Nguồn: read.st
Lạc Tiểu Thiên xoa bóp rất nghiêm túc.
Xoa bóp phần eo rồi đến lưng, sau đó xoa bóp khắp phần vai, cổ, chân các nơi một lượt, thậm chí chủ động tránh đi một chút bộ vị nhạy cảm.
Mà những chỗ Lạc Tiểu Thiên đã mát-xa, khiến Tô Ứng Tuyết có một loại thoải mái tận xương tủy, phảng phất như tất cả tế bào được tái sinh vậy, cảm thấy toát ra sinh lực vô cùng.
Ngoài giờ làm việc, Tô Ứng Tuyết cũng từng đến các SPA cao cấp nhất Gia Châu, nhưng là hiệu quả mát-xa của Lạc Tiểu Thiên so với những kim bài mát-xa sư kia mạnh hơn không biết gấp bao nhiêu lần.
Khó trách tên này trước kia nói hắn muốn mở một thẩm mỹ viện, với thủ pháp này của hắn, thì những người mộ danh mà đến chẳng phải sẽ chen chúc làm nổ tung cửa sao?
Nhưng mà vừa nghĩ tới tên này nếu là thật mở thẩm mỹ viện, dùng đôi tay này của hắn mát-xa cho những phú bà mỹ nữ kia, Tô Ứng Tuyết trong lòng liền ê ẩm, cảm giác khó chịu.
Sớm biết lúc trước hắn bảo mình tham gia thẩm mỹ viện thì không nên từ chối, như vậy sẽ có cơ hội giám sát hắn rồi.
Nhưng mà sau này hắn mở thẩm mỹ viện, mình cũng có thể tìm được cơ hội.
Sau một phen mát-xa, Tô Ứng Tuyết rất cảm thấy nhẹ nhõm, toàn thân sảng khoái vô cùng.
Tô Ứng Tuyết không phải người ngu, nàng biết Lạc Tiểu Thiên nhìn ra mình rất mệt mỏi, mới đề xuất mát-xa cho mình.
Sở dĩ cứ quy củ như vậy, là sợ làm ra hành động bất chính nào đó sau đó mình sẽ không cho hắn mát-xa nữa.
Hành động này của Lạc Tiểu Thiên, vẫn khiến Tô Ứng Tuyết cảm thấy khá ấm lòng.
"Xong việc, thu công!"
Lạc Tiểu Thiên phủi tay, nhìn Tô Ứng Tuyết hỏi: "Cảm thấy thế nào?"
Tô Ứng Tuyết gật đầu nói: "Cũng không tệ, không nhìn ra ngươi còn có tài nghệ này."
Lạc Tiểu Thiên cười híp mắt nói: "Đó là đương nhiên, vẫn còn có nhiều chỗ chưa mát-xa tới, nếu như nàng khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều được ta mát-xa một lần, thì đảm bảo khiến nàng như si như say, muốn dừng cũng không được."
Tô Ứng Tuyết hung hăng trừng mắt liếc Lạc Tiểu Thiên một cái, lạnh lùng nói: "Lại phát bệnh rồi đúng không? Vừa rồi như vậy không phải rất bình thường sao?"
Lạc Tiểu Thiên lắc đầu nói: "Như thế thì còn gì thú vị, nàng không biết vừa rồi ta đã phải nín đến hỏng rồi, cảm giác đó thật giống như tù phạm đói mấy ngày nhìn thấy một bàn mãn hán toàn tịch thịnh soạn vậy, muốn ăn nhưng lại phát hiện bên trong đã bị hạ độc, tư vị kia muốn khó chịu bao nhiêu thì khó chịu bấy nhiêu."
Tô Ứng Tuyết lông mày nhướn lên nói: "Ý ngươi là nói ta là đồ ăn có độc ư?"
Lạc Tiểu Thiên liên tục lắc đầu nói: "Không, nàng là hoa hồng bên ngoài phết một lớp mật, khiến người ta không đành lòng xuống tay."
