ mặt.
Tiếp theo, Lạc Tiểu Thiên đi vòng vô số vòng trong rừng đào, vẫn không thu hoạch được gì.
Duy nhất có thu hoạch được là, Tô Ứng Tuyết lại lâm vào trạng thái trầm mê, phản ứng càng thêm kịch liệt, ánh mắt càng thêm nhiệt tình, thậm chí có xu thế muốn dâng hiến bản thân.
Lạc Tiểu Thiên đành phải lại thở dài, lại ra tay đánh tỉnh Tô Ứng Tuyết.
Theo thời gian càng lúc càng dài, phản ứng của Tô Ứng Tuyết cũng càng lúc càng kịch liệt, muốn đánh tỉnh nàng cũng càng lúc càng khó.
Tô Ứng Tuyết lần lượt trầm mê, mỗi lần phản ứng lại càng kịch liệt hơn lần trước, Lạc Tiểu Thiên lần lượt đánh tỉnh nàng, cũng lần lượt thở dài.
Lạc Tiểu Thiên cảm thấy bản thân đã thở hết số khí của mười năm sau rồi.
Cuối cùng, Lạc Tiểu Thiên đánh ngất Tô Ứng Tuyết.
Sau đó, hắn ôm Tô Ứng Tuyết đến giữa con đường của hai mảnh rừng đào, hắn chuẩn bị dùng phương pháp nguyên thủy nhất, từng cây từng cây hủy diệt những cây đào này, mở ra một con đường sống.
Hắn từng nghe Diệp Thừa Phong nói qua, trong chốn võ lâm có một số môn phái tinh thông các loại trận pháp, nếu như lâm vào trận pháp, một là phải thấy rõ nguyên lý trận pháp, tìm ra quy luật của trận pháp, mới có thể phá trận mà ra. Nhưng loại này đối với người phá trận mà nói, yêu cầu về kiến thức trận pháp khá cao, hơn nữa trận pháp thiên biến vạn hóa, phần lớn đại sư trận pháp cũng không thể tinh thông toàn bộ.
Một loại phương pháp phá trận khác thì đơn giản thô bạo hơn nhiều, trực tiếp dùng vũ lực hủy diệt trận pháp, không cần phải cân nhắc là trận pháp gì, không cần phải hiểu nguyên lý tương sinh tương khắc gì, cũng không cần tốn tâm tư tìm kiếm trận nhãn. Chỉ cần võ công đủ cao, dưới một quyền, liền có thể khiến trận pháp tan rã như chó đất gà sành.
Nhưng loại phương pháp phá trận này yêu cầu về giá trị vũ lực quá cao. Ít nhất phải vượt quá hai lần chi lực trận pháp mới có thể phá được nó.
Chi lực trận pháp, chính là lực lượng một trận pháp có thể vây khốn hoặc tăng thêm.
Trận pháp chi lực và giá trị vũ lực của người bố trí trận pháp không có quá nhiều quan hệ, một đại sư trận pháp không có chút sức trói gà, dựa vào thiên tài địa bảo cũng có thể bố trí ra trận pháp vây khốn Tông Sư.
Mà một cường giả nội kình, nếu như vật liệu sử dụng bình thường, cũng chỉ nhiều nhất có thể vây khốn võ giả có công lực cao hơn mình một hai tiểu cảnh giới.
Lạc Tiểu Thiên căn cứ uy lực của trận pháp này phán đoán, võ công của người bố trí trận pháp nên thuộc tầng thứ nội kình, nếu như không phải vì Tô Ứng Tuyết và Tần Tiếu Tiếu, tự mình hướng một phương hướng vũ lực phá trận, đã sớm thoát khỏi cảnh khốn khó rồi.
Sư phụ của Lạc Tiểu Thiên, Diệp Thừa Phong bản thân không sở trường về trận pháp, hắn tương đối thích dùng vũ lực phá trận.
Cho nên kiến thức trận pháp hắn truyền thụ cho Lạc Tiểu Thiên quá ít, dẫn đến kiến thức trận pháp của Lạc Tiểu Thiên hiện tại cũng khiếm khuyết, cũng giống hắn thích vũ lực phá trận.
Nhưng Diệp Thừa Phong đã cảnh cáo Lạc Tiểu Thiên, bảo hắn nếu có cơ hội vẫn nên học thêm kiến thức trận pháp.
Bởi vì rất khó bảo đảm ngày nào đó ngươi sẽ gặp được một cao thủ trận pháp, hoặc giả vô tình đi vào di tích thâm sơn lâm vào trong trận pháp của một số tiền bối đại năng.
Trong tình huống đó nếu như công phu không đủ cao, lại không biết trận pháp, cơ bản cũng là đường chết.
Cho nên Diệp Thừa Phong lúc tuổi già đã tốn rất nhiều thời gian nghiên cứu trận pháp, nhưng Lạc Tiểu Thiên ở nước ngoài, hắn cũng không có cơ hội truyền thụ những thứ này cho Lạc Tiểu Thiên.
Trong thư cuối cùng hắn gửi cho Lạc Tiểu Thiên, viết rằng đã đặt những kiến thức trận pháp này cùng một số thứ khác ở Thanh Sơn Thôn, để Lạc Tiểu Thiên có rảnh thì trở về lấy.
Nhưng Lạc Tiểu Thiên sau khi từ nước ngoài trở về, thì chưa từng trở về Thanh Sơn Thôn.
