Gặp gỡ người quen cũ, Lạc Tiểu Thiên nhiệt tình chào hỏi.
"Chào ngài, tiên sinh." Mỹ nữ phục vụ viên nghiêng người đáp lại Lạc Tiểu Thiên một câu, cảm giác như không nhận ra Lạc Tiểu Thiên, sau đó tiếp tục đi ở phía trước dẫn đường.
Lạc Tiểu Thiên đột nhiên nói: "Mỹ nữ, ngươi có phải hay không đã có bạn trai rồi?"
Mỹ nữ phục vụ viên có chút không hiểu ra sao, vô thức đáp: "Người ta vẫn còn độc thân mà."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Vậy sao ngươi đi đường gượng gạo như vậy?"
Mỹ nữ phục vụ viên đỏ bừng mặt, âm thầm mắng, chẳng phải là trách ngươi sao, lần trước thế mà lại cùng cái tên lông mày rậm mắt to kia nói người ta một cách trắng trợn như vậy.
Cũng không trách mỹ nữ phục vụ viên đi đường gượng gạo, lần trước mình đi ở phía trước dẫn đường, Lạc Tiểu Thiên và Mạnh Long cứ đi theo ở phía sau bình phẩm không ngớt, cho nên hôm nay Lạc Tiểu Thiên vừa đến cô đã nhận ra rồi.
Cô đi ở phía trước, không cần nhìn cũng biết đôi mắt của Lạc Tiểu Thiên đang nhìn chỗ nào, lại nghĩ tới lời bình phẩm lần trước của Lạc Tiểu Thiên và Mạnh Long, liền cảm thấy không tự nhiên, vì vậy càng đi càng gượng gạo.
Tên này thế mà còn không biết ngượng cười nhạo mình, thật đáng ghét.
"Mỹ nữ, tạm biệt!"
Lạc Tiểu Thiên nhìn bóng lưng đầy phong vận của mỹ nữ phục vụ viên, trên mặt nở nụ cười đẩy cửa phòng bao.
Điều khiến Lạc Tiểu Thiên bất ngờ là, trong phòng bao ngoài Mạnh Long ra, Mạc Dao cũng có mặt.
Mạc Dao nhìn thấy nụ cười trên mặt Lạc Tiểu Thiên, lại kết hợp với câu "mỹ nữ, tạm biệt" mà hắn vừa nói, lại liên tưởng đến tình hình lần đầu tiên giao thủ với hắn ở hội sở Thành Thị Sâm Lâm, trên mặt liền hiện lên một vẻ mặt khinh bỉ.
Mạnh Long thấy Lạc Tiểu Thiên đi vào, nhiệt tình nói: "Tiểu Thiên, mau ngồi đi."
Mạnh Long vừa chỉ chỉ Mạc Dao nói: "Đây là Mạc Dao, ngươi đều đã quen biết rồi, nhưng ta nghĩ ngươi có cần phải một lần nữa làm quen lại một chút, bây giờ Mạc Dao đã là Phó cục trưởng cục chúng ta rồi."
"Ồ, vậy chúc mừng Mạc đại cục trưởng." Lạc Tiểu Thiên tươi cười đầy mặt, vừa nói vừa vươn tay ra bàn tay nhỏ bé hữu nghị với Mạc Dao.
Mạc Dao vốn không muốn cùng Lạc Tiểu Thiên bắt tay, nhưng trước mặt Mạnh Long, cũng không tiện quá khiến huynh đệ của Mạnh Long khó xử, liền miễn cưỡng đưa tay ra bắt tay với Lạc Tiểu Thiên một chút.
Kết quả là Lạc Tiểu Thiên để biểu thị sự nhiệt tình của mình, liên tục bắt tay lắc ba cái mới buông tay.
Mạnh Long thấy Mạc Dao có vẻ cực kỳ không muốn bắt tay với Lạc Tiểu Thiên, rất muốn nói cho cô biết nguyên nhân cô có thể trở thành Phó cục trưởng, nhưng Lạc Tiểu Thiên không cho phép, hắn vẫn không tiện nói.
