Nguồn: read.st
“Tiếu Tiếu đâu rồi?” Tô Ứng Tuyết tỉnh lại, việc đầu tiên nàng nghĩ đến là Tần Tiếu Tiếu đang mất tích.
Lạc Tiểu Thiên chỉ chỉ sang bên cạnh nàng, Tô Ứng Tuyết quay đầu nhìn thấy lông mi Tần Tiếu Tiếu đang chớp động, xem ra có dấu hiệu muốn từ từ tỉnh lại.
Tô Ứng Tuyết hỏi: “Nàng không sao chứ?”
Lạc Tiểu Thiên lắc đầu.
Tô Ứng Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng nàng tựa như lại nghĩ tới điều gì đó.
Đột nhiên kinh hãi, nàng cuống quýt cúi đầu nhìn một cái.
Tô Ứng Tuyết thấy quần áo của mình hoàn chỉnh, thân thể cũng không cảm thấy có gì dị thường, mới nặng nề thở phào một hơi.
Xem ra Lạc Tiểu Thiên không làm gì mình cả.
Đột nhiên, thần sắc nàng vừa mới thả lỏng lập tức lại trở nên căng thẳng.
Trên mặt nàng nổi lên hai đóa hồng vận, có chút khó nói thành lời hỏi: “Ta… ta không làm… làm gì ngươi chứ?”
Nàng vẫn còn nhớ Lạc Tiểu Thiên đã nắm tay nàng đi tìm Tần Tiếu Tiếu, nàng vẫn còn nhớ trước nay chưa từng có hảo cảm với Lạc Tiểu Thiên như hôm nay, cư nhiên lần đầu tiên cảm thấy trên người Lạc Tiểu Thiên vẫn có sức hấp dẫn hơn cả.
Dường như sau đó lại biến thành nàng tự mình nắm tay Lạc Tiểu Thiên, dường như đối với hắn có nhiệt tình trước nay chưa từng có.
Chỉ là sau đó, nàng dần dần cảm thấy ý thức mơ hồ, đã nói những gì, đã làm những gì, hoàn toàn không nhớ rõ nữa.
Tô Ứng Tuyết thật sự sợ rằng trong tình huống đó nàng đã nói những lời không nên nói, làm những việc không nên làm với Lạc Tiểu Thiên.
Thấy Tô Ứng Tuyết hỏi lên mình, Lạc Tiểu Thiên trừng mắt, nói: “Ngươi nói cái gì ngươi không rõ ràng sao? Ngươi đừng có giở trò chối cãi không nhận nợ nha.”
Tô Ứng Tuyết lập tức có một cảm giác bất an, nghi ngờ nói: “Ta đã nói gì sao?”
Lạc Tiểu Thiên nói: “Ngươi nói ngươi thích ta, còn nói muốn gả cho ta, loại không gả cho ai khác ngoài ta, chẳng lẽ ngươi đều quên hết rồi sao?”
Tô Ứng Tuyết nhìn biểu tình nghiêm túc của Lạc Tiểu Thiên, không nhịn được mặt đỏ lên, nàng cũng không dám chắc liệu trong tình huống tâm trí có chút mê thất đó có thật sự đã nói như vậy hay không, nhưng nàng bây giờ là không thể nào thừa nhận được, cả đời cũng không thể nào thừa nhận.
Tô Ứng Tuyết có chút giận dữ nói: “Ngươi nói bậy, ta làm sao có thể nói lời này.”
Lạc Tiểu Thiên nói: “Ngươi chính là đã nói, ngươi chẳng những nói lời này, hơn nữa còn ra sức dán vào người ta, ra sức dán vào, nếu không phải ta tương đối thận trọng thì hậu quả ngươi hiểu rõ mà…”
Tô Ứng Tuyết nhìn thấy trên mặt Lạc Tiểu Thiên dần dần có chút biểu tình ti tiện, hiểu rõ hắn đang trêu chọc mình, cũng chẳng để ý đến Cửu Tự Chân Ngôn phải đối xử với hắn ôn nhu một chút nữa.
