Nguồn: read.st
Nghe nữ tử trước mắt này lại dám gọi bảo an ngay cả mình cũng đuổi ra ngoài, Lạc Tiểu Thiên tức đến bật cười.
Thì ra hắn chỉ tính toán giúp lão nhân giải vây là được rồi, không ngờ nữ tử này kiêu ngạo đến cực điểm, hắn chuẩn bị tiêu khiển một chút nữ tử này.
"Ngươi kiêu ngạo như vậy, để ta đoán một chút thân phận của ngươi, ngươi khẳng định không phải ông chủ của cửa hàng này, cũng không phải con gái của ông chủ, người làm ăn đều biết đạo lý hòa khí sinh tài, ta có nói thế nào đi nữa cũng là khách hàng của ngươi, ngươi lại dám muốn đuổi ta ra ngoài. Ngươi cũng chính là một người làm công, chỉ là ngươi đặc thù hơn bọn họ một chút, ta đoán ngươi là có người bên trên chống lưng thì mới kiêu ngạo như vậy, không phải con gái nuôi của ông chủ, thì cũng là tình nhân của ông chủ." Lạc Tiểu Thiên nói xong cực kỳ lưu loát, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào mắt Tạ Hồng, sau đó đem ánh mắt quét một vòng qua các nhân viên đang chú ý đến bên này.
Sắc mặt Tạ Hồng từ trắng biến đỏ, rồi lại từ đỏ biến trắng, một đống lớn lời phía trước của Lạc Tiểu Thiên nàng không nghe rõ lắm, nhưng câu cuối cùng nàng lại nghe rõ ràng.
Tiểu Đỗ há hốc mồm, ánh mắt có chút kinh ngạc; biểu lộ của một số nhân viên khác cũng là như thế, bất quá lại xen lẫn vài phần vẻ mặt hả hê, có một số chuyện bọn họ lòng dạ biết rõ, nhưng lại không dám nói, không ngờ tiểu tử này mắt lại độc như vậy, còn dám nói thẳng ra trước mặt.
"Bị ta nói trúng rồi sao? Bên trên thật có người? Chỉ là không biết có nặng hay không, bằng không thì ngươi quá cực khổ rồi." Lạc Tiểu Thiên nhìn biểu lộ của mọi người, trong lòng hiểu rõ, trêu chọc hỏi Tạ Hồng.
Phốc!
Bên cạnh có người đang uống nước, hiển nhiên một ngụm nước phun ra ngoài.
Có nhân viên mặt nghẹn đến đỏ bừng, nhịn đến cực kỳ vất vả, một bộ dạng muốn cười nhưng lại không dám cười.
Vì lời của Lạc Tiểu Thiên khiến bọn họ tưởng tượng ra một số hình ảnh, bọn họ nghĩ đến kinh lý Kim Trường Sâm của bọn họ, kia thật sự là một tên béo hơn hai trăm cân, ngươi nói có nặng hay không, ngẫm lại thân thể thon thả của Tạ Hồng này, thật là làm khó nàng.
Nghĩ đến đây, những nhân viên kia bình thường bị đè nén bất bình dường như đã tiêu trừ không ít, có hồi báo khẳng định sẽ có trả giá, làm cái gì cũng không dễ dàng cả.
Trước mặt cấp dưới, bị Lạc Tiểu Thiên nói là tình nhân của ông chủ, mà lại còn bị tùy ý trêu chọc một phen, mặt Tạ Hồng đã trở nên vặn vẹo, mắt dường như muốn phun ra lửa, một vẻ mặt hận không thể lột da rút gân Lạc Tiểu Thiên.
Tiểu Đỗ khá khó xử đi đến trước mặt Lạc Tiểu Thiên, có thể lời nói vừa rồi của Lạc Tiểu Thiên khiến hắn cảm thấy hơi sảng khoái, cũng có thể cảm thấy sức lực của Lạc Tiểu Thiên lớn hơn hắn, ngoài ý muốn lại cư nhiên khách khí hơn một chút, "Huynh đệ, mời đi, đừng làm ta khó xử."
Lão nhân kia cũng cảm kích nói với Lạc Tiểu Thiên: "Tiểu hỏa tử, chúng ta đi thôi."
"Tốt a." Lạc Tiểu Thiên cảm thấy không sai biệt lắm rồi, ngay cả nhìn cũng không nhìn Tạ Hồng thêm một cái, liền chuẩn bị đi ra ngoài.
Tạ Hồng nhìn Lạc Tiểu Thiên, ánh mắt lóe lên, trên mặt âm tình bất định, càng nghĩ càng cảm thấy trong lòng oán hận khó nguôi.
"Đứng lại!" Tạ Hồng gọi Lạc Tiểu Thiên lại, nàng cảm thấy tôn nghiêm của mình đã bị vũ nhục, cứ thế thả hắn đi thì quá tiện nghi cho hắn rồi.
"Ngươi, phải xin lỗi ta, nếu không thì không cho phép đi. Hai ngươi chặn hắn lại." Tạ Hồng với một vẻ mặt đanh đá, phân phó Tiểu Đỗ và một bảo an khác chặn Lạc Tiểu Thiên lại, tiếp đó cầm lấy điện thoại gọi một cuộc.
"Alo, Tiểu Miêu, ta gặp được chút phiền phức, lập tức dẫn người đến đây." Tạ Hồng buông điện thoại xuống, mặt mang vẻ đắc ý nhìn Lạc Tiểu Thiên.
"Ồ, gọi người sao? Ca chờ."
Lạc Tiểu Thiên cười cười, không đi nữa, xoay người đi đến sô pha ngồi xuống. Thấy lão nhân còn sững sờ đứng ở đó, Lạc Tiểu Thiên khoát tay nói: "Lão nhân gia, ngươi đi trước đi, ta không sao đâu."