Hàn huyên xong, Mạnh Long nghiêm túc nói: "Tiểu Thiên, lần này hẹn ngươi ra đây là có một chuyện chính sự, ta suy nghĩ hồi lâu, cũng chỉ có thể nhờ ngươi giúp đỡ."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Chuyện gì? Làm cho nghiêm túc như vậy."
Mạnh Long nói: "Hội nghị cấp cao Đông Á năm nay sẽ được tổ chức tại Gia Châu của chúng ta, và có rất nhiều nhân vật trọng yếu tham gia hội nghị lần này, các quốc gia tham gia thậm chí có nhân vật cấp nguyên thủ, công tác bảo an dĩ nhiên là quan trọng nhất. Những hội nghị tương tự chúng ta cũng đã từng tổ chức, nhưng lần này tình hình có chút đặc thù."
"Chúng ta nhận được tin tức chính xác, trong thời gian hội nghị sẽ có tổ chức sát thủ quốc tế ám sát Vương tử Cáp Khắc Hi Đạt đến từ Sa Tây Quốc, mà tổ chức sát thủ này thứ hạng là nằm trong Top 10 tổ chức sát thủ quốc tế, chỉ là vẫn chưa xác định chính xác là tổ chức sát thủ nào."
"Lực lượng cấp bậc này cảnh lực bản địa của Gia Châu chúng ta không thể đối phó được, lão lãnh đạo của ta từng xin lão Hàn điều động cao thủ Viêm Long, nhưng đáng tiếc thành viên Viêm Long hiện đang chấp hành nhiệm vụ bí mật ở Tây Bắc, không thể phái ra nhân thủ, khó khăn này chỉ có chúng ta tự mình giải quyết."
"Cho nên ta nghĩ đến ngươi, ngày mai Vương tử Cáp Khắc Hi Đạt sẽ đến Gia Châu, và ở lại Gia Châu một đêm. Cũng chính là nói, chúng ta cần ngươi trong đêm nay có thể giúp chúng ta phụ trách an toàn của Vương tử Cáp Khắc Hi Đạt."
"Yêu cầu của ta lão lãnh đạo chính là bảo đảm an toàn của Vương tử Cáp Khắc Hi Đạt trong lãnh thổ Gia Châu, không thể để hắn xảy ra chuyện trong lãnh thổ Gia Châu!"
Mạnh Long nói một hơi xong, yên lặng chờ Lạc Tiểu Thiên trả lời.
Lạc Tiểu Thiên cười nói: "Chẳng phải chỉ là làm một vệ sĩ thôi sao, nói một tiếng là được rồi, ngươi còn làm cho phức tạp như vậy. Đại Ngưu, mấy năm nay ngươi càng ngày càng thích làm ra vẻ hình thức. Đơn giản thôi, ta phải làm những gì?"
Mạc Dao thần sắc có chút không cam lòng, tên này thật sự khoa trương quá mức, cho rằng làm vệ sĩ đơn giản như vậy sao, phải biết rằng lần này toàn bộ cảnh lực Gia Châu đều đã được điều động, tất cả mọi người đều căng thẳng thần kinh nghiêm túc chờ đợi.
Cô từng giao thủ với Lạc Tiểu Thiên, biết thân thủ Lạc Tiểu Thiên rất lợi hại, nhưng ngươi có thể so với thành viên của tổ chức sát thủ xếp hạng Top 10 quốc tế sao?
Mạnh Long nhìn thấy vẻ mặt không thèm của Mạc Dao, cũng không giải thích gì, nói: "Ta vừa nói rồi, ngươi chỉ cần bảo vệ tốt an toàn của Vương tử Cáp Khắc Hi Đạt là được, chúng ta cũng sẽ phái người, lần này Mạc Dao sẽ toàn lực hỗ trợ ngươi."
Mạc Dao vừa nhắc tới liền có ý kiến: "Mạnh cục, chẳng phải là bảo hắn phối hợp với ta sao? Sao lại biến thành ta hỗ trợ hắn rồi?"
