Nguồn: read.st
Hắn có tự biết mình, chính mình cộng thêm tất cả bảo tiêu trên bãi biển cũng không phải là đối thủ của thanh niên này, thay vì cưỡng ép ngăn cản, chi bằng cho hắn một sự thuận tiện.
Đại thẩm đứng một bên thấy hai người thầm thầm thì thì một lúc sau, Lạc Tiểu Thiên liền nghênh ngang đi xuống bãi biển, không khỏi kêu lên: "Tiểu hỏa tử, ngươi đi đâu?"
Lạc Tiểu Thiên liếc nhìn đại thẩm, quay đầu nói với thanh niên: "Nàng là tới giúp đỡ, để nàng cùng đi."
Lạc Tiểu Thiên vẫy vẫy tay với đại thẩm, đại thẩm rụt rè đi hai bước về phía Lạc Tiểu Thiên, thấy thanh niên không có phản ứng, sau đó mới bước nhanh vài bước đi tới bên cạnh Lạc Tiểu Thiên.
Các thanh niên khác mặc T-shirt màu đen thấy đã cho hai người đi vào, không khỏi hỏi trong bộ đàm xem có chuyện gì.
Thanh niên giải thích: "Hai người này lai lịch rất lớn, cho phép họ thông hành, giám sát tốt họ là được rồi."
Lạc Tiểu Thiên nhìn xem vỏ sò trong giỏ của đại thẩm, hỏi: "Đại thẩm, vỏ sò này của người là mang đi bán sao?"
Đại thẩm nói: "Đúng vậy, khu vực công viên kia rất dễ bán."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Bao nhiêu tiền một cái?"
Đại thẩm nói: "Thường thì năm tệ mười tệ một cái, những cái đẹp mã có thể bán được mấy chục đến hơn trăm, nhưng ở trên bãi biển cơ hội như thế này không nhiều."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Vậy đại thẩm, một giỏ đầy của người bán được bao nhiêu tiền?"
Đại thẩm nói: "Một giỏ đại khái có gần hai trăm cái, nhưng cũng không hoàn toàn là có thể bán ra ngoài, cái này phải xem vận khí, có lúc nhặt đầy một giỏ một ngày bán được một hai trăm, có lúc ba bốn trăm, nhiều nhất bán được hơn sáu trăm, còn lại những cái không ai cần thì mang về nhà cho tiểu nha đầu làm đồ trang sức."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đại thẩm, thương lượng với người một chuyện, cháu đưa cho bác một nghìn tệ, bác cũng không cần tự mình đi bán vỏ sò nữa, hôm nay bác cứ giúp cháu nhặt là được, bác thấy thế nào?"
Mắt của đại thẩm sáng lên, đây là chuyện tốt a, lập tức liền đồng ý.
Sau đó Lạc Tiểu Thiên đưa cho đại thẩm một cái bao tải, hai người tách ra hành động.
Mảnh bãi biển này giống như một mảnh đất trinh nữ chưa được khai phá, Lạc Tiểu Thiên động tác cực nhanh, thu hoạch khá phong phú, rất nhanh đã nhặt đầy hơn nửa bao tải vỏ sò.
Chỉ là Lạc Tiểu Thiên cũng không quá hài lòng, những vỏ sò này tương đối bình thường, cũng không cho hắn cảm giác hai mắt tỏa sáng.
Lạc Tiểu Thiên nhìn một chút về phía xa, một bãi đá ngầm cao mấy mét rộng mấy chục mét, hắn chuẩn bị đi qua bên đó nhìn xem.
Nếu như vẫn không có thu hoạch tốt, hắn liền chuẩn bị xuống đến trong biển.
Vị trí gần biển của mảnh bãi biển này có một cái lều, rõ ràng là nơi đổi quần áo của cái gì mà đại tiểu thư kia, Lạc Tiểu Thiên không muốn xuống nước từ bên này, hắn cảm thấy vẫn là nên tránh đi vị đại tiểu thư chưa từng gặp mặt kia thì tốt hơn.
Lạc Tiểu Thiên đi tới bãi đá ngầm này, phát hiện cá và cua ở giữa đá ngầm thì khá nhiều, còn các loại vỏ sò thì cũng gần như những cái nhặt được trên bãi biển lúc nãy.
Lạc Tiểu Thiên ném cái bao tải đựng vỏ sò ở phía sau một tảng đá ngầm, từ trên người lấy xuống điện thoại và các vật phẩm tư nhân khác nhét vào dưới một tảng đá.
Hắn chuẩn bị cởi bỏ quần áo xuống đáy biển để vớt vỏ sò.
Đúng lúc này.
Hoa lạp!
Đột nhiên mặt biển vang lên một tiếng nước, một người nhái đeo thiết bị lặn từ mặt biển túa ra.
Người nhái này dáng người thon dài, thân hình thướt tha, rõ ràng là một nữ tử.
Lạc Tiểu Thiên đoán chừng đây hẳn là vị đại tiểu thư nào đó rồi, nhưng hắn không nghĩ ra vì sao vị đại tiểu thư này lại lên bờ ở đây.
Đột nhiên, trong đầu Lạc Tiểu Thiên linh quang lóe lên, vị đại tiểu thư này sẽ không phải muốn 'đi nhẹ' ở đây chứ?
Nhìn dáng vẻ vội vã của nàng, lại có khả năng này.
Nếu như là như vậy, Lạc Tiểu Thiên cảm thấy vị đại tiểu thư này vẫn còn chấp nhận được, ít nhất không trực tiếp giải quyết trong nước, loại người này, rất câu nệ, cho dù ở bể bơi muốn tiểu tiện cũng sẽ đi vệ sinh.
