Nguồn: read.st
Lạc Tiểu Thiên thản nhiên nói: "Ta là một bảo tiêu, ta đến đòi một người."
Bảo tiêu? Tên bảo tiêu chặn Lạc Tiểu Thiên lại quét mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, trong mắt lộ ra thần sắc khinh bỉ nồng đậm.
"Chỉ cái thân bản thon gầy của ngươi mà còn dám xưng là bảo tiêu sao? Ngươi còn dám đến đây đòi người? Ta để ngươi xem một chút cái gì mới thật sự là bảo tiêu."
Tên bảo tiêu mặc T-shirt đen, thân hình khôi ngô kia ưỡn ngực một cái, hai khối cơ bắp trước ngực nhô ra, tràn đầy lực lượng bạo tạc.
Nghiền ép, về ngoại hình, về khí thế đều là nghiền ép vô tình.
Tên bảo tiêu kia vẻ mặt đắc ý nhìn Lạc Tiểu Thiên nói: "Đây là nơi ở tư nhân, mời ngươi rời đi. Bằng không thì..."
Một bảo tiêu khác ở cửa không kiên nhẫn nữa, hắn nghe ra từ lời của Lạc Tiểu Thiên, đây là đến kiếm chuyện, không khỏi nói: "Cường Tử, nói nhảm với hắn làm gì, trực tiếp ném ra là xong chuyện."
Lạc Tiểu Thiên cười nói: "Đừng, hai vị đại ca, tất cả mọi người là bảo tiêu, thân phận giống nhau, có thể hay không tiện giúp thông báo một tiếng?"
Tên bảo tiêu tên Cường Tử kia cười nhạo một tiếng: "Ta nhổ vào, ai cùng ngươi thân phận giống nhau, người như ngươi có thể làm bảo tiêu cho nhân vật kiểu gì chứ? Ngươi như vậy, chắc là một bảo an nhỏ của công ty tồi tàn nào đó thôi."
Một bảo tiêu khác tiếp lời nói: "Cùng là bảo tiêu, sự khác biệt là rất lớn."
Không thể không nói, hai bảo tiêu này có thể trở thành bảo tiêu hộ viện Chu gia, thân thủ vẫn rất được, nội tâm vẫn kiêu ngạo, cho nên bọn hắn xem thường những người làm bảo tiêu cho tư nhân, xem thường những người làm bảo an ở công ty.
Cuộc sống làm bảo tiêu kỳ thật bình thường khá nhàn, nhất là bảo tiêu Chu gia, không ai dám kiếm chuyện, thì lại càng nhàn rỗi hơn.
Khó có được gặp một bảo tiêu nhỏ như Lạc Tiểu Thiên xuất hiện, làm cho hai người bọn hắn tìm được một sự tham chiếu để chứng tỏ giá trị của hai người mình, nhất thời lại không ra tay ném Lạc Tiểu Thiên ra ngoài.
Lạc Tiểu Thiên đưa tay vào túi quần, động tác này khiến hai bảo tiêu lập tức kinh hãi, quát: "Ngươi làm gì?"
Lạc Tiểu Thiên cười nói: "Đừng khẩn trương, đến nhà bái phỏng, lễ nghi cơ bản vẫn cần thiết." Nói rồi từ túi áo móc ra một mảnh giấy.
Làm sao hình dung mảnh giấy này đây, chỉ có thể dùng một từ để hình dung, khó coi.
Mảnh giấy lớn chừng bàn tay, hơi có độ cứng, hình dạng không phải hình chữ nhật của thiệp mời bình thường, mà là mép giấy không đều, giống như tùy tiện xé xuống vậy, bên trên viết xiêu xiêu vẹo vẹo mấy hàng chữ.
Đây, chính là thiệp mời của Lạc Tiểu Thiên!
Lạc Tiểu Thiên cảm thấy đến nhà bái phỏng, vẫn phải ra vẻ một chút, không thể trực tiếp xông vào đánh, như vậy sẽ lộ ra quá không có hàm dưỡng.
Tiên lễ hậu binh, quy trình vẫn cần phải đi một chút.
Thiệp mời chính thức còn phải đi mua hoặc đặt làm, Lạc Tiểu Thiên cảm thấy phiền phức, liền tiện tay từ vỏ hộp rượu xé xuống một miếng nhỏ, viết mấy hàng chữ là xong.
Lạc Tiểu Thiên đưa mảnh giấy về phía tên bảo tiêu tên Cường Tử kia, nói: "Đây là thiệp mời của ta, phiền giúp ta chuyển vào."
Cường Tử liếc qua mảnh giấy khó coi đến không tả nổi kia, mắng: "M*, hóa ra là một tên điên."
Cường Tử cảm thấy thông minh của mình bị hạ thấp, "Ta ở trước mặt một tên điên khoe khoang làm gì chứ."
Hắn không còn nói nhảm với Lạc Tiểu Thiên nữa, trực tiếp dang rộng hai tay, vồ về phía Lạc Tiểu Thiên, hắn chuẩn bị bắt lấy Lạc Tiểu Thiên rồi ném ra.
Đột nhiên, thấy hoa mắt, hắn mất đi bóng dáng Lạc Tiểu Thiên.
Ngay sau đó, một trận đau đớn kịch liệt truyền đến từ mông, Cường Tử cảm thấy thân thể bay lên, bên tai tiếng gió vù vù, bay xa bốn năm mét mới "bình" một tiếng rơi trên mặt đất.
Oái! Cường Tử rơi trên mặt đất mới thảm thiết kêu lên, hai tay siết chặt che ở phía sau, mặt mũi vặn vẹo đau đến giật giật.