Cho dù có lấy được, cũng không nhanh như vậy mà học được một số phương pháp phá trận.
Lạc Tiểu Thiên quyết định vũ lực phá trận rồi.
Hắn để Tô Ứng Tuyết ngồi dựa vào một gốc cây đào, nhắm mắt ngưng thần, hắn đang cảm nhận sự lưu động của sương mù trong không khí, muốn tìm phương hướng yếu kém nhất của sương mù.
Tin tưởng phá trận từ phía đó, hẳn là nhanh nhất.
Đột nhiên, một trận âm nhạc vang lên.
Không sai, thật là âm nhạc, trong mảnh rừng đào này lại có âm nhạc.
Tựa như loại khinh khinh dương liễu phong, thong thả nước hoa đào, khúc nhạc nhẹ nhàng ưu mỹ, đương nhiên không phải nguyên một khúc, mà chỉ là một khúc nhạc dạo.
Lạc Tiểu Thiên đột nhiên mở to hai mắt, một màn xuất hiện trước mắt suýt chút nữa làm lóa ánh mắt của hắn.
Trong tiếng nhạc ưu mỹ, chỉ thấy ở cuối con đường nhỏ của hai mảnh rừng đào, đột nhiên bay lên Mạn Thiên Hoa Vũ.
Mưa hoa toàn bộ đều là cánh hoa đào màu hồng phấn yêu diễm tạo thành, sắc thái tươi đẹp khiến rừng đào hai bên khoác lên một tầng vầng sáng màu hồng phấn.
Trong mưa hoa, chậm rãi bước đến một công tử văn nhã thân khoác trường sam màu trắng.
Vị công tử này có tướng mạo mặt như ngọc, nhất biểu nhân tài, đương nhiên so với Phan An vẫn hơi kém một chút, nhưng hoàn toàn có thể được xưng là tuyệt thế mỹ công tử.
Điều sến sẩm nhất là trong tay hắn lại còn cầm một cây quạt xếp, vừa đi vừa quạt không ngừng, giống như thời tiết rất nóng vậy.
Hắn ta càng sến sẩm hơn, hai bên tả hữu đều có một nữ tử cổ trang, y hệt như nữ tử bán hoa đào mà Lạc Tiểu Thiên ba người thấy bên ngoài biệt thự, hai nữ tử trong tay đều xách một giỏ hoa, vừa đi vừa dùng ngọc thủ mảnh mai từ trong giỏ hoa bốc ra cánh hoa rải về phía không trung.
Lạc Tiểu Thiên vô cùng cạn lời, tên này làm giống như Không Hư Công Tử xuất trường vậy, còn sai người rải hoa.
Mỹ công tử đi đến cách Lạc Tiểu Thiên khoảng hai mươi mét thì đứng lại, đánh giá Lạc Tiểu Thiên và Tô Ứng Tuyết đang ngồi dựa vào cây đào với ánh mắt đầy thâm ý.
Một đôi cặp mắt đào hoa sóng mắt lưu chuyển, cả mặt tà mị cùng yêu dã.
Lạc Tiểu Thiên không khỏi mí mắt giựt một cái, xem ra tên này khẩu vị cực kỳ có vấn đề à.
Ba! Ba! Ba!
Mỹ công tử vỗ mấy cái bàn tay nói: "Không hổ là nhân vật có thể một mình xông vào Chu gia, lại có thể ngay cả mê hồn hương của Đào Hoa Công Tử ta cũng không thể mê đảo ngươi, quả nhiên có mấy phần thủ đoạn."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Là Chu gia hay Tưởng gia mời ngươi đến?"
Mỹ công tử nói: "Ngươi không cần phải để ý đến ai mời ta đến, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, người bị Đào Hoa Công Tử ta vây khốn trong trận đào hoa, từ trước đến nay không ai có thể đi ra."
Lạc Tiểu Thiên thản nhiên nói: "Ồ, hóa ra là người của Đào Hoa Cung, nghe nói đại bộ phận nơi các ngươi đều là nhân cùng yêu, hôm nay vừa gặp Đào Hoa Công Tử ngươi có phong tư tuyệt thế như vậy, quả nhiên danh bất hư truyền."
Đào Hoa Công Tử cười khanh khách nói: "Quá khen quá khen, nhân gia chậm chạp không ra tay chính là muốn để ngươi ngửi thêm mê hồn hương hoa đào của ta, sau đó hảo hảo đưa ngươi đi thể nghiệm cảm giác của thế giới cực lạc. Không ngờ ngươi hết lần này tới lần khác không khiến nhân gia hài lòng, công tử ngươi quá hư rồi."
Lạc Tiểu Thiên toàn thân nổi hết da gà, chửi nói: "Ngươi đồ người và yêu chết tiệt, đừng nói nữa, có thủ đoạn gì mau sử xuất ra."
Đào Hoa Công Tử nói: "Đừng vội, ta để ngươi trước hết hưởng thụ sự mỹ diệu của trận đào hoa, thu phục ngươi rồi ta sẽ hảo hảo sủng ái vị tiểu thư xinh đẹp bên cạnh ngươi."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ta..."
Hắn không biết mắng Đào Hoa Công Tử này thế nào nữa rồi, nghĩ rằng hắn là nhân cùng yêu, kết quả khẩu vị lại tạp nham đến vậy.
------oOo------