Nguồn: read.st
Trong số đó, một đứa trẻ trong tay cầm một cây gậy trúc mảnh dài, trên người còn khoác một chiếc áo mưa.
Lạc Tiểu Thiên không khỏi nói: "Trụ Tử, các ngươi một đám người lớn như vậy đi chọc tổ ong vò vẽ, đừng còn chưa động thủ, tổ ong vò vẽ đã sợ đến rơi xuống rồi."
Trụ Tử nói: "Tiểu Thiên ca, ngươi cũng không biết, những con ong vò vẽ này lợi hại lắm đó, mấy ngày trước đã đốt con trâu nhà ta chạy khắp núi, hôm nay chúng ta là đến báo thù."
Phương di nói: "Các ngươi mấy tên tiểu gia hỏa này, không cho phép đi! Các ngươi là không biết hiện tại ong vò vẽ so với trước kia hung dữ hơn nhiều, hôm qua ta mới cứu một con sóc bị ong vò vẽ đốt ngất xỉu."
"Không sao đâu, Phương di." Trụ Tử qua loa một câu, dẫn theo một đám tiểu hài mau chóng chạy về phía hậu viện.
Lạc Tiểu Thiên cười nói: "Không có việc gì, cứ để bọn chúng đi, ta hồi nhỏ cũng thường xuyên chơi."
Tổ ong vò vẽ liền ở sau phòng không xa trên một cây tùng, từ trong sân đều có thể nhìn thấy, đường kính khoảng gần nửa mét, xem như là tổ ong vò vẽ phi thường to lớn rồi.
Cây tùng tuy cao, nhưng đứng ở trên một khối đá ở sườn núi, vẫn có thể chọc tới tổ ong vò vẽ.
Một đám tiểu hài tử trốn ở dưới cây tùng trong một đống bụi cỏ, Trụ Tử thì khoác trên người áo mưa đứng ở trên đá, cầm cây gậy trúc trong tay dùng sức chọc tới tổ ong vò vẽ.
Cây gậy trúc quá dài, Trụ Tử dùng lực không đủ lớn, chỉ chọc thủng một lỗ xuyên qua tổ ong vò vẽ, nhưng lại không chọc rơi tổ ong vò vẽ xuống.
Oanh!
Cả một ổ ong vò vẽ toàn bộ nổ tung, những con ong vò vẽ thành đàn lập tức bay ra khỏi tổ ong, vây quanh tổ ong bay lượn.
Có con ong vò vẽ thì theo cây gậy trúc bay về phía Trụ Tử, còn có con thì bay lung tung tứ phía.
Trận thế ngập trời, tiếng kêu uông uông vang vọng, lập tức dọa mấy đứa trẻ đang nằm sấp trong bụi cỏ mặt mày tái mét, từng đứa một vội vàng vùi đầu vào bụi cỏ không dám nhúc nhích.
Trụ Tử cũng bị thanh thế to lớn này dọa ngây người, thậm chí có ong vò vẽ đã bay tới trên áo mưa, hắn cũng không dám cử động mảy may.
Lạc Tiểu Thiên vừa nhìn thấy trận thế này, sắc mặt cũng thay đổi.
Đám ong vò vẽ này cũng quá nhiều rồi nhỉ, hơn nữa nhãn lực của hắn cực kỳ tốt, có thể nhìn thấy kích thước ong vò vẽ ít nhất cũng lớn hơn gấp đôi trong trí nhớ trước kia, trên lưng còn mọc vô số đường vân màu nâu đen dày đặc.
Hơn nữa hắn nhìn thấy ong vò vẽ bay đến áo mưa của Trụ Tử càng ngày càng nhiều, thậm chí có con đã theo một vài kẽ hở chui vào bên trong.
Phương di lập tức đứng lên, thân hình chợt lóe lao vào trong phòng.
Rất nhanh, Phương di đi rồi lại quay về, trên tay xách một thứ giống như súng ống trúc.
"Tiếp lấy!"
Phương di ném ống trúc trong tay về phía Lạc Tiểu Thiên, nói: "Thuốc trừ sâu tự chế của ta, một ít là được."
Lạc Tiểu Thiên nhận ống trúc vào tay, dưới chân vừa dùng lực, cả người bay vút lên sườn núi mà đi.
"A——"
Một tiếng kêu thảm thiết của Trụ Tử truyền đến, âm thanh thê lương vô cùng.
Thì ra một con ong vò vẽ từ kẽ hở phía dưới cùng của áo mưa chui vào, đốt một cái vào trên bắp chân của hắn.
Trụ Tử bị đau, lập tức không chống đỡ được, nghiêng người ngã xuống một bên.
Xùy!
Trong quá trình Trụ Tử ngã xuống, áo mưa bị cành cây bên cạnh vướng lại, toàn bộ nửa người trên đều lộ ra.
Lại thêm sự dao động không khí do việc ngã xuống đất dẫn đến, lập tức hấp dẫn một đàn ong vò vẽ đen kịt gào thét bay tới.
Nếu như bị bầy ong vò vẽ bao trùm lấy đầu, thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Dưới tình thế cấp bách, Lạc Tiểu Thiên hai chân đột nhiên đạp lên mặt đất một cái, cả người giống như một viên đạn pháo bắn về phía vị trí Trụ Tử đang ở.
May mắn thay!
Lạc Tiểu Thiên đã kịp đến lúc bầy ong vò vẽ còn cách Trụ Tử chưa đủ hai mét.
