Nguồn: read.st
Một vài tiết mục biểu diễn tiếp theo, bởi vì có Tiêu Vân Phỉ làm so sánh, các tiết mục phía sau không hề gây ra phản ứng quá lớn.
Trọng tâm của Lạc Tiểu Thiên hầu như toàn bộ đều dùng để phòng bị Kim Ức Phỉ, bởi vì hắn mẫn cảm nhận thấy Kim Ức Phỉ cố ý vô tình nghiêng người về phía trước hoặc phía sau, muốn nhìn rõ tướng mạo của mình.
Đáng tiếc mẫn cảm nhận biết của Lạc Tiểu Thiên đã không cho Kim Ức Phỉ cơ hội này.
Lạc Tiểu Thiên ở trong lòng cảm khái, nếu như để sư phụ biết chính mình lại dùng mẫn cảm nhận biết để tránh né một nữ nhân, khẳng định sẽ mắng mình.
Không bao lâu, Lạc Tiểu Thiên nhìn thấy Tiêu Vân Phỉ đã thay đổi phục trang, đi đến chỗ ngồi ở hàng phía trước.
Tiêu Vân Phỉ vừa đi vừa nhìn về phía Lạc Tiểu Thiên, thế mà mỉm cười gật đầu ra hiệu cho hắn.
Khi nàng nhìn thấy Lạc Tiểu Thiên một tay vuốt trán, thân thể có vẻ như lùn đi và mập lên một chút, không khỏi hơi sững sờ.
Cũng may Tiêu Vân Phỉ là đi tới từ bên phải, Lạc Tiểu Thiên dưới điều kiện tiên quyết không bị Kim Ức Phỉ phát hiện, hướng Tiêu Vân Phỉ mỉm cười gật đầu trí kính.
Nhưng nhìn thấy Tiêu Vân Phỉ vẫn nhìn chằm chằm vào mình, giống như có xu thế muốn đi về phía mình, Lạc Tiểu Thiên liền căng thẳng.
Nếu là bình thường, Lạc Tiểu Thiên tự nhiên cầu còn không được, loại mỹ nữ lão luyện có thành thục phong vận như Tiêu Vân Phỉ, Lạc Tiểu Thiên cũng vẫn rất thưởng thức, nhất là khí chất ưu nhã như thiên nga của Tiêu Vân Phỉ, là rất nhiều tuyệt sắc mỹ nữ đều không có được.
Nhưng bây giờ, Lạc Tiểu Thiên kết thù rất nhiều, Tô Ứng Tuyết ở một bên lạnh nhạt đứng nhìn, Kim Ức Phỉ đối với chân diện Lư Sơn của mình rất cảm thấy hiếu kỳ, Kim Ức Phong chờ thời cơ xuất phát, thật sự không phải thời cơ tốt để nói chuyện phiếm.
Lạc Tiểu Thiên đành phải ở trong lòng cầu nguyện, hi vọng Tiêu Vân Phỉ đừng tới.
“Tiêu tỷ tỷ, đừng tới!”
“Tiêu đại thẩm, cầu ngươi đừng tới!”
“Tiêu nãi nãi, ngàn vạn lần đừng tới!”
Đáng tiếc, lời cầu nguyện của Lạc Tiểu Thiên không có tác dụng, Tiêu Vân Phỉ hướng về phía Lạc Tiểu Thiên đi tới, càng đi càng gần.
Rất nhanh, Tiêu Vân Phỉ đi đến trước mặt Lạc Tiểu Thiên, mỉm cười nói: “Tiểu Lạc, ta lại lần nữa mời ngươi có rảnh tới học viện của chúng ta, nhiều năm như vậy ta chưa từng nhìn thấy người trẻ tuổi nào khiêu vũ có linh tính như ngươi, lần trước nhìn ngươi khiêu vũ khiến ta sinh lòng rất nhiều cảm ngộ, loại cảm ngộ này ta đã hai mươi năm không có rồi. Các học sinh của ta đối với ngươi có thể nói là phi thường chờ mong đấy.”
Lời mời trịnh trọng như vậy của Tiêu Vân Phỉ khiến những người xung quanh giật mình, một số người nhận ra Tiêu Vân Phỉ còn chưa từng thấy nàng tán dương một người trẻ tuổi như vậy.