Tô Ứng Tuyết nói: "Ví von thất bát tao gì vậy."
Ngay vào lúc này, điện thoại của Lạc Tiểu Thiên vang lên.
Vừa nhìn là Tần Tiếu Tiếu gọi đến, điện thoại vừa tiếp thông, Tần Tiếu Tiếu liền hỏi: "Mấy người đang ở đâu thế? Ta đã tới rồi, sao không nhìn thấy mấy người?"
Lạc Tiểu Thiên nhảy phóc lên, liền thấy một chiếc xe sedan Toyota màu đỏ dừng ở ven đường cách đó khoảng một trăm mét, Tần Tiếu Tiếu đang cầm điện thoại nhìn quanh.
Lạc Tiểu Thiên trong điện thoại nói với Tần Tiếu Tiếu: "Mau ra đây."
Tiếp đó Lạc Tiểu Thiên dắt Tô Ứng Tuyết đứng dậy, nhưng mà khi sắp đi ra khỏi rừng cây, Tô Ứng Tuyết liền hất tay Lạc Tiểu Thiên ra.
Ở trước mặt Tần Tiếu Tiếu, Tô Ứng Tuyết vẫn phải gìn giữ hình tượng của nàng.
Chỉ là khi nàng và Lạc Tiểu Thiên đi đến trước mặt Tần Tiếu Tiếu, Tần Tiếu Tiếu đã bị một bộ hình tượng sa sút này của nàng làm cho kinh ngạc ngẩn người.
"Cái này cái này cái này... mấy người... mấy người..."
Tần Tiếu Tiếu đã không cách nào hình dung sự chấn động trong lòng, bao nhiêu năm như vậy, Tô Ứng Tuyết trước mặt nàng một mực là một bộ hình tượng tổng tài băng sơn đầy bá khí, nàng chưa từng thấy qua, cũng chưa từng dám nghĩ tới Tô Ứng Tuyết lại có một bộ hình tượng như vậy.
Tần Tiếu Tiếu chấn kinh nửa ngày, cuối cùng cũng hoàn hồn lại, kêu lên một cách khoa trương: "Mấy người hôm qua cả đêm không về nhà, thế mà... thế mà lại tới đây đánh dã chiến!"
Lạc Tiểu Thiên và Tô Ứng Tuyết nhìn nhau một cái, suýt chút nữa bị ý nghĩ của Tần Tiếu Tiếu làm cho cả hai cùng té xỉu tại chỗ.
Nàng vẫn chỉ là một học sinh, mà thực có can đảm nghĩ như vậy!
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ta thì rất vui lòng, nhưng là biểu tỷ của ngươi quá truyền thống."
Tần Tiếu Tiếu vội vàng tiến lên đỡ lấy Tô Ứng Tuyết, lôi kéo cái váy bị xé rách của Tô Ứng Tuyết, tặc lưỡi cảm thán nói: "Quá bạo lực rồi! Quá bạo lực rồi!"
Lạc Tiểu Thiên khinh bỉ nhìn Tần Tiếu Tiếu, nói: "Bằng mị lực của ca còn cần dùng đến bá vương cưỡng ép ư? Trên cơ bản đều là tự nguyện dâng tới cửa."
Tô Ứng Tuyết trừng mắt liếc Lạc Tiểu Thiên một cái, nói với Tần Tiếu Tiếu: "Tuổi còn nhỏ, đừng nghĩ lung tung. Chúng ta đã gặp phải phỉ đồ, cái váy là bị cành cây làm rách, căn bản không phải như ngươi nghĩ đâu."
Tần Tiếu Tiếu nhìn tư thế đi đường của Tô Ứng Tuyết, tra tấn suốt một thời gian dài, cũng không nghỉ ngơi tốt, mà lại bây giờ còn đang đói bụng, Tô Ứng Tuyết đi đường tự nhiên có chút mệt mỏi và hư phù.