Lạc Tiểu Thiên cảm thấy vẫn nên tránh đi một chút, sau đó hắn liền nghiêng người trốn ở phía sau đá ngầm.
Qua một lúc, Lạc Tiểu Thiên cảm thấy thời gian không sai biệt lắm rồi, thò ra đầu.
Sau đó, ánh mắt của hắn liền đột nhiên trợn lớn, quên mất việc dịch chuyển thân thể trở về nữa. Hắn không hiểu vì sao đã lâu như vậy mà nữ tử vẫn chưa giải quyết xong vấn đề.
Nữ tử kia vừa mới cởi bỏ bộ đồ lặn, bên trong mặc một bộ áo tắm hai mảnh màu đỏ, ngạo nghễ phô bày dáng người thon dài tuyệt đẹp, đầy đặn và mỹ diệu.
Nữ tử dùng ngọc thủ thon dài sửa sang mái tóc, khiến một đầu tóc đẹp đen nhánh nhẹ nhàng khoác lên vai, những giọt nước trong suốt trên tóc trượt xuống dọc theo gò má trắng hồng, trên dáng người đường cong tuyệt mỹ điểm xuyết từng hạt trân châu lấp lánh như tinh quang, dưới ánh nắng chiếu rọi xuống, lộ ra vẻ đẹp tinh tế, duy mỹ đặc biệt.
Nữ tử vô tình quay mặt lại, đó là một khuôn mặt xinh đẹp đến mức làm người ta nghẹt thở, trong ánh mắt giấu hai đầm thu thủy, đôi môi còn mềm mại tươi tắn hơn cả những cánh hoa hồng kiều diễm nhất.
Lạc Tiểu Thiên cảm thấy "nữ nhân là làm bằng nước" mà Tào Tuyết Cần viết trong tác phẩm của mình chính là chỉ loại nữ nhân này, nàng phảng phất có một loại khí chất nhu mì tận xương trời sinh, có thể làm nổi lên khát vọng nguyên thủy nhất trong lòng nam nhân.
Lạc Tiểu Thiên rõ ràng đã có một loại cảm giác không thích hợp, không khỏi thầm mắng một câu trong lòng: "Hồ ly tinh!"
Thật ra nữ tử này cũng rất vô tội, chuyện gì cũng chưa làm, lời nào cũng chưa nói, liền bị Lạc Tiểu Thiên đội cho một cái danh hiệu như vậy.
Trời sinh ra đã có dáng vẻ mị hoặc như vậy, trách không được người khác.
Tiếp theo, trong ánh mắt kinh ngạc của Lạc Tiểu Thiên, con hồ ly tinh trên bãi biển kia đã làm ra hành động hồ ly hơn nữa, nàng ngồi xổm xuống, lưng đối diện với phía Lạc Tiểu Thiên này bắt đầu 'đi nhẹ'.
Lạc Tiểu Thiên không nhìn thấy đuôi cáo của nàng, nhưng ánh mắt lại bị một mảnh trắng bóng lấp đầy.
Lạc Tiểu Thiên thật ra là muốn tránh đi, nhưng hắn, người luôn nhanh nhẹn, không biết vì sao phản ứng lại có chút chậm chạp, đợi đến khi hắn muốn tránh đi thì hồ ly tinh đã 'đi nhẹ' xong rồi.
Đã như vậy, cũng liền không có tất yếu phải tránh đi nữa.
Giải quyết xong vấn đề lớn, hồ ly tinh thoải mái duỗi ra hai cánh tay như bạch ngọc không tì vết, cực kỳ ưu nhã vươn một cái eo lười.
Thân thể của hồ ly tinh uốn lượn một đường cong cực kỳ động lòng người, khiến Lạc Tiểu Thiên được kiến thức thế nào mới gọi là thân hình như thủy xà chân chính.
Trong lòng Lạc Tiểu Thiên vô cùng khinh thường, con hồ ly tinh này quả thực khinh người quá đáng, coi ca ca là chính nhân quân tử, không dám làm gì nàng, cho nên mới dám công khai trắng trợn tạo dáng như vậy ở trước mặt mình.
Thật sự là khinh người quá đáng!
Đột nhiên, Lạc Tiểu Thiên cảm thấy bị tảng đá ngầm ở trước mặt mình đụng phải một cái.
Mẹ kiếp, ngay cả ngươi, tảng đá vỡ nát này cũng dám khi dễ ta, lại dám đẩy ta ra!
Rầm!
Lạc Tiểu Thiên một chưởng đập vào đá ngầm, khiến đá ngầm nứt vỡ một mảng, những viên đá vụn sụp đổ cuồn cuộn lăn xuống bãi biển.
Hồ ly tinh bị động tĩnh đột nhiên này làm cho giật mình, ngẩng đầu nhìn một cái, liền nhìn thấy Lạc Tiểu Thiên đang thò ra nửa thân mình.
Hồ ly tinh thất sắc cả kinh, từ lúc nào lại có thêm một người xa lạ, nhìn tên kia vẻ mặt dâm đãng dán mắt vào mình, nhất định không phải là người tốt, bảo tiêu lại không ở đây.
Quá nguy hiểm rồi!
Lạc Tiểu Thiên vừa nhìn thấy sắc mặt của hồ ly tinh biến hóa, thấy nàng có xu hướng kinh hoàng kêu to, lập tức liền cuống lên.
Tiếng kêu gào này của hồ ly tinh, nhất định sẽ gọi bảo tiêu xung quanh đến, thậm chí sẽ hấp dẫn những người nhặt được vỏ sò ở phía bên kia cũng đến.
Đến lúc đó chính mình sẽ trăm miệng không thể bào chữa được, chính mình cũng không phải cố ý, cái tội này tuyệt đối không thể gánh.