Người ta còn tự mình tới trước mặt ngươi để nói chuyện với ngươi, đủ để nhìn thấy nàng coi trọng ngươi đến mức nào.
Kim Ức Phong tuy rằng đã biết Tiêu Vân Phỉ rất ưa thích Lạc Tiểu Thiên, nhưng lại không thể tưởng được Tiêu Vân Phỉ thế mà tự mình tới đưa ra lời mời.
Trên mặt Kim Ức Phỉ thì càng thêm chấn kinh, nàng là đã từng theo Tiêu Vân Phỉ học vũ đạo, tự nhiên biết nhãn quang của Tiêu Vân Phỉ cao bao nhiêu.
“Người này rốt cuộc trông như thế nào a? Nàng thật sự là quá hiếu kỳ rồi.”
Lạc Tiểu Thiên thấy Tiêu Vân Phỉ tự mình đến, vội vàng đứng lên, nói: “Tiêu lão sư ngươi quá khen rồi, ngày khác có rảnh nhất định sẽ đến, nhất định sẽ đến.”
Tiêu Vân Phỉ kinh ngạc nói: “Ấy, Tiểu Lạc, thanh âm của ngươi làm sao vậy? Người thật giống như mập lên rồi?”
Lạc Tiểu Thiên trán đã bắt đầu đổ mồ hôi rồi, vội nói: “Vừa rồi ăn đồ ăn bị nghẹn ở cổ họng rồi, lại thêm có chút chuột rút, cho nên……”
Tiêu Vân Phỉ nở nụ cười xinh đẹp nói: “Ngươi tiểu hài tử này, không cẩn thận như vậy.”
Lúc này Kim Ức Phỉ đứng lên, nói: “Tiêu lão sư, ngươi khỏe.”
Tiêu Vân Phỉ vừa nhìn, cười nói: “Phỉ Phỉ, là ngươi sao? Hôm nay sao không có tiết mục biểu diễn vậy?”
Kim Ức Phỉ đi về phía Tiêu Vân Phỉ, nói: “Ta hôm nay vừa từ Bờ Biển trở về, thời gian không kịp rồi, bất quá có biểu diễn của Tiêu lão sư ngươi, ta làm sao dám lên đài a.”
Tiêu Vân Phỉ cười mắng nói: “Chỉ có ngươi là biết nói.” Nhìn ra được nàng và Kim Ức Phỉ quan hệ vẫn không tệ.
Khi Kim Ức Phỉ đi đến trước người Lạc Tiểu Thiên, xoay đầu nhìn về phía Lạc Tiểu Thiên, muốn nhìn một chút gia hỏa này rốt cuộc trông như thế nào.
“Ôi.”
Kim Ức Phỉ vừa mới chuẩn bị xoay đầu, Lạc Tiểu Thiên liền kêu một tiếng, ôm bụng ngồi xổm xuống, Kim Ức Phỉ chỉ nhìn thấy sau lưng đang ngồi xổm của Lạc Tiểu Thiên.
Tiêu Vân Phỉ kinh ngạc nói: “Làm sao vậy? Tiểu Lạc, có muốn hay không gọi bác sĩ cho ngươi?”
Lạc Tiểu Thiên cắn răng nói: “Không sao…… ước chừng vừa rồi ăn đồ ăn nhiều quá rồi đi, nghỉ ngơi một lát là tốt rồi.”
Tiêu Vân Phỉ có chút dở khóc dở cười, người trẻ tuổi này sao lại giống tiểu hài tử như vậy, ăn đồ ăn bị nghẹn ở cổ họng, còn không biết bao nhiêu mà cứ thế cắm đầu ăn.
Trong lòng Lạc Tiểu Thiên muốn khóc không ra nước mắt a, “Ca đây chính là tự hủy hình tượng a.”
Nhưng bất kể thế nào, đều không thể để hồ ly tinh này nhìn thấy tướng mạo của mình.
Lạc Tiểu Thiên đều đã như vậy rồi, Tiêu Vân Phỉ cũng không tiện nói thêm một chút chuyện về vũ đạo nữa rồi, sau khi lại lần nữa xác nhận Lạc Tiểu Thiên không có vấn đề gì mới đi đến chỗ ngồi của mình.