Xì——
Lạc Tiểu Thiên mở thuốc trừ sâu tự chế của Phương di.
Trong nháy mắt một luồng hương thơm khó tả xông vào mũi, phảng phất giống như rượu ngon thuần hương được trăm hoa ủ thành, khiến một số con ong vò vẽ bay tới gần chao đảo muốn ngã, thế công hung mãnh đã được giảm bớt.
Thừa dịp cơ hội này, Lạc Tiểu Thiên ôm chặt lấy Trụ Tử, nhảy vọt lên, rơi xuống dưới sườn núi.
"Các ngươi tuyệt đối đừng cử động lung tung!" Người còn đang trên không trung, Lạc Tiểu Thiên quát về phía mấy đứa trẻ khác đang nằm sấp trong bụi cỏ.
Tiếng nói vừa dứt, người đã ở phía sau phòng, Phương di đã sớm đứng ở dưới mái hiên tiếp ứng.
Lạc Tiểu Thiên giao Trụ Tử cho Phương di, cầm một cành cây dài khoảng ba mét, phi thân liền vọt ra ngoài.
Lạc Tiểu Thiên vung cành cây đến vù vù vang vọng, trong nháy mắt liền hấp dẫn ong vò vẽ đến bên cạnh mình, nhưng hắn vung cành cây kín kẽ không một lỗ hổng, ong vò vẽ tuy nhiều, nhưng không làm gì được hắn.
"Các ngươi từ từ đi ra, từ từ lui đến đáy dốc xuống dưới."
Dưới sự phân phó của Lạc Tiểu Thiên, mấy đứa trẻ kia từ từ đứng người lên, an toàn lui trở về sau phòng.
Sau đó Lạc Tiểu Thiên đột nhiên ném cành cây đang xoay vòng lên không trung, hấp dẫn vô số ong vò vẽ xông lên, hắn thì thừa dịp cơ hội này lui trở về.
Phương di đã ôm Trụ Tử trở về sân, Trụ Tử vẫn còn đang kêu rên không thôi.
Cổ tay của hắn đã sưng lên một cục bầm tím lớn bằng quả trứng gà, Phương di đang dùng nội lực giúp hắn loại trừ nọc ong.
Lạc Tiểu Thiên đi tới, nói: "Phương di, để ta làm đi."
Lạc Tiểu Thiên tiếp nhận Phương di, giúp Trụ Tử trừ nọc ong.
Khi trừ độc, Lạc Tiểu Thiên trong lòng lại không bình tĩnh, những con ong vò vẽ này chẳng những kích thước so với trước kia lớn hơn thật nhiều, ngay cả độc tính cũng mạnh hơn trước kia gấp mấy lần.
Hắn nhớ hồi nhỏ ong vò vẽ đốt người nhiều nhất cũng chỉ xuất hiện một cục sưng lớn chừng ngón cái, hiện tại lại có thể sưng to bằng quả trứng gà.
Hơn nữa độc huyết hắn loại trừ ra đã biến thành đen kịt, nếu như đốt trúng bộ vị quan trọng, một con ong vò vẽ như vậy liền có thể muốn lấy mạng người ta.
Mình và Phương di biết võ công, đám ong vò vẽ này ngược lại là không gây ra uy hiếp gì, nhưng thôn dân đều là người bình thường, thường xuyên vào núi săn bắn, đám ong vò vẽ này đã gây uy hiếp đến sinh mệnh của bọn họ.
Mấy đứa trẻ thấy tình cảnh thảm hại của Trụ Tử, từng đứa một ngoan ngoãn ngồi trong sân, cũng không náo loạn nữa.
Lạc Tiểu Thiên hỏi: "Phương di, bây giờ bọn họ còn vào núi săn bắn không?"
Phương di nói: "Có, nhưng bởi vì đã xảy ra mấy lần sự kiện dã thú làm người bị thương, sau đó thôn dân vào núi đều là mấy người cùng một chỗ, một mình một người thì không dám vào núi."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ta chuẩn bị vào núi xem sao. Xem có thể hay không tìm tới nguyên nhân xảy ra dị biến này."
Phương di nói: "Sư phụ của con trước khi đi đã vào núi xem qua rồi, nhưng là trừ thực vật sinh trưởng đặc biệt tươi tốt, cùng với dã thú trở nên hung mãnh ra, vẫn chưa phát hiện dị thường nào khác. Con vào núi có thể, nhưng không thể quá thâm nhập, nếu như gặp phải cái gì không đúng thì đừng có ra vẻ mạnh mẽ."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Phương di người yên tâm, người biết ta sáu tuổi đã thường xuyên ở trong thâm sơn Vân Lĩnh, ở lì suốt tám năm, Vân Lĩnh mười vạn đại sơn không nói toàn bộ đi khắp, ít nhất hơn phân nửa ta đều quen thuộc."
Nói làm liền làm, Lạc Tiểu Thiên chuẩn bị lập tức động thân tiến về thâm sơn Vân Lĩnh.
Hắn vừa đứng lên, thì dừng lại, nghi ngờ nói: "Hôm nay có người lên núi săn bắn không? Sao bên sườn núi kia có tiếng người?"
Phương di nói: "Nhị Đông cùng bọn họ tổng cộng sáu người buổi sáng đã vào núi săn bắn rồi, chắc là bọn họ quay về rồi."
Bọn trẻ cũng hưng phấn đứng lên, ùa nhau nhìn về phía sườn núi bên kia, xem các đại nhân đánh được dã vật gì về.
------oOo------