Tô Ứng Tuyết hung hăng mắng một câu: “Lưu manh!”
Ngay khi Tô Ứng Tuyết vừa nói xong hai chữ này, Tần Tiếu Tiếu vừa mở mắt, lập tức giãy giụa từ trên mặt đất ngồi dậy, sợ hãi nói: “Lưu manh? Chỗ nào có lưu manh?”
Tần Tiếu Tiếu bị hoa đào trong rừng hấp dẫn, men theo nơi có nhiều hoa đào trong rừng cây đuổi theo, khi nàng cảm thấy không ổn thì đã tay chân mềm nhũn, sắp sửa lâm vào hôn mê.
Lạc Tiểu Thiên chỉ chỉ về phía xa nói: “Lưu manh đã bị ta đánh chạy rồi, Tiếu Tiếu, ta đã cứu ngươi một lần. Ngươi tự xem mà lo liệu báo đáp thế nào đi.”
Tần Tiếu Tiếu nghi hoặc nhìn Lạc Tiểu Thiên, nàng thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhân phẩm của Lạc Tiểu Thiên thì nàng không thể tin được, thế là nàng quay đầu nhìn Tô Ứng Tuyết nói: “Biểu tỷ, lời hắn nói là thật sao?”
Tần Tiếu Tiếu càng thêm nghi hoặc: “Sao ta vừa rồi rõ ràng nghe thấy ngươi nói lưu manh?”
Tô Ứng Tuyết không có thiện ý nói: “Ngươi vừa mới thanh tỉnh, bị ảo giác rồi.”
Tần Tiếu Tiếu lôi kéo tai của mình, lắc đầu, lẩm bẩm tự nói: “Tựa như là có chút, bây giờ đầu óc vẫn còn uông uông vang.”
Lạc Tiểu Thiên nói: “Hai người các ngươi xem có thể đứng lên hay không, nếu đi được thì chúng ta trở về đi, đã có người đến rồi.”
Tô Ứng Tuyết và Tần Tiếu Tiếu đứng người lên, tuy rằng cảm thấy thân thể không phải rất linh hoạt, nhưng đi lại thì không có vấn đề gì.
Khi ba người trở về, đối diện gặp được mấy người tản bộ, trong đó một người hỏi: “Các ngươi là từ mảnh rừng đào kia đi tới sao?”
Lạc Tiểu Thiên đáp: “Đúng vậy.”
Người kia nghi ngờ nói: “Chúng ta vừa rồi nhìn thấy bên kia có một mảnh sương mù, muốn đi xem một chút, không ngờ cư nhiên còn lạc đường rồi.”
Lạc Tiểu Thiên nói: “Không có, chúng ta vừa rồi chính là từ bên kia đi qua, không có chuyện gì xảy ra cả.”
Mấy người kia có chút hiếu kỳ, đi về phía rừng đào.
Bây giờ đi qua, trừ những mảnh lá khô héo đầy đất ra thì không phát hiện được gì cả.
Ba người trở lại biệt thự, Lạc Tiểu Thiên cảm thấy có chút không yên lòng, muốn kiểm tra kỹ càng thân thể cho Tô Ứng Tuyết và Tần Tiếu Tiếu một chút, nhưng bị hai người cự tuyệt.
Mức độ lớn nhất các nàng chỉ có thể tiếp nhận Lạc Tiểu Thiên bắt mạch cho các nàng, Tần Tiếu Tiếu thì rất sảng khoái, nhưng Tô Ứng Tuyết lại do dự rất lâu mới đưa tay cho Lạc Tiểu Thiên.
Trong rừng đào, Tô Ứng Tuyết có thể để Lạc Tiểu Thiên nắm tay là hành vi hoàn toàn vô ý thức, bây giờ dưới trạng thái thanh tỉnh nàng thật sự không muốn có một chút tiếp xúc nào với Lạc Tiểu Thiên.
