Chương 338: Uy hiếp của ngươi đã nhận được, cút đi
Nguồn: read.st
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đời sống tình cảm cá nhân của ta không có gì phức tạp, từ khi thất tình năm sáu tuổi, đời sống tình cảm của ta liền thành một tờ giấy trắng."
Tô Ứng Tuyết chuyển đầu sang một bên, loại lời nói rõ ràng lừa gạt trẻ con ba tuổi này nàng đã lười phản bác lại.
Tạ Nhược Nam nhìn Tô Ứng Tuyết một chút, rồi lại chuyển đầu nhìn Lạc Tiểu Thiên một cái, khóe mắt nặn ra một vệt nụ cười giảo hoạt.
Xem ra Lạc đại ca và Tô tỷ tỷ không hề đơn giản. Tô tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, Lạc đại ca lại lợi hại thế, hai người đúng là trời sinh một đôi.
Nếu như ta cùng Hạo ca thành chuyện tốt, vậy thì mọi người liền thành người một nhà rồi.
Nghĩ đến chỗ này, Tạ Nhược Nam không khỏi bưng chén rượu lên, nói: "Lạc đại ca, Tô tỷ tỷ, tất cả mọi người là người một nhà, ta kính hai vị một ly."
Lạc Tiểu Thiên bưng chén rượu lên, sảng khoái đụng một cái với Tạ Nhược Nam nói: "Không tồi, tiểu cô nương có tiền đồ."
Tô Ứng Tuyết lại khá cạn lời, Tạ Nhược Nam này cũng quá không giữ ý rồi, mới gặp hai lần đã thành người một nhà rồi sao?
Tô Ứng Tuyết không nâng chén, Tạ Nhược Nam cũng không tức giận, liền bắt đầu uống cùng Lạc Tiểu Thiên.
Tô Ứng Tuyết lạnh lùng đứng ngoài quan sát, nhìn vẻ tùy tiện của Tạ Nhược Nam, trong lòng không khỏi âm thầm đóng cánh cửa Tô gia lại với Tạ Nhược Nam.
Tô Ứng Tuyết cảm thấy Tạ Nhược Nam, người em dâu này, không hợp cách.
Nói chuyện làm việc đều giống Lạc Tiểu Thiên, có chút cảm giác không đáng tin cậy.
Từ nhiều năm trước khi mẫu thân mất tích, Tô Ứng Tuyết đã hành sử chức trách của người mẹ đối với Tô Hạo, chẳng những chăm sóc đời sống của hắn, hơn nữa sau khi trưởng thành còn phải giúp hắn sàng lọc bạn gái.
Nàng từng nói với Tô Hạo rằng, nếu bạn gái mà Tô Hạo tìm muốn phát triển thành đối tượng kết hôn, nhất định phải qua được cửa ải của nàng.
Đáng tiếc cho tới nay, Tô Hạo tìm không ít bạn gái, thay hết người này đến người khác như đèn kéo quân, nhưng vẫn chưa có người nào hắn cho rằng có thể phát triển thành đối tượng kết hôn.
Thật vất vả Tô Hạo cho rằng Ninh Tiêm Tiêm có thể phát triển thành đối tượng kết hôn, kết quả Ninh Tiêm Tiêm lại coi thường hắn. Hơn nữa cho dù coi trọng, Tô Ứng Tuyết đối với Ninh Tiêm Tiêm ấn tượng cũng không tốt, cửa ải này của nàng không qua được.
Tạ Nhược Nam này tính cách ngược lại ngay thẳng, nhìn cử chỉ bình thường cũng thật sự là một tấm chân tình đối với Tô Hạo, nhưng nói chuyện lại cảm giác giống người nào đó không đáng tin cậy, cũng bị nàng bỏ qua (PASS) rồi.
Không bao lâu, Tô Hạo trở về.
Tạ Nhược Nam cẩn thận xem đi xem lại ánh mắt của Tô Hạo, may mà không nhìn thấy ánh mắt hắn biến đỏ, cũng không nhìn thấy vết lệ ở khóe mắt.
Tạ Nhược Nam biểu dương nói: "Hạo ca, ngươi thật kiên cường, ta còn tưởng ngươi sẽ khóc chứ."
"Ngớ ngẩn." Tô Hạo liếc Tạ Nhược Nam một cái, lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Biểu lộ của Tạ Nhược Nam lập tức trở nên rất tổn thương, ta đây là đang khen ngợi hắn sao lại còn bị mắng nữa.
Đột nhiên trong tai Tạ Nhược Nam, Lạc Tiểu Thiên lại nói: "Hắn mắng không sai, tâm ý của ngươi đối với hắn là không sai, nhưng ở phương diện chi tiết quả thực quá ngớ ngẩn rồi, nam nhân vào lúc này là cần an ủi, chứ không phải giống như ngươi vừa rồi đi vạch trần nội tình của hắn, đi rắc muối vào vết thương của hắn. Ngươi muốn cùng hắn tu thành chính quả, còn phải học hỏi nhiều hơn nữa."
Tạ Nhược Nam gật gật đầu với Lạc Tiểu Thiên, một bộ dạng như làm sai chuyện.
Lạc Tiểu Thiên đang nghĩ muốn nói thêm vài câu với Tạ Nhược Nam, đột nhiên, hắn tựa hồ lòng có cảm giác mà ngẩng đầu nhìn về phía lối vào đại sảnh.
Lâm Tử Siêu đã lâu không gặp xuất hiện, từ khi đấu thầu thất bại, Lâm Tử Siêu này cứ như biến mất rồi, thậm chí ngay cả phân công ty Gia Châu của tập đoàn Diệu Sâm cũng giống như mặc kệ, không quản không đoái hoài nữa.