Tần Tiếu Tiếu nói: "Nếu như không có chuyện gì phát sinh, vậy ngươi đi đường sao lại thành cái dạng kia?"
Tô Ứng Tuyết giơ tay lên vỗ vào đầu Tần Tiếu Tiếu một cái, nổi giận nói: "Con nha đầu này, bảo ngươi đừng nghĩ lung tung! Ta và nàng cái gì cũng không phát sinh."
Tần Tiếu Tiếu nói: "Biểu tỷ, mẹ ta thường nói với ta, cái thứ đó của nữ hài tử rất quý báu, cũng không thể tùy tiện giao ra."
Tô Ứng Tuyết có chút cạn lời, nàng thấy Lạc Tiểu Thiên ở một bên cười trộm, không khỏi trừng mắt liếc hắn một cái nói: "Ngươi cười gì? Còn không mau đi lái xe."
Đi vài bước, Lạc Tiểu Thiên quay đầu cười hì hì nói: "Tiếu Tiếu, vậy thứ quý báu đó là cái gì vậy?"
Tần Tiếu Tiếu thuận tay bẻ một cành cây, nổi giận nói: "Muốn ăn đòn đúng không? Đi lái xe đi!"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Số ta khổ, hai tỷ muội các ngươi đều bạo lực như vậy."
Trên xe, Tô Ứng Tuyết đem chuyện phát sinh kể cho Tần Tiếu Tiếu nghe, đương nhiên tỉnh lược đi một chút những đoạn không thích hợp với Tiếu Tiếu, nghe đến mức Tần Tiếu Tiếu kinh ngạc vô cùng.
Nào là mai phục trong nhà xe, truy sát trên công lộ, tấn công bằng hỏa tiễn đạn, rơi xuống vách núi, trú ẩn trong hang núi, mỗi một chuyện nghe đều kinh hiểm và kích thích đến thế.
"Oa! Chơi thật vui!"
Tần Tiếu Tiếu khiếp sợ không thôi, một bộ dáng vô cùng tiếc nuối nói: "Sao ta lại không gặp phải chuyện kinh hiểm như vậy nhỉ?"
Sau đó Tần Tiếu Tiếu thật giống như một đứa trẻ tò mò hỏi Tô Ứng Tuyết một chút chi tiết, Tô Ứng Tuyết tựa ở lưng ghế, nhàn nhạt nói: "Ta nghỉ ngơi một chút, đừng quấy rầy ta."
Tiếp đó liền đi quấn lấy Lạc Tiểu Thiên, Lạc Tiểu Thiên nói: "Ta cùng ngươi loại tiểu bằng hữu này không có ngôn ngữ chung."
Trở lại Ngự Cảnh Loan, khi Tô Ứng Tuyết xuống xe vội vàng xông vào phòng khách, bị Bạch Mộng đang ở phòng khách nhìn thấy.
Bạch Mộng kinh hãi thất sắc nói: "Tô tỷ tỷ, nàng bị sao vậy?"
Sau đó Bạch Mộng nhìn thấy Lạc Tiểu Thiên đi theo sau Tô Ứng Tuyết, không khỏi trên mặt tràn đầy nghi hoặc: "Lạc tiên sinh, ngài..."
Lạc Tiểu Thiên thản nhiên nói: "Gặp phải mấy thứ không biết điều, nhưng mà, không có vấn đề gì nữa rồi."
Bạch Mộng kinh ngạc nói: "Có người gây phiền phức sao? Vậy ta để Lưu Dương đến một chút."
Lạc Tiểu Thiên trị bệnh cho nàng, liền đưa ra điều kiện để thế lực sau lưng nàng bảo vệ Tô gia, nhìn thấy hai người một thân chật vật như vậy, nhất là Tô Ứng Tuyết thật giống như người chạy nạn vậy, Bạch Mộng cảm thấy mình có chút thất ngôn, chưa hoàn thành trách nhiệm bảo vệ Tô gia.
------oOo------