Lạc Tiểu Thiên từ khi đá mấy lần Cừu Kiêu xong, cảm thấy thích động tác này rồi, vừa rồi lại thử trên người bảo tiêu này một chút, quả nhiên không tệ.
Lạc Tiểu Thiên cảm thấy có thể lấy tên chiêu này là Cuồng Bạo Tồi Hoa Cước, một chiêu thức có thể khiến kẻ địch dục tiên dục tử.
Lạc Tiểu Thiên lắc đầu nói: "Ngươi ngoan ngoãn đưa thiệp mời cho ta vào không phải được sao, lại nhất định phải tìm tai vạ."
Sau đó thở dài một tiếng: "Tất cả mọi người đều là làm công, bảo tiêu hà khổ làm khó bảo tiêu!"
Lạc Tiểu Thiên nhìn nhìn mảnh giấy trên tay, nhìn lại một chút tên bảo tiêu khác đang đứng ngẩn người ở cửa nói: "Chính là ngươi rồi, tấm thiệp mời này ngươi đưa vào đi."
Sưu! Lạc Tiểu Thiên tùy tiện vừa nhấc tay, bạch quang lóe lên, mảnh giấy trong tay bay về phía tên bảo tiêu ở cửa, lướt qua bên cạnh cổ họng hắn, vững vàng khảm vào khe cửa.
Tên bảo tiêu kia bị một màn Lạc Tiểu Thiên đá Cường Tử vừa nãy làm cho chấn trụ, thấy một đạo bạch quang bắn về phía mình, muốn tránh nhưng đã không kịp rồi. Hắn chỉ cảm thấy cổ họng đau xót, dùng tay sờ một cái, cổ họng đã bị xé rách một vết cắt nhỏ.
Trở tay nhìn một cái, trên tay dính một vệt máu. Lập tức, một cảm giác sợ hãi như thủy triều ập đến.
Quá nguy hiểm rồi, vừa rồi suýt chút nữa đã bị cắt yết hầu rồi. Thân thủ người này, quá kinh khủng!
Nếu mảnh giấy kia của hắn hơi lệch một chút, mình đã là một người chết rồi.
Hắn không dám do dự, vội vàng chạy đến bên cạnh cửa, run rẩy tay gỡ xuống mảnh giấy kia, cũng không bận tâm đến Cường Tử đang nằm trên đất, một mạch chạy vào trong sân.
Hắn ở trong lòng thầm hô, "Cùng là bảo tiêu, sự khác biệt sao lại lớn đến vậy chứ!"
Tên bảo tiêu tên Cường Tử kia đã quên kêu đau rồi, ngơ ngác nhìn đồng bạn của hắn chạy vào trong sân.
Nhìn Lạc Tiểu Thiên bình tĩnh đứng trước cửa, trong lòng vừa chấn kinh lại vừa nghi hoặc.
Hắn thật là một bảo tiêu sao? Vậy thì nhân tài như thế nào mới có thể mời nổi bảo tiêu như vậy?
Thân thủ như hắn, có tự tin đến đây đòi người.
Kỷ lục Chu gia không ai dám kiếm chuyện, đã bị đánh vỡ rồi.
Lúc này, tại văn phòng đội bảo tiêu đại viện Chu gia, đội trưởng bảo tiêu Giang Liệt Dương ngồi trên ghế sofa, đang uống trà đọc báo.
Nếu nói cuộc sống của bảo tiêu thủ hạ nhàn rỗi, cuộc sống của hắn lại càng nhàn hơn.
Với tư cách là một lão sư phụ từng mở võ quán, những tháng ngày thanh nhàn như vậy khiến hắn có chút phát tướng.
Giang Liệt Dương kỳ thật là do Chu lão tứ Chu Minh Thái an bài tới, Chu Minh Thái chính là nhìn trúng thân phận sư phụ võ quán, phái hắn đến thủ hộ đại viện Chu gia, nhưng Giang Liệt Dương trong lòng thì hi vọng cùng Chu lão tứ đánh đánh giết giết, mà lại còn có rất nhiều béo bở để kiếm.
Người đời mà, chính là như vậy, lại có bao nhiêu người thỏa mãn vị trí hiện tại chứ.
Giang Liệt Dương đang ngẩn người, sau đó, hắn liền thấy một bảo tiêu thủ hạ tên A Thành chạy vào, trên tay còn cầm một mảnh giấy.
Nhìn bộ dáng hắn cầm mảnh giấy cẩn thận từng li từng tí một, giống như có chút cảm giác nóng tay vậy.
"Đội trưởng, có người kiếm chuyện!" A Thành bước nhanh chạy đến trước mặt Giang Liệt Dương nói.
Giang Liệt Dương vừa nghe có người kiếm chuyện, vội vàng đứng lên, A Thành đưa mảnh giấy cho hắn.
Giang Liệt Dương hỏi: "Đây là cái gì?", nhưng không nhận mảnh giấy, một mảnh giấy rách nát hắn còn không có hứng thú.
A Thành nói: "Thiệp mời."
"Cái này... thiệp mời?" Giang Liệt Dương cảm thấy mở rộng tầm mắt, một mảnh giấy như vậy lại có người lấy ra làm thiệp mời?
Giang Liệt Dương nhận lấy mảnh giấy, bên trên viết: "Bảo tiêu Lạc Tiểu Thiên của Tô Ứng Tuyết thuộc tập đoàn Nam Vũ đến bái phỏng."
Giang Liệt Dương có một loại cảm giác bị trêu đùa, giấy tờ cực kỳ khó coi, thậm chí bên trên còn có mấy giọt dầu nhớt, chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo. "Thật là một tấm thiệp mời kỳ hoa!"
------oOo------