Mạnh Long nghiêm túc nói: "Chuyện này nghe ta."
Tiếp đó Mạnh Long dặn dò Lạc Tiểu Thiên một chút chi tiết, Lạc Tiểu Thiên từng việc ghi nhớ.
Vì có Mạc Dao ở đó, chủ đề nói chuyện giữa Lạc Tiểu Thiên và Mạnh Long không còn được thoải mái như trước.
Sở dĩ Mạnh Long dẫn Mạc Dao theo, chủ yếu nhất là muốn Mạc Dao tiếp xúc với Lạc Tiểu Thiên một chút.
Một là vì nhiệm vụ lần này cần hai người phối hợp, hai là hắn cảm thấy Mạc Dao chính trực, là một hạt giống tốt, muốn Lạc Tiểu Thiên có thể dạy dỗ Mạc Dao.
Đáng tiếc nhìn thái độ của Mạc Dao đối với Lạc Tiểu Thiên, hắn cảm thấy hảo tâm của mình phí hoài rồi.
Hắn không hiểu tại sao Mạc Dao vừa nhắc tới Lạc Tiểu Thiên, liền tỏ vẻ rất tức giận.
Đương nhiên chuyện này không trách Mạnh Long, hắn không rõ ràng lắm tình cảnh lần đầu tiên Lạc Tiểu Thiên và Mạc Dao gặp mặt, từ đó về sau, Mạc Dao liền gán cho Lạc Tiểu Thiên một cái mác đồ vô sỉ.
Bằng không thì sau khi sự kiện bắt cóc ở Viện Mồ Côi Bát Lý xảy ra lần trước, Mạc Dao cũng sẽ không ngay lập tức nghi ngờ Lạc Tiểu Thiên.
Ăn xong cơm, Mạnh Long lái xe đưa Lạc Tiểu Thiên về Ngự Cảnh Loan trước.
Mạc Dao thấy Lạc Tiểu Thiên thế mà lại ở khu biệt thự, mà khu biệt thự này cô biết là do tập đoàn Nam Vũ phát triển, có chút kinh ngạc nói: "Lần trước ở tập đoàn Nam Vũ bọn họ gọi ngươi là Chủ tịch hội đồng quản trị, chẳng lẽ ngươi thật là Chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Nam Vũ sao?"
Lạc Tiểu Thiên ngạo nghễ gật đầu nói: "Đó là, có muốn hay không vào ngồi một chút?"
Xem ra có chức danh Chủ tịch hội đồng quản trị và có biệt thự hào trạch thì thật không giống nhau, nói chuyện cũng cứng rắn hơn một chút.
Mạc Dao nói: "Không hứng thú."
Mạnh Long nói: "Tiểu Thiên, nói rồi ngày nào đó mời ta ăn cơm nhé."
Lạc Tiểu Thiên búng tay một cái: "Không thành vấn đề."
Tạm biệt Mạnh Long và Mạc Dao, Lạc Tiểu Thiên đến gần biệt thự Tô Ứng Tuyết thì thấy một bụi nhánh hoa khẽ lay động, nghe thấy tiếng bước chân cực kỳ khẽ truyền ra từ bụi hoa.
Lạc Tiểu Thiên âm thầm gật đầu, tính cảnh giác của Mã Hưu này vẫn rất cao, nếu không phải mình có thính lực và thị lực nhạy bén, thật không dễ dàng phát hiện ra hắn.
Lạc Tiểu Thiên vẫy vẫy tay, Mã Hưu từ một góc tối chui ra, cung kính nói: "Ông chủ!"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Lão Mã, đi nghỉ ngơi đi."
Mã Hưu nói: "Ông chủ, ta đang làm việc, như vậy không tốt lắm đâu."
Mã Hưu tuy không thích cuộc sống vệ sĩ khô khan này, nhưng khi chấp hành nhiệm vụ vẫn phi thường tận tâm.
------oOo------