Mà lúc này, Lâm Tử Siêu và vài người đang đứng tại lối vào nhìn bàn của mình.
Ánh mắt của Lạc Tiểu Thiên không dừng lại trên người Lâm Tử Siêu, mà là lướt qua Lâm Tử Siêu, dừng ở trên người một lão giả hơn năm mươi tuổi bên cạnh hắn.
Vừa rồi khiến hắn trong lòng sinh ra cảm ứng chính là lão giả này.
Lão giả kia thấy Lạc Tiểu Thiên nhìn sang, phi thường tự nhiên thu hồi ánh mắt, ánh mắt đạm nhiên, phảng phất cũng không nhìn thấy vật thể thực chất nào.
Mắt Lạc Tiểu Thiên nheo lại, lão giả này tuy rằng trình độ lớn nhất thu liễm khí cơ của mình, nhưng vừa rồi ánh mắt sắc bén liếc qua Lạc Tiểu Thiên vẫn bị Lạc Tiểu Thiên bắt được rồi.
Xem ra Lâm Tử Siêu này đến chết không đổi, mấy ngày biến mất này chắc là đi tìm giúp đỡ rồi.
Lâm Tử Siêu không chọn chỗ ngồi mà đi thẳng về phía bàn của Lạc Tiểu Thiên và họ.
Ánh mắt của Lạc Tiểu Thiên tập trung rơi vào trên người lão giả kia, lão giả đi theo phía sau Lâm Tử Siêu, bước chân không nhanh không chậm, bước đi vững vàng, mỗi một bước khoảng cách bước ra luôn luôn bảo trì một khoảng cách hoàn mỹ.
Trong lòng Lạc Tiểu Thiên ngưng lại, lão giả này chí ít cũng là cao thủ nội kình đại thành.
Hai người không giao thủ, nếu giao thủ một cái, Lạc Tiểu Thiên liền có thể chuẩn xác phán đoán ra hắn đến tột cùng là cảnh giới gì.
Xem ra Lâm gia này căn cơ khá sâu, một Lâm gia con cháu bên cạnh lại có thể phái ra một cao thủ nội kình, mà lần trước ở Chu gia, cấp bậc như Kha tiên sinh cũng chỉ đi theo Chu lão gia tử Chu Vĩnh Sâm.
Từ điểm này cũng có thể thấy được sự khác biệt giữa thế gia cấp tỉnh và Yến đô thế gia.
Rất nhanh, Lâm Tử Siêu đi đến trước mặt Tô Ứng Tuyết, một mặt khiêm hòa nói: "Tô tiểu thư, ta muốn mời ngươi ăn cơm riêng, không biết có nể mặt này không?"
Quả nhiên, có cao thủ chống lưng, khí thế nói chuyện chính là không giống nhau.
Phương thức của Lâm Tử Siêu, căn bản không cần mở đầu, trực tiếp đơn giản thô bạo mời Tô Ứng Tuyết.
Tô Ứng Tuyết nhíu mày nói: "Thật không tiện, gần đây công việc vẫn luôn rất bận, không có thời gian. Nếu như ngươi có chuyện gì thì có thể nói ở đây, nếu như ăn cơm riêng thì thôi."
Tô Ứng Tuyết cũng không thèm lại nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: "Xác định."
Lâm Tử Siêu cắn răng, hắn chuẩn bị cho Tô Ứng Tuyết lần cơ hội cuối cùng, hắn còn muốn nhìn một chút xem có thể hay không hữu thiện giải quyết vấn đề.
Không ngờ hắn đơn giản trực tiếp mời, mà Tô Ứng Tuyết cũng đơn giản trực tiếp cự tuyệt, không có một chút không gian thương lượng.
Lâm Tử Siêu còn muốn nói thêm hai câu, Lạc Tiểu Thiên mở miệng: "Uy hiếp của ngươi chúng ta đã nhận được, cút đi!"
Lâm Tử Siêu ánh mắt âm hiểm nhìn Lạc Tiểu Thiên, đồng thời trong mắt lão giả phía sau hắn tinh quang chợt lóe, phảng phất như lợi kiếm vô hình rơi vào trên mặt Lạc Tiểu Thiên.
Lạc Tiểu Thiên cứ như không nhìn thấy, sắc mặt bình tĩnh, cầm lấy hoa quả trên bàn ung dung ăn.
Hắn không đối mắt với lão giả kia, trực giác nói cho hắn biết, hôm nay không có khả năng đánh nhau, cũng không phải lúc để đánh.
Lâm Tử Siêu hừ một tiếng, quay đầu liền đi, mà lại hắn cũng không tìm chỗ ngồi xuống, trực tiếp liền đi ra đại sảnh.
Phảng phất hắn tới đây chỉ là để phát ra lời mời ăn cơm với Tô Ứng Tuyết vậy, buổi tụ họp này không có chút quan hệ nào với hắn.
Tạ Nhược Nam nhìn một đoàn người Lâm Tử Siêu biến mất ở cửa, không khỏi phẫn nộ nói: "Bọn họ là người nào, quá ngang ngược rồi!"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Không sao, cứ để bọn họ làm càn trước một chút."
Tô Ứng Tuyết nói: "Ngươi nói Lâm Tử Siêu này có tìm cơ hội báo thù không?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đây là khẳng định, bất quá lần này ta không có ý định xuất thủ trước, ta muốn dựa theo sự báo thù của hắn để quyết định lực lượng phản kích."
------oOo------