Lão nhân do dự một chút, ngược lại cũng đi đến bên cạnh Lạc Tiểu Thiên ngồi xuống, thành khẩn nói: "Tiểu huynh đệ đây là vì ta, ta ở lại cũng tốt làm một nhân chứng."
Lạc Tiểu Thiên lúc trước thấy lão nhân một vẻ vâng vâng dạ dạ, lúc này trong tình huống Tạ Hồng gọi điện thoại gọi người, lại cư nhiên còn không đi, không khỏi đánh giá cao hắn một chút.
Không biết người Tạ Hồng gọi bao lâu thì đến, rảnh rỗi không có việc gì, liền cùng lão nhân bắt đầu nói chuyện phiếm.
Lão nhân tên là Giang Bình Hải, người địa phương Gia Châu, từ nhỏ đã thích trồng hoa cỏ, gặp được một số biến cố rời khỏi Gia Châu, trước đó không lâu mới trở về, chuẩn bị tìm một công việc trồng hoa cỏ, cho nên hỏi đến cửa Diệu Sâm Chủng Nghiệp.
Hai người đang nói chuyện, đột nhiên ở cửa đi vào bốn tiểu thanh niên đầu trọc, phía trước nhất là một tên cao gầy, vừa vào cửa liền tùy tiện la ầm lên với Tạ Hồng: "Hồng tỷ, là tiểu tử nào không biết điều, lại dám chọc tới ngươi. Mấy người chúng ta đến trước, Miêu ca lúc này có chút chuyện lát nữa sẽ đến."
Thấy có người giúp đến, vẻ đắc ý trên mặt Tạ Hồng càng đậm, nàng lấy tay chỉ một cái Lạc Tiểu Thiên đang ngồi, lạnh lùng nói: "Chính là hắn, lại dám mắng ta."
"Ngươi mắng ta bên trên có người......" Tạ Hồng dường như cảm thấy chuyện này quả thật không dễ nói rõ ràng, lắp bắp vài câu không nói ra được.
"Ta đây chỉ là trần thuật một sự kiện thực tế mà thôi, ngươi dám nói ngươi bên trên không có người sao?" Trên mặt Lạc Tiểu Thiên mang vẻ châm chọc.
"......"
Tên cao gầy vừa thấy Lạc Tiểu Thiên lại dám trêu chọc Tạ Hồng ngay trước mặt bọn chúng, lập tức giận dữ nói: "Tiểu tử, sống không kiên nhẫn rồi phải không."
Nói xong, tên cao gầy xông về phía Lạc Tiểu Thiên, muốn nhấc hắn dậy, tên gia hỏa này thấy mình đến lại cư nhiên còn đại mã kim đao ngồi trên sô pha, rất muốn ăn đòn.
Lạc Tiểu Thiên ngồi trên sô pha, nhẹ nhàng nhấc một chút chân.
Bành!
Một tiếng động trầm đục, tên cao gầy bị đá trúng bụng, ngay cả một tiếng kêu cũng chưa kịp kêu đã bay bốn năm mét xa, ba một cái rơi trên mặt đất, hừ hừ không ngừng, nửa ngày không bò dậy nổi.
Ba tên đầu trọc kia một tên đi đỡ tên cao gầy, hai tên khác đi về phía Lạc Tiểu Thiên, nhưng cách hắn hai mét thì dừng lại, không còn dám tiến lên nữa.
"Hoàng Nhị Mao, ngươi nằm trên mặt đất làm cái gì?" Đột nhiên bên ngoài đi tới một đại hán vạm vỡ mặc áo ba lỗ, kinh ngạc nhìn tên cao gầy đang nằm trên mặt đất thống khổ không chịu nổi.
Đại hán này là đệ đệ của Tạ Hồng, Tạ Tiểu Miêu, nghe Tạ Hồng nói trong điện thoại có phiền phức, bản thân có việc liền tạm thời gọi bốn tiểu đệ chạy đến, không ngờ nhanh như vậy đã bị đá ngã lăn một tên.
"Ôi!" Hoàng Nhị Mao muốn bò dậy, nhưng lại cảm thấy bụng đau dữ dội, đành phải một tay ôm bụng, một tay chỉ vào Lạc Tiểu Thiên đang ngồi trên sô pha nói: "Miêu ca, chính là tiểu tử kia, lại dám trêu chọc Hồng tỷ, còn đá ta ra ngoài."
"Ta xem một chút là tiểu tử nào đã ăn hùng tâm báo tử đảm, dám trêu chọc tỷ ta, đánh bị thương huynh đệ ta." Tạ Tiểu Miêu lông mày rậm vẩy một cái, chắp hai tay sau lưng, nghênh ngang đi vào.
Những nhân viên kia vừa thấy Tạ Tiểu Miêu, ai nấy đều có chút kinh hồn bạt vía, nhất là người đang uống nước không cẩn thận phun ra, càng là kinh hãi.
Tạ Tiểu Miêu này vì để duy trì uy vọng của tỷ hắn, luôn luôn phải đến cửa hàng đi một vòng, ít nhiều gì cũng sẽ tìm chút chuyện, khiến những nhân viên này ai nấy đều giận mà không dám nói gì.
Tạ Hồng nhìn Tạ Tiểu Miêu đi vào, cảm thấy dũng khí lại lớn thêm vài phần, vừa rồi Lạc Tiểu Thiên một cước đá Hoàng Nhị Mao ra ngoài cửa, thật sự khiến nàng giật mình một phen.
Nàng đứng người lên, đi về phía Lạc Tiểu Thiên. Nàng muốn nhìn thấy tên gia hỏa này giống con chó mà quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ.
------oOo------