Tiêu Vân Phỉ vừa đi, Kim Ức Phỉ cũng không tiện đứng ở đó, đành phải một mặt nghi hoặc đi về chỗ ngồi.
Chỉ là trong lòng nàng tràn đầy nghi hoặc, cho dù nàng có ngốc đến đâu, nàng cũng cảm thấy có chút không đúng rồi.
Người này sao lại nơi nơi đều khéo léo như vậy, chính mình vừa mới muốn nhìn hắn trông như thế nào, hắn liền tránh né rồi.
“Người này chẳng lẽ chính mình quen biết? Sẽ là ai đây? Vì sao lại tránh mình?”
Kim Ức Phỉ ở trong đầu suy tư, người này rốt cuộc là ai đây?
Trạng thái đột nhiên này của Lạc Tiểu Thiên khiến Mã Hưu có chút căng thẳng, hắn đang chuẩn bị hỏi Lạc Tiểu Thiên rốt cuộc là chuyện gì xảy ra thì bị Đỗ Trung ngăn lại, Đỗ Trung nói: “Tình huống này của Tiểu Thiên hẳn là tạm thời thôi, Tiểu Thiên bình thường thân thể cường hãn như vậy, vấn đề nhỏ này không cần phải để ý đến nó.”
Trong lòng Lạc Tiểu Thiên không khỏi đại tán, gừng càng già càng cay, Đỗ Trung này vừa nhìn đã hiểu mình là giả vờ.
Hoàng Kim Đấu một mặt bình tĩnh, không nói gì, chỉ là hắn nhìn Kim Ức Phỉ thêm hai lần.
Tô Ứng Tuyết nhìn Lạc Tiểu Thiên đang ngồi trên ghế, cúi người vùi đầu, nghi ngờ nói: “Thật sự không sao chứ?”
Lạc Tiểu Thiên nói: “Không sao, các ngươi xem biểu diễn đi, đừng để ý đến ta, bây giờ tốt hơn nhiều rồi.”
Trạng thái hiện tại của Lạc Tiểu Thiên quả thật tốt hơn nhiều rồi, khom lưng ngồi trên ghế, hai cánh tay ôm lấy đầu, che mặt gắt gao, cũng không cần phải nghiêng đầu một cách khó chịu như vậy nữa.
Tư thế hiện tại của Lạc Tiểu Thiên, cho dù Kim Ức Phỉ làm rơi đồ vật trên mặt đất, mượn cơ hội nhặt đồ vật muốn nhìn rõ tướng mạo của hắn, hắn cũng không cần làm động tác thừa nào.
Trên thực tế Kim Ức Phỉ khom lưng nhặt mấy lần đồ vật, đáng tiếc đều tuyên bố thất bại rồi, thẳng đến khi buổi tiệc tối tan rã, nàng đều không nhìn rõ Lạc Tiểu Thiên trông như thế nào.
Khi tan rã, Lạc Tiểu Thiên giao phó với Đỗ Trung và Mã Hưu một chút bảo bọn họ bảo vệ tốt Tô Ứng Tuyết, hắn mấy lần loé thân liền biến mất trong đám người.
Vốn dĩ Kim Ức Phỉ còn đang nghĩ tìm cơ hội bắt chuyện với Lạc Tiểu Thiên, kết quả Lạc Tiểu Thiên lại không cho nàng cơ hội.
Kim Ức Phong thấy Kim Ức Phỉ nhìn đông ngó tây, không khỏi hỏi: “Chị, ngươi đang tìm gì vậy?”
Kim Ức Phỉ nói: “Ta đang tìm tiểu tử tên Lạc Tiểu Thiên kia, vừa rồi còn một bộ dạng bệnh tật yếu ớt, không ngờ trong chớp mắt đã chạy nhanh hơn cả thỏ rồi, đây đã không thấy bóng dáng đâu nữa.”
Kim Ức Phong nói: “Ngươi tìm hắn làm gì, ta thừa nhận tiểu tử kia có vài phần tài khí, nhưng ngươi không cảm thấy hắn cười lên rất muốn ăn đòn sao?”
Kim Ức Phỉ nói: “Ta hoài nghi người này ta quen biết, cho nên muốn nhìn hắn rốt cuộc trông như thế nào, kết quả gia hỏa kia giống như đang tận lực tránh né ta vậy.”
------oOo------