Ai biết đôi tay đó từng nắm bao nhiêu nữ nhân hay nam nhân, ai biết hắn từng sờ qua những chỗ nào.
Bắt mạch xong cho hai người, Lạc Tiểu Thiên nói: “Không có chuyện gì, nghỉ ngơi nhiều một chút là được.”
Tô Ứng Tuyết vội vàng đi lên lầu ba, đem cổ tay vừa mới bị Lạc Tiểu Thiên sờ qua rửa đi rửa lại một lần nữa.
Khi Lạc Tiểu Thiên đang ở trong bếp nấu thuốc, Tô Ứng Tuyết đi tới hỏi: “Hôm nay đã xảy ra chuyện gì? Có phải là có người cố ý không?”
Nàng không giống Tần Tiếu Tiếu đại đại liệt liệt, cái gì cũng không để ý, nàng nhạy bén cảm nhận được hoa đào đột nhiên xuất hiện trong rừng hôm nay và sương mù khiến người ta mê thất sau khi ngửi thấy là không bình thường, vừa nãy trên đường vẫn luôn không hỏi, là vì nàng không hy vọng Tần Tiếu Tiếu biết được quá nhiều mà bị liên lụy vào.
Nàng biết Lạc Tiểu Thiên có cừu gia, Tam Lang Bang, còn có Chu gia, mà bây giờ lại có thêm một Tưởng gia. Kỳ thật nói trở lại, Lạc Tiểu Thiên kết cừu với những tên này đều là vì nàng hoặc Nam Vũ Tập Đoàn.
Lạc Tiểu Thiên gật đầu nói: “Đúng, ngươi không cần lo lắng, bọn họ đều bị đánh chạy rồi. Bất quá ngươi sau này vẫn là tận lực đừng nên một mình ra ngoài nữa, lần này bọn họ có thể tìm tới biệt thự ở đây, phỏng chừng là mấy ngày nay ngươi bị theo dõi rồi.”
Tô Ứng Tuyết thần sắc căng thẳng nói: “Không thể nào, ta làm sao lại không có chút cảm giác nào chứ?”
Lạc Tiểu Thiên nói: “Đối với những người này mà nói, muốn theo dõi một người bình thường thì quá dễ dàng, bất quá ngươi cũng không cần quá lo lắng, khi đó đi Chu gia ta đã biểu lộ rõ ràng lập trường, bọn họ dám động ngươi, liền xem như khiêu khích đối với ta. Tin tưởng lời này đã bị Chu gia thả ra ngoài rồi.”
Lạc Tiểu Thiên thấy Tô Ứng Tuyết vẫn còn chút lo lắng, cười nói: “Bây giờ ngươi đã hiểu một bảo tiêu thiếp thân là trọng yếu đến mức nào rồi đi, xem ra vận mệnh hai người chúng ta là bị trói buộc vào nhau rồi, cho nên ngươi liền đừng cố gắng cự tuyệt ta nữa, vẫn là ngoan ngoãn nghe theo ta đi.”
Tô Ứng Tuyết lườm hắn một cái, trực tiếp bỏ đi.
Chỉ là cảm giác băng lãnh trên mặt nàng bây giờ ít đi rất nhiều, ánh mắt này như kiều tự giận, trái lại giống như hai tình lữ đùa cợt nhau mà lườm hắn một cái.
Lạc Tiểu Thiên cười hắc hắc, nhìn bóng lưng yểu điệu đến cực điểm của Tô Ứng Tuyết, huýt một tiếng sáo.
Sau khi nấu thuốc xong, hắn bắt đầu nghĩ về chuyện hôm nay gặp được Hoa công tử này.
Hoa công tử này là làm sao tìm tới Ngự Cảnh Loan vậy? Hắn lại là ai gọi tới giúp đỡ vậy?
------oOo------